Im lặng hồi lâu, Lục Bỉnh Văn khàn giọng nói:
"Anh chỉ phạm sai lầm một lần.
"Là Tôn Thanh Hòa đơn phương tình nguyện, tại sao em không chịu tha thứ cho anh?"
Đến nước này rồi.
Anh ta vẫn còn thoái thác, vẫn còn biện minh và không phục cho bản thân.
Không nói rõ được trong lòng cảm thấy thế nào.
Giống như có một ngọn đèn, lặng lẽ vụt tắt.
Tôi nhìn Lục Bỉnh Văn.
Giống như ngày đầu tiên mới quen anh ta vậy.
"Anh không phải chỉ phạm sai lầm một lần, mà chỉ là lần này không may mắn, bị em phát hiện ra thôi.
"Anh cảm thấy giữa hai người không có chuyện gì xảy ra sao?
"Từ khi anh quyết định giấu em về sự tồn tại của Tôn Thanh Hòa, anh đã đưa ra lựa chọn rồi."
Không phải cứ vượt quá giới hạn về thể x/á/c mới tính là ngoại tình.
Trước đó.
Sự tiếp xúc của hai người, sự tò mò dành cho nhau, sự thăm dò và dây dưa qua lại...
Mỗi một bước, đều chỉ là sự dẫn dắt đến kết quả cuối cùng mà thôi.
Ngập ngừng một lát, tôi vẫn không nhịn được:
"Hay là trong lòng anh, chỉ có giống như bố em, bị bắt quả tang vào khách sạn mới tính là ngoại tình?"
Khoảnh khắc lời vừa dứt.
Lục Bỉnh Văn tái mét mặt mũi lùi lại một bước.
"Còn câu nói đó của anh..."
"Đó không phải là lời thật lòng của anh!"
Lục Bỉnh Văn khản đặc c/ắt ngang lời tôi.
Đáy mắt có ánh nước mỏng manh lóe lên rồi biến mất.
"Anh chỉ biết, những lời người ta thốt ra trong lúc gi/ận dữ, chắc chắn là những suy nghĩ đã từng xuất hiện trong thâm tâm."
Lục Bỉnh Văn x/ấu hổ quay mặt đi.
15
Buổi livestream chuyên đề đầu tiên thành công rực rỡ.
Các đồng nghiệp trong nhóm vui mừng khôn xiết, tự phát tổ chức một buổi tiệc ăn mừng nhỏ.
Địa điểm được chọn ngay tại sân nhỏ nơi chúng tôi ở.
Khi tôi xuống lầu, giữa sân đã dựng một chiếc bàn dài.
Bày đầy trái cây và các loại đồ ăn vặt do dân làng tự tay mang đến.
Bên phải sân, dưới gốc cây lớn dựng một chiếc bếp nướng đơn giản.
Trong tiếng xèo xèo, hương thơm của dầu mỡ bị gió thổi bay đi xa.
Đường Cảnh Minh thuần thục lật mặt những xiên th!t trên tay.
Công việc của anh đã kết thúc, không bao lâu nữa sẽ trở về Nam Thành.
Hôm nay vừa là tiệc ăn mừng, cũng là tiệc tiễn anh.
Tôi chậm rãi đi tới.
Đường Cảnh Minh tiện tay đưa cho tôi vài xiên th!t đã nướng chín.
Cắn một miếng, nước th!t tươi ngon cùng hương vị cay nồng của gia vị bùng n/ổ trong miệng.
Tôi giơ ngón cái về phía anh.
"Anh không mở nhà hàng, quả thực là tổn thất lớn của ngành ẩm thực Hoa Quốc."
Anh không để ý đến lời trêu chọc của tôi.
Hất cằm về phía ngoài sân.
"Vẫn đang đợi em đấy à? Không cho người ta vào sao?"
Tôi cầm lấy chiếc xiên tre bên cạnh, cúi đầu xiên th!t.
"Anh cứ coi như anh ta không tồn tại là được."
Kể từ ngày đó.
Lục Bỉnh Văn không những không đi, mà ngược lại còn ở lại thôn Thượng Hà.
Anh ta luôn xuất hiện xung quanh tôi.
Không bao lâu sau, ai cũng biết đến sự hiện diện của anh ta.
Một đồng nghiệp thân thiết với tôi có lần không nhịn được, mỉa mai ngay trước mặt anh ta:
"Có vài người ấy, cứ phải đợi đến khi mất đi mới biết hối h/ận và trân trọng.
"Lúc đầu làm sai là họ, nói vài câu xin lỗi, ngược lại còn đặt đối phương vào thế khó.
"Giống như đối phương không tha thứ lại là lỗi của đối phương, còn bản thân mình thì biến thành gã đàn ông thâm tình biết quay đầu.
"Tôi kh/inh!"
Lục Bỉnh Văn nghe xong, lặng thinh không nói.
Tôi tưởng rằng anh ta nên từ bỏ rồi.
Không ngờ ngày hôm sau, anh ta lại xuất hiện tại địa điểm livestream.
Mẹ tôi cũng nghe tin về chuyện của Lục Bỉnh Văn.
Bà thở dài, nói với tôi rằng mấy ngày nay, khi bà chạm mặt bố mẹ Lục thì cả hai đều rất khó xử.
"Video đó ảnh hưởng không nhỏ đâu.
"Nghe cô Lục nói, đơn xin điều chuyển của Lục Bỉnh Văn không được thông qua.
"Nó đi công tác chưa được bao lâu, lại xảy ra dư luận tiêu cực như thế này, bây giờ còn bỏ mặc công việc mà xin nghỉ chạy đi đâu mất.
"Công ty rất bất mãn với nó, ước chừng công việc này cũng không giữ nổi nữa rồi."
Khoảnh khắc xuất hiện trên màn hình lớn.
Lục Bỉnh Văn có cân nhắc đến những hậu quả này không?
Chắc là không.
Vì vậy, sự hối h/ận hiện tại của anh ta, có bao nhiêu phần là vì tiếc nuối cho tình cảm đã qua.
Lại có bao nhiêu phần là vì nỗi bực dọc sau khi cuộc sống bị đảo lộn?
Tôi không muốn suy nghĩ kỹ.
Chỉ khẽ hỏi mẹ, có muốn chuyển đến Nam Thành sống cùng tôi không.
Mẹ tôi từ chối rất dứt khoát.
Kể từ đó, chúng tôi đều ngầm hiểu mà không bao giờ nhắc đến Lục Bỉnh Văn nữa.
16
Ông mặt trời bị những dãy núi trùng điệp phía xa níu lại một góc.
Nửa bầu trời bị đ/ốt ch/áy thành tông màu cam rực rỡ đầy mộng ảo.
Tôi đi đến bên bàn, mở một lon bia.
Đường Cảnh Minh ngồi xuống cạnh tôi.
Mọi người bàn luận về hai tháng ở thôn Thượng Hà.
Sự bỡ ngỡ khi mới đến.
Sự chuyển hóa sau khi buổi livestream đầu tiên thành công.
Và cả sự phấn khích khi cảm thấy nỗ lực của bản thân thực sự giúp ích được cho người khác.
Trời dần dần tối xuống.
Dưới hành lang thắp lên một ngọn đèn vàng ấm áp.
Không biết ai là người khởi xướng bắt đầu ngân nga hát.
Tiếng hát dần dần bay xa giữa những dãy núi.
Lon bia trong tay đột nhiên bị chạm vào.
Tôi ngạc nhiên quay đầu.
Đường Cảnh Minh nâng lon bia về phía tôi, mỉm cười nhạt:
"Sắp phải rời đi rồi, nể tình chúng ta có duyên, nghe anh nói vài câu nhé?"
Tôi: "Rửa tai lắng nghe."
Đường Cảnh Minh nhấp một ngụm bia.
Ánh mắt dường như vô tình lại hữu ý liếc qua Lục Bỉnh Văn đang lảng vảng ở cửa sân.
"Em còn trẻ như vậy, không cần quá coi trọng được mất của một mối tình.
"Đợi đến khi em leo lên được độ cao mà mình mong muốn, nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn, em sẽ biết, tình yêu chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc đời em.
"Anh chúc em đến lúc đó, gặp được người đúng, cũng có dũng khí để trả giá cho những sai lầm trong tình yêu."
Gió đêm thổi qua ngọn cây, cành lá xào xạc, tựa như từng đợt sóng xanh.
Lòng tôi dậy sóng, chỉ có thể gật đầu thật mạnh.
17
Tiệc tan.
Cùng mọi người dọn dẹp sân nhỏ trở lại như cũ.
Tôi ngước đầu, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời đầy sao một lúc.
"Lục Bỉnh Văn, ra đây đi, chúng ta nói chuyện."
Một lát sau.
Một cái bóng đen trầm uất từ ngoài sân bước vào.
Lục Bỉnh Văn ánh mắt u tối: "Em từ chối anh, là vì anh ta sao?"
Tôi ngẩn người một hồi mới phản ứng lại được anh ta đang nói đến ai.
"Tất nhiên là không."
Tôi cười nhạt, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh.
Lục Bỉnh Văn ngập ngừng một thoáng, vẫn ngồi xuống.
"Anh định cứ mãi ở lại đây sao?"
Tôi không nhìn anh ta.
"Mặc dù cô Lục không tìm em, nhưng em biết, cô ấy rất lo lắng cho anh.
"Công việc, tiền đồ, tương lai của anh... anh đều không cần nữa sao?"
"Anh không biết."
Lục Bỉnh Văn nghẹn ngào, giọng nói mang theo chút tiếng nấc.
"Ánh Tuyết, anh không biết phải làm sao nữa."