"Không, không cần đâu..."
Cố Tâm mặt c/ắt không còn giọt m/áu, giãy giụa thoát khỏi người Phó Dư, đầu ngón tay r/un r/ẩy, đột nhiên đẩy cậu ta ra rồi chạy biến theo lối mòn bên cạnh.
"Tâm Tâm..." Phó Dư lo lắng gọi với theo.
"Chột dạ bỏ chạy sao?" Triệu Mạt khoanh tay trước ng/ực, hừ lạnh một tiếng.
Phó Dư trừng mắt nhìn sang, gầm lên với những ánh mắt xung quanh: "Nhìn cái gì!"
Những ánh mắt lộ liễu lập tức thu lại.
Tôi nhếch môi, thời gian cũng đã đến lúc, vỗ tay: "Hôm nay vui vẻ, tôi mời mọi người tham gia các trò giải trí."
17
Chạng vạng tối, trời hơi sẩm, sau khi chúng tôi chơi thỏa thích trở về homestay, người phụ trách mang đến một tin không mấy tốt lành.
Cố Tâm mất tích.
Tôi cau mày: "Đã xem camera chưa?"
"Đã tra hết rồi, cô ấy biến mất sau rừng trúc, khu đó chưa khai hoang, là một quả đồi nhỏ, đã cử người đi tìm rồi."
"Mất tích bao lâu rồi?"
"Cũng khoảng 3 tiếng rồi."
Trong lòng dâng lên một trận bực bội, tôi đứng dậy: "Chuẩn bị vài bộ đàm, huy động thêm người đi tìm, tôi cũng đi xem sao."
Triệu Mạt ngăn lại: "Mặc kệ cô ta làm gì? Lát nữa tự khắc sẽ về thôi."
"Ch*t ở đâu cũng được, nhưng đừng có ch*t ở đây, vẫn phải đi tìm."
Triệu Mạt: "..."
Các bạn nam cùng tham gia giải trí buổi chiều cũng nhiều người lên tiếng tình nguyện đi tìm cùng.
Nhìn những gương mặt nhiệt tình của họ, tôi không khỏi nhớ lại những lời mỉa mai lúc trước. Vậy ra, đây gọi là đứng càng cao, xung quanh càng nhiều thiện ý sao?
Phía sau rừng trúc, tuy gọi là đồi nhưng thực ra cũng khá rộng, hơi khó tìm.
Triệu Mạt đã bị tôi thuyết phục ở lại homestay, nhân viên tản ra tìm ki/ếm.
Sức khỏe Cố Từ An không tốt, tôi ấn cậu ta ngồi xuống tảng đ/á bên cạnh, nhét bản đồ địa hình vào tay: "Cậu cứ trấn thủ hậu phương, đừng đi theo nữa."
Cậu ta hơi nhíu mày: "Vậy cô liệu sức mà làm."
Tất nhiên phải liệu sức rồi, nếu không phải vì Cố Tâm mất tích trên địa bàn của tôi, tôi có đi/ên mới đi tìm cô ta.
Cầm đèn pin, tôi chui vào rừng, dưới chân là tiếng lá khô xào xạc cùng tiếng gọi nhau tìm ki/ếm từ phía xa.
Càng đi càng sâu, hơi lạnh buổi chiều tối thấm vào da th!t, nổi lên một trận nổi da gà.
Ánh đèn pin quét khắp nơi.
"Mẹ kiếp..." Một câu ch/ửi thề buột miệng.
Tôi vẫn còn hơi sợ, tiếp tục chiếu đèn về phía xa, một bóng dáng đơn đ/ộc cô liêu, may mà là Cố Tâm, không phải m/a.
Tôi thở phào: "Cố Tâm, đi theo tôi về."
Cô ta quay sang nhìn tôi, móng tay đ/âm sâu vào lòng bàn tay: "Tại sao?"
Tôi: "?"
Một cơn gió lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc.
Cô ta đột nhiên gào lên đầy tuyệt vọng: "Phó Vi, tại sao cậu vẫn nhận được sự ưu ái của nhiều người đến vậy! Rõ ràng tôi mới là thiên kim nhà họ Cố!"
Tôi cụp mắt, lại nhớ đến vết s/ẹo trên cánh tay Phó Nghiên, khóe môi không khỏi nở một nụ cười lạnh.
Một tay tôi bật bộ đàm lên, hy vọng Cố Từ An không đến nỗi ng/u ngốc.
"Cậu cười cái gì?!"
Tôi nhìn cô ta, giọng bình thản: "Vị trí thiên kim nhà họ Cố, sự thiên vị đ/ộc nhất của Phó Dư, sự nịnh bợ nâng đỡ của đám đông, cô còn chưa hài lòng sao?"
"Hài lòng? Hừ." Cô ta cười lạnh, "Phó Dư tính là cái gì? Hắn ta quá ng/u ngốc."
"Cậu ta đối với cô, rất tốt."
Sự thiên vị của Phó Dư khác với sự trầm ổn và kín đáo của Phó Luật và Phó Nghiên.
Cậu ta luôn công khai rõ ràng, từ chiếc trâm tự tay khắc, đến trang phục phụ kiện thiết kế riêng, không món nào không tuyên bố với thế giới về sự thiên vị của mình.
Cố Tâm cười khẩy: "Ngay cả chuyện nhà họ Phó, cậu ta cũng chẳng nói cho tôi biết, gọi là tốt với tôi sao?"
Sắc mặt tôi trở nên phức tạp. Nếu cô ta chịu dành chút sự chú ý cho người nhà họ Phó, thì đã không thể không biết, nhà họ Phó chính là Phó thị trong truyền thuyết.
Cô ta quá tham lam, cũng quá ích kỷ.
"Tại sao Phó Luật chỉ cưng chiều cậu? Tại sao Cố Từ An chỉ quan tâm cậu?"
"Cố Tâm, cô thực sự hiểu họ sao?" Tôi lạnh lùng lên tiếng.
"Sống cùng Phó Luật 19 năm, sao giờ mới biết thân phận của anh ấy? Chị em nhận nhau, cô có chủ động quan tâm Cố Từ An không?"
"Cô chỉ tự cho mình là đúng, nghĩ rằng mọi người đều phải làm phông nền cho cô, mọi người đều phải vô điều kiện bao dung cô, thật nực cười."
Cố Tâm cắn ch/ặt môi dưới, trong mắt bùng lên sự không cam tâm và oán đ/ộc nồng đậm.
"Tất cả những thứ này, vốn dĩ phải thuộc về tôi!"
Tôi nhếch môi lạnh lẽo: "Đúng vậy, vốn dĩ thuộc về cô. Nhưng khi biết mình là người nhà họ Cố, cô đã làm gì?"
Đồng tử cô ta co rút lại, nhìn tôi đầy khó tin.
"Một mặt cố ý đ/ốt nhà, để ông nội Cố tưởng cô sống khổ sở?"
"Một mặt tung tin đồn khắp nơi rằng tôi đuổi cô ra khỏi nhà họ Cố, để người nhà họ Phó đ/au lòng?"
"Hừ, Phó Vi, vai người tốt đều để cậu diễn hết, vậy tôi phải làm gì?"
Cố Tâm run lên, lẩm bẩm: "Vốn dĩ đều phải là của tôi, đều là của tôi..."
Đèn pin bị siết ch/ặt trong lòng bàn tay, cộm đến đ/au nhức.
Tôi hít sâu một hơi: "Cô có biết không, trận hỏa hoạn đó, Phó Nghiên suýt nữa không thoát ra được, anh ấy vào để c/ứu cô đấy."
"Bốp—"
Tiếng một vật gì đó đ/ập vào tảng đ/á phía sau vang lên một tiếng đục.
Tôi quay đầu, hơi ngạc nhiên: "Sao cậu lại tới đây?"
Phó Dư đứng cách đó không xa, trong bóng tối không nhìn rõ sắc mặt, hai cánh tay buông thõng hai bên khẽ r/un r/ẩy, không nói một lời.
Vật đ/ập vào tảng đ/á chính là bộ đàm, Cố Từ An đang lặng lẽ đứng sau cậu ta.
Tôi cụp mắt, đột nhiên cảm thấy Phó Dư được anh cả anh hai che chở dưới cánh chim thật đáng thương.
"Không phải... không có... tôi không phải như vậy..." Cố Tâm thất thần lẩm bẩm.
Hơi bực bội, tôi quay sang cô ta: "Trời tối hẳn rồi, giờ đi theo chúng ta—"
Trên cánh tay đột nhiên truyền đến một lực mạnh, mất thăng bằng, tôi loạng choạng vài bước, chân đạp hụt.
"Phó Vi!"
"Chị!"
18
Xì...
Đau rát bỏng.
Mở mắt, đón nhận ánh đèn sợi đ/ốt chói lòa, khó khăn lắm mới nhìn rõ động tác của người trước mặt, nước mắt tôi không kìm được mà trào ra.
"Anh hai, anh nhất định phải dùng cồn xử lý vết thương sao..."
Phó Nghiên hé mắt nhìn tôi một cái, sắc mặt không tốt: "Cho em nhớ đời."
"Em gái lần sau nhớ nhé, đừng một mình đi đến nơi nguy hiểm thế." Phó Luật ngồi trên ghế bên cạnh, khóe môi nở nụ cười nhạt nhẽo, nhưng hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
Tôi bĩu môi đầy oán trách, lúc này mới để ý đến bài trí xung quanh, đây là căn phòng nhà họ Phó riêng dành cho Phó Nghiên, toàn là dụng cụ phẫu thuật.
Lúc đó vị trí Cố Tâm đứng vừa vặn là một địa thế dốc đứng, tuy cô ta đẩy một cái, nhưng Phó Dư kéo lại khá kịp thời, thế là cả hai chúng tôi cùng rơi xuống.