Sau khi Tạ Từ đi làm.
Tôi xách chiếc vali nhỏ, vừa đi vừa khóc ra ngoài.
Vừa ngồi lên xe.
Cửa xe đột ngột bị mở ra.
Tạ Từ một tay lôi tôi xuống xe.
Sát khí bao trùm quanh người anh.
"Tô Chi, rốt cuộc em đang làm lo/ạn cái gì?"
Xem đi, đúng là những câu thoại kinh điển của một gã tồi.
Tôi sững người vài giây.
"Sao anh lại về đây?"
Tạ Từ xách tôi như xách một con gà con.
Lôi tôi vào biệt thự, giọng điệu chẳng mấy tốt lành.
"Anh đã bảo mấy hôm nay em không bình thường rồi, nếu không phải xem camera, anh còn không biết em muốn bỏ đi."
Sai lầm, sai lầm thật rồi.
Tôi quên mất chuyện phòng khách có lắp camera.
Biết thế tôi đã không chần chừ lề mề ở phòng khách mà than vãn.
Tạ Từ ném thẳng tôi lên ghế sofa.
Đúng, là ném.
Sau đó anh cúi người đ/è xuống.
Giữ ch/ặt hai tay tôi trên đỉnh đầu.
Bàn tay còn lại siết ch/ặt lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
"Nói xem, tại sao phải đi?"
Tôi giơ chân định đẩy anh ra, nhưng lại bị đ/è ch/ặt xuống.
"Không phải anh biết rõ còn cố hỏi sao?"
Tạ Từ nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu.
"Vì chuyện đính hôn à?"
"Tô Chi, chúng ta bên nhau bao lâu rồi, rốt cuộc anh làm gì khiến em không hài lòng?"
"Có phải anh đối xử không tốt với em không? Anh chỉ là muốn có một danh phận thôi mà, anh vẫn sẽ đối xử với em như trước đây, thế cũng không được sao?"
Tôi bị chọc tức đến bật cười.
Anh ta nói chuyện bắt cá hai tay một cách đường hoàng như vậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Không được! Hoặc là hủy hôn, hoặc là tôi đi."
Cuối cùng Tạ Từ chẳng chọn cái nào cả.
Anh nh/ốt tôi trong biệt thự.
Trước đây tôi thích nhất là trò cưỡng ép yêu đương này.
Giờ khi nó trở thành sự thật, thực sự khiến tôi vừa yêu vừa h/ận.
05
Tạ Từ chuyển sang làm việc tại nhà.
Anh không ra ngoài.
Cũng không cho phép tôi ra ngoài.
Hai chúng tôi ở nhà nhìn nhau trừng trừng.
Tạ Từ thậm chí còn cư/ớp mất điện thoại của tôi.
Thoát khỏi nhóm chat "chim hoàng yến" kia.
Có một cô nàng không ưa tôi trong nhóm ngay lập tức nhắn tin tới.
Hỏi tôi có phải bị đ/á rồi không.
Tôi nhìn Tạ Từ đang nghiêm túc trước máy tính.
Liền nhắn lại một câu.
【Anh ấy yêu tôi đến ch*t đi sống lại rồi.】
Những ngày bị nh/ốt ở nhà.
Tạ Từ làm gì cũng không bỏ lỡ.
Ban ngày làm việc, họp hành đều chuyển sang trực tuyến.
Mỗi đêm anh vẫn đủ sức lực ôm tôi mà cắn nuốt.
Có hứng thú còn mặc bộ đồ mà tôi thích xem trước kia để lấy lòng tôi.
Khiến tôi ngứa ngáy trong lòng.
Lần lượt bị những lời đường mật của anh công kích.
Bị kỹ thuật siêu đẳng của anh làm cho luỵ.
Tôi thậm chí còn nghĩ, cứ như thế cả đời cũng chẳng tệ.
Một tuần sau.
Anh trai tôi gửi tin nhắn tới.
【Chi Chi, bố nói để em yên ổn bên ngoài chút, không cần vội về nhà đâu.】
Tôi hơi khó hiểu.
Tiếng chuông điện thoại của Tạ Từ c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Sau khi bắt máy, có tiếng phụ nữ vang lên.
Anh đi vào bếp để nghe.
Tôi dỏng tai lên nghe.
Tạ Từ chỉ ậm ừ vài tiếng rồi cúp máy.
Khi quay ra, sắc mặt cực kỳ tệ.
Anh mặc áo khoác vào định ra ngoài.
Trước khi đi, anh ngoảnh lại nhìn tôi một cái.
"Anh ra ngoài một chút, em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt."
Tôi đoán, chắc là mấy ngày nay anh canh giữ tôi.
"Ánh trăng sáng" của anh cũng không chịu nổi nữa rồi.
Nước mắt luôn rơi xuống vào những lúc vô dụng nhất.
Anh đi rồi.
Tôi thu dọn hành lý lần nữa.
Đêm đó tôi cũng rời đi.
06
Khi về đến nhà, bố tôi khá ngạc nhiên.
Tôi đeo tai nghe, vặn nhạc to hết cỡ.
Chỉ sợ ông lại lải nhải không dứt.
Bố tôi nói đến mức nước bọt văng tung tóe.
Chắc là khó nghe lắm.
May mà tôi không nghe thấy câu nào.
Cuối cùng khi vào phòng.
Tôi tháo tai nghe ra.
Giọng bố tôi vẫn chưa dừng lại.
"Người ta đã nhắm trúng con rồi, mối hôn sự tốt thế này đừng có mà làm hỏng, linh h/ồn mẹ con dưới suối vàng cũng có thể yên tâm."
Tôi đóng cửa lại.
Lòng trống rỗng.
Vì lợi ích công ty mà liên hôn.
Bố tôi còn lôi cả mẹ tôi ra.
Trong lòng ông chỉ có anh trai tôi.
Một lòng vun đắp cho anh ấy.
Từ nhỏ đến lớn gần như chẳng quản tôi.
Nhưng lúc nào cũng bảo tôi đừng tùy hứng, phải hiểu chuyện.
Trước đây ông đưa ảnh đối tượng liên hôn cho tôi xem, người đó chưa đầy 30 mà đã sắp hói đầu rồi.
Chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Có lẽ liên hôn là lần tôi có giá trị nhất đối với ông.
Nên mới đặt sự chú ý lên người tôi thôi.
Tôi nằm trên giường.
Điện thoại bị tôi bấm sáng lên vô số lần.
Không có lấy một tin nhắn nào của Tạ Từ.
Cuối cùng tôi chặn anh luôn.
Lúc theo đuổi anh thì dễ.
Đến khi chia tay, lòng này cứ như d/ao cùn c/ắt th!t, đ/au thấu tâm can.
Tạ Từ đã chiếm mất một nửa thanh xuân của tôi.
Thời cấp 3 tôi đã thầm mến anh.
Nhưng tôi không dám nói.
Khi đó anh trai tôi yêu sớm, bị bố tôi đ/á/nh đến nhập viện.
Cho dù ông không quản tôi.
Tôi cũng chẳng dám nhảy múa trên điểm yếu của ông.
Thích chỉ có thể giấu trong lòng.
Sau này tôi nỗ lực thi đỗ cùng trường đại học với Tạ Từ.
Kết quả anh lại thân thiết với Hứa Phi Phi.
Cả trường đều nói họ là một cặp trời sinh.
Tôi lại nhát gan.
Cho đến khi tốt nghiệp đi làm, gặp lại Tạ Từ ở quán bar.
Anh say mèm.
Bạn bè xung quanh đều khuyên anh, rồi sẽ có người tốt hơn.
Tôi nghe thấy thế, cơ hội đến rồi.
Bỏ lỡ quá nhiều lần.
Tôi không muốn làm con đà điểu nữa.
Bắt đầu theo đuổi anh quyết liệt.
Trong mắt Tạ Từ toàn là sự kinh ngạc.
Anh không đồng ý cũng không từ chối.
Luôn nói là muốn tôi suy nghĩ kỹ này nọ.
Cứ ấp a ấp úng chẳng ra làm sao.
Thế là trong một đêm chếnh choáng hơi men.
Tôi đ/è anh lên sofa mà hôn.
Miệng anh nói đừng quá kích động.
Nhưng cơ thể lại b/án đứng anh.
Cứ như vậy.
Chúng tôi ở bên nhau.
Tạ Từ từ một chàng trai e thẹn ban đầu.
Được tôi huấn luyện cho thành thạo đủ mọi kỹ nghệ.
Cuối cùng anh lại trở thành người luôn thèm khát không đủ.
07
Liên tiếp ba ngày.
Tạ Từ không có lấy một tin nhắn.
Cả người tôi ủ rũ.
Thất tình đ/au khổ hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Kết quả còn có chuyện kinh khủng hơn.
Cô bạn trong nhóm gửi cho tôi tấm ảnh Hứa Phi Phi thử váy cưới.
【Chi Chi, hôm nay đi thử váy cưới cùng chị dâu, tình cờ gặp Hứa Phi Phi.】
Tôi phóng to ảnh, nhìn kỹ từng góc một.
Ánh mắt cô ta nhu tình như nước.
Chắc hẳn Tạ Từ đã dỗ dành cô ta ổn thỏa rồi.
Về khoản này anh rất có kinh nghiệm.
Tôi méo miệng khóc òa lên.
Tại tôi cả, dạy anh tốt quá làm gì.
Giờ thì làm áo cưới cho người khác mất rồi.
Anh trai tôi lúc này đẩy cửa bước vào.
"Gào cái gì đấy? Sắp đính hôn đến nơi rồi mà còn như đứa trẻ chưa lớn vậy."