"Sao có thể chứ? Anh nghĩ tôi có thể làm chuyện như vậy sao? Tương lai sự nghiệp của tôi vứt đi đâu?"
"Loại cáo buộc vô căn cứ này tôi tuyệt đối không thừa nhận, đây chắc chắn là vu khống."
"Cho tôi chút thời gian, cứ như vậy đi."
Khi anh ấy bước ra từ phòng sách, tôi đang ăn cháo.
Chắc là anh ấy vừa về đã nấu, rồi sau đó bận quá không ngó ngàng gì đến nữa.
Tôi không thích ăn loại cháo đặc quánh này, nó luôn tạo cho tôi cảm giác ngạt thở khó nuốt.
Hơn nữa, nó luôn khiến tôi nhớ đến hồi nhỏ ở nông thôn, nấu một nồi cháo đặc, cả tuần sau đó không cần phải nấu cơm nữa.
Mỗi ngày múc ra một bát nhỏ rồi pha thêm một bát lớn nước sôi, may mắn thì có thêm nửa miếng màn thầu thừa.
Trình Tư Duệ ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn hết bát cháo đó, rồi hỏi tôi: "Cô thực danh tố cáo tôi?"
7.
Tôi lau miệng rồi trả lời anh ấy: "Đúng, tôi, Triệu Lâm, thực danh tố cáo đương kim giám đốc bệ/nh viện số 3 thành phố, Trình Tư Duệ, nhận hối lộ."
Anh ấy nắm ch/ặt chiếc cốc đến nổi cả gân xanh, gằn giọng chất vấn tôi: "Tôi nhận hối lộ khi nào? Cô có bằng chứng gì mà nói những lời như vậy? Cô có biết đây là cáo buộc nghiêm trọng đến mức nào đối với tôi không?"
"Bằng chứng tôi đã nộp rồi, tổ chức sẽ x/á/c minh chuyện này. Nếu anh không làm, thì cây ngay không sợ ch*t đứng."
Tuy Trình Tư Duệ xuất thân nghèo khó, nhưng từ ngày tôi quen anh ấy, anh ấy luôn là người đầy khí phách, trong đám trẻ đi làm thuê, anh ấy luôn nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Cho đến sau này khi anh ấy thuận buồm xuôi gió bước vào con đường quan lộ, tôi chưa từng thấy anh ấy mất bình tĩnh như hôm nay.
Anh ấy gần như gầm lên với tôi trong cơn thịnh nộ: "Lâm Lâm, rốt cuộc cô muốn tôi phải làm thế nào mới hài lòng? Tôi đối xử với cô không tốt sao?"
"Trong cái nhà này, không ai dám nói với cô một lời nặng nhẹ, tất cả mọi người đều biết tôi cưng chiều cô, yêu thương cô, rốt cuộc cô còn không hài lòng điều gì?"
"Lương, thưởng, phụ cấp của tôi, tiền vừa về tài khoản là chuyển hết vào thẻ của cô, ngày nào tôi cũng ăn cơm ở căng tin cơ quan, quần áo quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy bộ này."
Tôi giơ tay ngắt lời anh ấy: "Đừng nói như thể anh là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian, còn tôi là người đàn bà ng/u ngốc không biết trời cao đất dày."
"Tôn trọng vợ là điều mà người đàn ông nào cũng nên làm, tôi không thấy có gì đáng để tuyên dương cả."
"Còn về việc anh giao hết tiền cho tôi, đó là vì anh hiểu rằng tôi sẽ không thể trục lợi từ chuyện này. Số lương ít ỏi đó của anh, căn bản không lấp đầy được lòng tham như loài quái thú của bố mẹ anh đâu."
"Những năm nay tôi bù đắp cho gia đình anh bao nhiêu tiền, anh thừa biết rõ, lấy mấy lời đó ra để tỏ thái độ với tôi, anh không thấy nực cười sao?"
Tôi đẩy bát cơm đã ăn xong về phía anh ấy, lau tay rồi nói: "Ngày mai tôi còn phải tham gia đấu thầu, tôi sẽ sang phòng ngủ khách nghỉ ngơi, ngủ ngon."
8.
Ngày hôm sau, sau khi dẫn dắt đội ngũ của mình hoàn thành việc đấu thầu, tôi trực tiếp đi dự tiệc ăn mừng.
Đến giờ phút này, thành bại đối với tôi đã không còn là điều quan trọng nhất nữa, quan trọng nhất là tôi đã thực hiện việc này một cách hoàn hảo.
Kết quả đã không còn là thứ tôi có thể xoay chuyển được nữa.
Hai giờ sáng tôi về đến nhà, Trình Tư Duệ vẫn đang ngồi trên ghế sofa.
Anh ấy một tay chống đầu, một tay tự xoa bóp.
"Về rồi à? Tôi tạm thời bị đình chỉ công tác rồi, kết quả này cô hài lòng chưa?"
Tôi ngẩng đầu cười với anh ấy: "Cũng tạm."
"Cô có biết vu khống cán bộ nhà nước cũng là một hành vi phạm pháp không?"
Tôi hơi ngạc nhiên hỏi: "Anh vẫn chưa biết tôi tố cáo chuyện gì sao? Anh vốn không bao giờ làm việc gì mà không nắm chắc phần thắng, tôi cũng vậy."
Anh ấy bật dậy khỏi ghế sofa, bước nhanh đến trước mặt tôi: "Có thể nói rõ ràng được không? Bây giờ cô cũng đã tham gia đấu thầu bình thường rồi, đợt luân chuyển này khả năng cao tôi chỉ có thể về bệ/nh viện hạng 2 cấp quận thôi, cô có thể yên tâm rồi đấy."
"Đã muốn biết như vậy, chi bằng gọi điện hỏi thăm mẹ yêu quý của anh đi, chắc bà ấy hiểu rõ hơn tôi nhiều."
Trình Tư Duệ có chút sững sờ: "Liên quan gì đến mẹ tôi? Bà ấy thì biết cái gì chứ?"
"Bà ấy biết nhiều lắm đấy, còn biết cả giả bệ/nh để vơ vét tiền nữa cơ."
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Trình Tư Duệ, tôi nói thẳng: "Giám đốc Trình đến giờ vẫn chưa phát hiện ra, mẹ anh hầu như năm nào cũng bị bệ/nh sao?"
"Cũng chẳng phải bệ/nh gì nặng, nhưng năm nào cũng nằm viện một hai lần. Anh đoán xem một người keo kiệt như bà ấy, sao lại nỡ nằm viện suốt thế?"
"Chuyện bất thường như vậy, anh không thấy hứng thú sao?"
9.
Lời tôi vừa dứt, điện thoại của Trình Tư Duệ đã gọi đi.
Hai giờ sáng, bà cụ chắc bị dọa cho ch*t khiếp.
Giọng người nhận điện thoại có chút đ/ứt quãng: "Con trai à, làm mẹ với bố con sợ ch*t khiếp đây này, có chuyện gì mà con gọi điện muộn thế? Không phải là bị bệ/nh gì đấy chứ?"
Trình Tư Duệ trầm giọng hỏi: "Tháng 6 năm nay mẹ bị bệ/nh gì?"
Mẹ anh ấy ấp úng không nói gì, hồi lâu mới đáp: "Viêm ruột thừa thôi."
"Năm kia mẹ vừa mới c/ắt ruột thừa rồi."
Mẹ anh ấy lập tức đổi giọng: "Ôi, nhớ nhầm, chắc là viêm dạ dày. Giờ mẹ già rồi, trí nhớ kém quá."
Trình Tư Duệ nhíu mày nói: "Viêm dạ dày? Con nhớ mẹ từng hỏi xin Lâm Lâm 50 ngàn tệ, mẹ khám viêm dạ dày mà tốn 50 ngàn tệ sao? Con trai mẹ dù sao cũng là giám đốc bệ/nh viện công, mẹ không cần phải lừa con như thế chứ?"
Anh thấy đấy, trong lòng anh ấy hiểu rõ lắm.
Chỉ là cảm thấy việc mẹ anh ấy đòi tiền là chuyện không có gì to t/át, dù sao thì anh ấy cũng không bị ảnh hưởng gì, nên cứ dung túng.
Chỉ đến khi thực sự đụng chạm đến lợi ích của bản thân, anh ấy mới lộ ra bộ mặt thật.
"Ôi dào, có phải vợ con lại mách lẻo với con không? Lạy chúa, con ki/ếm được bao nhiêu tiền, mẹ chỉ xin có 50 ngàn tệ mà nó cũng phải mách lẻo trước mặt con à?"
"Mẹ nói cho con biết, con là quá thật thà, giao hết lương cho vợ, kết quả mẹ dùng chút tiền mà cũng khổ sở thế này, mẹ là mẹ đẻ của con đấy nhé."
"Con chỉ vì 50 ngàn tệ này mà hai giờ sáng gọi điện cho mẹ, bố con với mẹ suýt nữa thì bị dọa cho lên cơn đ/au tim rồi."
Trình Tư Duệ ngắt lời sự lải nhải của bà: "Con không đùa với mẹ đâu, con đang hỏi mẹ, lần nào mẹ nằm viện cũng có người đến thăm mẹ chứ?"