【Ta gh/ét nhất mấy đứa lụy tình như các người, không phải hôm qua cô còn thương xót anh ta sao?】

【Mau đi đi! Tiện thể c/ầu x/in thay cho Cố Nhạc, bảo nam chính tha cho anh ta một con đường sống.】

Tôi ngoan ngoãn hẳn. Không còn cách nào khác, tôi thật sự rất sợ bị điện gi/ật.

Nhưng tôi không thể nào tỏ ra hung hăng được, chỉ đành đi theo phong cách vô dụng.

Theo kịch bản của hệ thống, tôi phải hắt một cốc cà phê vào Lâm Noãn để tạo ra xung đột.

Tôi bưng cà phê đi tới, sơ ý va vào Lâm Noãn, cà phê b/ắn một ít lên áo cô ấy.

Tôi sợ đến mức cúi đầu lia lịa: "Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không cố ý!"

Lâm Noãn tính tình rất tốt, rộng lượng tha thứ cho tôi.

Tôi áy náy đến mức muốn quỳ xuống lạy cô ấy ngay tại chỗ.

Cuối cùng, Lâm Noãn bị tôi làm cho buồn cười, bất lực lên tiếng: "Được rồi, được rồi, chỉ là một chiếc áo thôi, không cần xin lỗi mãi đâu, cô sắp cúi rạp xuống đất rồi đấy."

Tôi vốn định chuồn cho lẹ, nhưng nghĩ lại, Lâm Noãn hình như rất dễ nói chuyện.

Động tác khựng lại một chút, đến khi hoàn h/ồn, tôi đã ngồi xuống đối diện Lâm Noãn rồi.

11

Lâm Noãn nghe xong lời thỉnh cầu của tôi, bật cười thành tiếng.

"Tôi và Cố Nhạc chỉ là bạn học đại học bình thường. Cô nói chồng tôi vì anh ấy từng thích tôi nên cố ý nhắm vào anh ấy?"

Cô ấy lại cười: "Nghe có vẻ hơi hoang đường."

Tôi vừa định giải thích.

Cô ấy xua tay: "Nhưng tôi tin lời cô nói."

"Còn nói thật với cô, tôi không có chồng, hiện tại cũng vẫn đ/ộc thân."

Tôi ngẩn người tại chỗ, vội vàng xin lỗi.

Hệ thống rõ ràng nói cốt truyện của nam nữ chính sắp kết thúc rồi, theo lý mà nói thì phải kết hôn từ lâu rồi chứ.

Tôi mở to mắt, lòng hóng hớt nổi lên cuồn cuộn.

Lâm Noãn nói tiếp: "Chuyện tôi và Cố Nhạc vừa trò chuyện là việc riêng, không tiện nói cho cô biết."

"Tuy nhiên, tôi có thể cho cô biết cách tránh né cốt truyện."

Cô ấy nhìn tôi, đột ngột tung ra một quả bom: "Vậy, lát nữa có thể cho tôi xin chữ ký không? Tác giả Tình Thiên đại đại?"

Tôi đứng bật dậy, trong lòng dấy lên sóng gió: "Sao chị biết cái tên này?"

Chuyện này, ngay cả hệ thống của tôi cũng không biết.

Sau khi bỏ thi đại học, trước khi hệ thống tìm đến tôi.

Tôi đã dùng cái tên Tình Thiên trên mạng để nhận đơn vẽ avatar chibi.

Sau đó hệ thống đột nhiên xuất hiện, nói tôi là nữ phụ trong tiểu thuyết truy thê, là con chim hoàng yến thế thân mà nam phụ nuôi vì nhớ nhung nữ chính.

Ban đầu tôi chỉ tưởng mình bị ngộ đ/ộc nấm.

Mèo mà cũng biết nói chuyện.

Nhưng sau đó hệ thống dự đoán chính x/á/c mấy chuyện, tôi mới bắt đầu h/oảng s/ợ.

Tôi hơi sợ.

Tôi lo mình bị mắc kẹt trong cốt truyện mà nó nói, tôi không muốn trở thành chim hoàng yến.

Tôi bắt đầu giấu hệ thống, lén lút nhận đơn để dành tiền học lại.

Đúng lúc phát hiện hệ thống rất coi trọng bằng cấp của tôi.

Tôi liền cố tình n/ợ môn, thi lại, học lại.

Đỗ một trường đại học tốt rất quan trọng, nhưng sự tự do trong tâm h/ồn tôi còn quan trọng hơn.

Đợi đến khi tôi cầm được bằng tốt nghiệp để đi tìm việc ở công ty nam phụ.

Anh ấy đã phá sản rồi.

12

Chỉ là tôi không ngờ nam phụ mà hệ thống luôn miệng nhắc tới lại là Cố Nhạc.

Lâm Noãn lặng lẽ nghe hết trải nghiệm của tôi, trầm ngâm: "Cô đặc biệt đến đây c/ầu x/in cho anh ấy, là thích Cố Nhạc sao?"

Tôi vội xua tay: "Không phải! Anh ấy là người tốt, tôi chỉ đơn thuần hy vọng anh ấy có thể thuận lợi hơn một chút."

Lâm Noãn lại cười, cô ấy dường như rất thích cười.

"Không cần vội vàng phân trần, tôi tin cô."

"Giống như việc thực ra tôi cũng chẳng thích vị nam chính kia."

Tôi: "?"

Cô ấy khẽ nhún vai: "Tôi cũng bị trói buộc với hệ thống, nhưng hệ thống của tôi khó nhằn hơn của cô nhiều."

Cô ấy ngước mắt nhìn chú mèo đang đuổi theo quả cầu lông ngoài quán cà phê, tiếp tục nói:

"Hệ thống của cô mềm lòng, còn chịu để cô kéo dài tiến độ."

"Hệ thống của tôi chỉ biết thúc ép tiến độ, sau khi nó cưỡng ép trói buộc tôi, tôi hoàn toàn không có đường trốn thoát."

"Tôi vốn không có kế hoạch đi du học, nhưng lại bị nộp đơn đăng ký một cách khó hiểu. Vì theo cốt truyện, tôi và nam chính gặp nhau ở nước ngoài."

"Sau đó, dưới sự giám sát và đe dọa điện gi/ật của hệ thống, tôi chỉ có thể làm theo lời nó."

"Lần đầu tiên tôi thử phản kháng, là tôi hoàn thành sớm chương trình học ở Đức, rồi về nước gặp nam chính, bắt đầu cốt truyện của hai chúng tôi."

"Không giống như nguyên tác nói, ba năm ở Đức là tám năm khó khăn nhất đời tôi."

"Tôi không thể trốn tránh cốt truyện, nhưng tôi có thể kiểm soát để cốt truyện diễn ra sớm hơn."

"May mà, hiện tại sắp kết thúc rồi."

13

Vì đã đạt được thỏa thuận với nữ chính, khi ra ngoài nhìn thấy hệ thống, lòng tôi bỗng dưng cảm thấy chột dạ.

Tôi đã giấu nhẹm quỹ đen của mình.

Để thúc đẩy tôi học hành tử tế, hệ thống không cho tôi phải lo lắng chuyện tiền bạc.

Tiền học lại lớp 12, tiền học phí đại học và sinh hoạt phí của tôi, đều là hệ thống Mị Mị đi làm thêm ở quán cà phê mèo mà ki/ếm được.

Mỗi một đồng tiền, đều là mồ hôi nước mắt của nó, được người ta đếm từng tờ một.

Tôi ngẫm nghĩ, dù sao cũng phải bù đắp gì đó cho nó.

Vốn định hào phóng một lần, nhưng vì quen thói keo kiệt, cuối cùng chỉ thốt ra một câu.

"Đi, dẫn ngươi đi m/ua xúc xích nướng."

Lời vừa dứt, tôi đã thấy Cố Nhạc bị một đám người vây kín bên đường.

Hệ thống: 【Xông lên! Mau lên!】

Tôi lộ vẻ kháng cự.

Giọng hệ thống lạnh lùng vang lên: 【Trong nguyên tác, đám người này là anh em tốt của nam phụ.】

【Cốt truyện gốc là anh ấy dẫn cô đi dự tiệc bạn bè, cô bị mọi người làm khó, là anh ấy đứng ra giải vây cho cô.】

Hệ thống: 【Bây giờ cốt truyện bị lệch, người bị làm khó là anh ấy, đến lượt cô làm anh hùng c/ứu mỹ nhân rồi.】

Tình anh em của đám người này đúng là nhựa thật.

Tôi rụt rè, không dám tiến lên.

Giây tiếp theo, cú điện gi/ật của hệ thống ập đến bất ngờ.

Cả người tôi tê dại, lảo đảo lao ra ngoài.

Như một quả bóng bowling, tôi trực tiếp tông ngã cả đám người đang vây Cố Nhạc, rồi lao thẳng vào lòng anh.

N/ão tôi chập mạch, mở miệng là nói: "Các người dám b/ắt n/ạt người của tôi!"

"Được lắm, từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là bạn bè nữa!"

Đám người đối diện bị tông đến ngơ ngác.

Anh em nhựa A: "Cô là ai? Tôi làm bạn với cô từ bao giờ thế?"

Tôi giơ tay vỗ vỗ vào ng/ực Cố Nhạc.

"Cố Nhạc, anh nói xem, tôi là ai của anh?"

Cố Nhạc trả lời nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Chim hoàng yến."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm