Xuân Sinh

Chương 8

06/06/2026 19:43

Tôi vẫy tay gọi nhân viên vệ sinh.

"Phiền chị vứt giúp tôi."

Ánh mắt Phó Lâm Tự trống rỗng ngay lập tức.

Nhân viên vệ sinh xách túi giấy lên, hỏi: "Cái này cũng không cần nữa ạ?"

"Không cần."

Phó Lâm Tự đưa tay muốn cản, lại khựng lại giữa không trung.

Nhân viên vệ sinh ném túi giấy vào xe rác.

Tiếng nắp đậy đóng lại rất trầm đục.

Phó Lâm Tự quỳ tại chỗ, như thể bị ai đó rút mất xươ/ng cốt.

Tôi bước qua người anh ấy.

Anh ấy không níu kéo tôi.

15

Ngày phán quyết ly hôn được đưa xuống, thời tiết rất đẹp.

Phó Lâm Tự phải chịu bồi thường do chuyển nhượng tài sản trong hôn nhân.

Các khoản chi tiêu liên quan đến căn hộ phía Nam cũng được đưa vào phạm vi phân chia.

Tôi lấy lại những gì thuộc về mình.

Những bất động sản đứng tên tôi, tôi đều ủy thác b/án hết.

Luật sư hỏi tôi: "Không cần gì nữa sao?"

Tôi lật xem tài liệu.

"Chê bẩn."

Luật sư cúi đầu nhịn cười, rồi đưa tập tài liệu tiếp theo cho tôi.

Khi bước ra khỏi tòa án, dòng bình luận xuất hiện lần cuối cùng.

Màu sắc rất nhạt, như màn hình sắp hết pin.

【Nam chính đã trả giá rồi.】

【Nữ chính có thể cho anh ấy một cơ hội.】

【Truyện theo đuổi vợ không thể thiếu màn gương vỡ lại lành.】

Tôi dừng bước trên bậc thềm.

Phía sau dòng chữ còn có một hàng gợi ý nhạt hơn nữa.

【Ý nghĩa tồn tại của nữ chính: Được yêu, bị tổn thương, được theo đuổi lại.】

Tôi lấy bút từ trong túi xách ra.

Viết một đường gạch bỏ ba chữ cuối cùng trên không trung.

Được theo đuổi lại.

Ngay khoảnh khắc ngòi bút chạm xuống, bầu trời chớp nháy như một màn hình.

Những màn kịch thâm tình của Phó Lâm Tự vỡ vụn thành những thước phim cũ.

Lời tỏ tình trong nhà hàng.

Lời thề hôn nhân.

Sữa nóng trước khi ngủ.

Cả câu nhắn báo bình an khi đáp máy bay.

Chúng đều không biến mất.

Chỉ là không còn có thể che đậy sự x/ấu xa của anh ấy được nữa.

Trước khi dòng bình luận biến mất, chỉ còn lại một câu.

【Sao cô ấy có thể không quay đầu?】

Tôi bước xuống bậc thềm.

Không trả lời.

16

Ngày chuyển khỏi phòng tân hôn, tôi dọn dẹp rất chậm.

Trong tủ quần áo vẫn còn chiếc khăn quàng cổ Phó Lâm Tự m/ua cho tôi.

Trên tủ lạnh dán tờ thực đơn viết từ trước.

Một món ăn được khoanh tròn.

Bên cạnh là chữ của Phó Lâm Tự: Lần sau anh làm.

Anh ấy thực sự đã từng làm.

Chỉ là sau đó, anh ấy cũng từng lắp đèn, nấu cháo, m/ua nhẫn cho người khác.

Tôi sắp xếp những đồ còn dùng được, liên hệ với tổ chức từ thiện.

Khi túi rác đã đầy một nửa, tôi tìm thấy một bộ đồ ngủ khác ở tận cùng ngăn kéo.

Kiểu dáng giống hệt bộ ở phía Nam thành phố.

Nhãn mác vẫn còn.

Tôi cầm kéo c/ắt ra, ném vào túi.

Khi xuống lầu, Phó Lâm Tự đang đứng cạnh xe.

Anh ấy g/ầy đi nhiều, chiếc áo khoác đen khoác trên người trông lỏng lẻo.

Thấy tôi, anh ấy há miệng.

Những lời thoại theo đuổi vợ như nghẹn lại nơi cổ họng.

Anh sai rồi.

Anh yêu em.

Cho anh thêm một cơ hội.

Anh ấy không thốt ra nổi một chữ nào.

Tôi kéo vali bước qua người anh ấy.

Bánh xe lăn trên mặt đất, tiếng động rất khẽ.

Phó Lâm Tự đi theo hai bước rồi dừng lại.

Khi cửa thang máy mở ra, tôi không quay đầu lại.

Chỗ ở mới gần công ty hơn.

Dưới lầu có một tiệm hoa.

Bà chủ hỏi tôi có muốn m/ua hoa không, hoa hồng trắng mới về rất đẹp.

Tôi chọn một bó hướng dương.

Trở lại xe, tôi lấy bản sao thỏa thuận bất động sản ba năm trước ra.

Đây là món đồ cũ duy nhất tôi giữ lại.

Góc giấy đã hơi nhăn nheo.

Chữ ký của Phó Lâm T/ự v*n còn đó.

Tôi dùng bật lửa đ/ốt ch/áy mép giấy.

Ngọn lửa bò lên từng chút một.

Khi ch/áy đến dòng "Sau này chỉ yêu Kiều Vãn", mặt giấy xuất hiện những ký tự lỗi.

Rất nhanh, những ký tự đó cũng bị cuốn vào ngọn lửa.

Tro tàn rơi vào gạt tàn trên xe.

Không có sự khởi động lại nào cả.

17

Một vài tháng sau, tôi thay đổi nhịp độ công việc.

Buổi tối không còn đợi ai nhắn tin báo bình an.

Sáng tỉnh dậy, cũng không cần kiểm tra điện thoại xem có cuộc gọi nhỡ nào không.

Thỉnh thoảng đi ngang qua phía Nam thành phố, căn hộ đó đã được sang tên.

Người môi giới đăng lại ảnh mới.

Ban công rất sáng, phòng khách cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Không ai nhìn ra ở đó từng giấu đi một cuộc hôn nhân bẩn thỉu.

Tôi không nhấn vào xem chi tiết.

Phó Lâm Tự sau đó đã rời khỏi ban quản trị công ty.

Tin tức nói sức khỏe anh ấy giảm sút nhiều, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện gần công ty tôi.

Trợ lý từng cho tôi xem một tấm ảnh chụp lén.

Trong mưa, anh ấy đứng phía đối diện đường, tay cầm một chiếc ô nhưng không mở ra.

Có người bình luận rằng anh ấy thâm tình muộn màng.

Tôi trả điện thoại cho trợ lý.

"Sau này chặn từ khóa liên quan đến anh ta."

Trợ lý gật đầu, hỏi tôi tối nay có muốn đi ăn cùng không.

Tôi nhìn thời gian.

"Được."

Khi tan làm, lễ tân gửi đến một bưu phẩm ẩn danh.

Hộp rất nhỏ.

Sau khi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn.

Kiểu dáng rất giống chiếc của Nguyễn Hựu năm đó.

Phía trong vòng nhẫn khắc một dòng chữ.

"Vãn Vãn, cho anh thêm một cơ hội."

Tôi nhìn thoáng qua, rồi ném nó vào thùng tái chế kim loại.

Cô bé lễ tân sững sờ.

"Tổng Kiều, cái này hình như đắt lắm ạ."

Tôi xách túi lên.

"Vậy thì càng nên tái chế."

Đèn công ty tắt dần từng cái một.

Điện thoại nằm im lìm trong túi xách.

Không có dòng bình luận nào.

Không có Phó Lâm Tự.

Cửa thang máy mở ra, gió đêm từ cửa sảnh thổi vào.

Tôi bước ra ngoài, bó hướng dương khẽ đung đưa bên tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Cùng Phòng Miệng Độc Là Chú Cún Hư Của Tôi

Chương 16
Tôi là người song tính. Sau một lần nữa bị bạn cùng phòng độc miệng mắng cho phát khóc vì bài tập nhóm, tôi tức đến mức cơn nghiện phát tác, phải trốn vào nhà vệ sinh, vén áo lên chụp một tấm ảnh chiếc khuyên xỏ ở rốn. Sau đó gửi cho bạn trai qua mạng: [Cún hư, đeo dây xích vào đi, chủ nhân muốn kiểm tra.] Bên kia trả lời ngay lập tức: [Chủ nhân à... Anh đang ở phòng tự học, tối được không?] Tôi đáp: [Có ngoan không? Ngoan mới có thưởng.] Nửa tiếng sau, tôi thỏa mãn cất điện thoại đi, đẩy cửa bước ra ngoài. Nhưng vừa ngẩng đầu đã đâm sầm vào một lồng ngực nóng bỏng. Cậu học bá cùng phòng, người vừa lạnh mặt sỉ nhục tôi cách đây không lâu, lúc này hai má đỏ bừng. Chiếc sơ mi trước ngực trở nên xộc xệch, cúc áo lộn xộn mở ra. Một sợi dây chuyền bạc rũ xuống từ cổ hắn. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy. Đôi mắt chợt co rút. Sợi dây chuyền này… Sao lại giống hệt vòng cổ chó mà chính tay tôi gửi cho bạn trai qua mạng thế này?!
289
2 Ghen tỵ làm liều Chương 12
8 Tham Lam Chương 12
9 Thi Ghép Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm