Nhiều người đã thấy rồi, ước chừng không dưới mấy chục ngàn đâu.
"Hả? Nhưng chẳng phải Giang Tiện Vãn đang theo đuổi nam thần học bá Thẩm Sâm sao?"
"Cái loại học bá không vướng bụi trần như Thẩm Sâm nhìn qua là biết sẽ không thích loại tiểu thư kiêu căng hống hách như Giang Tiện Vãn rồi. Cược một tháng trà sữa, cô ta không theo đuổi được đâu!"
Tôi "bùm" một cái đ/á văng cửa.
Hai người kia nhìn thấy tôi, sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi càng nghĩ càng tức.
Không theo đuổi được thì không theo đuổi được! Tôi không bao giờ thích Thẩm Sâm nữa!
Cánh tay bị túm ch/ặt lấy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị kéo vào trong.
Căn phòng chứa đồ tối tăm.
Bức tường lồi lõm khiến lưng tôi đ/au điếng.
Tôi đang cơn gi/ận dữ, giơ tay định t/át anh, "Thẩm Sâm, anh bị đi/ên à! Đau tôi rồi!"
Anh ấn ch/ặt cổ tay tôi, mắt rũ xuống, giọng khàn khàn:
"Tối nay đừng đi."
"Đi cái gì mà--"
Tôi đột nhiên phản ứng lại, nghển cổ: "Thẩm Sâm, anh tưởng anh là ai? Dựa vào đâu mà quản tôi."
"Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi không thích anh nữa! Anh chẳng là cái thá gì-- ưm--"
Thẩm Sâm cúi đầu chặn lấy môi tôi.
Th/ô b/ạo, vừa tà/n nh/ẫn vừa hung hăng.
Tôi lập tức mở to mắt, tim đ/ập như muốn nhảy ra ngoài.
Tay bị Thẩm Sâm nắm ch/ặt, ấn sang hai bên tai.
Anh không nhắm mắt, cứ vừa hôn vừa nhìn tôi như vậy.
Phản ứng đầu tiên của tôi lại là.
Một người thanh lãnh như thế, sao lúc hôn lại có thể gợi tình đến vậy.
Cho đến khi lưỡi của Thẩm Sâm cạy mở hàm răng, tiến vào trong.
Tôi mới bừng tỉnh, mạnh mẽ đẩy anh ra.
Tôi nhìn Thẩm Sâm, mặt nóng bừng, lắp bắp hồi lâu: "Thẩm Sâm, anh, anh--"
"Giang Tiện Vãn, anh không biết hôn, em có thể dạy anh, anh sẽ học thật tốt."
Anh cẩn thận nắm lấy đầu ngón tay tôi, ngước mắt nhìn tôi:
"Có thể tiếp tục thích anh không?"
Thế nhưng cảnh tượng lại xoay chuyển.
Biến thành anh của ngày hôm nay.
Nghiêng đầu, tránh né nụ hôn của tôi.
Trong ánh mắt không có lấy một chút gợn sóng.
Hai tay siết ch/ặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.
"Giang Tiện Vãn, thôi đi."
"Anh không chơi nổi đâu."
11
Tôi lại tìm Thẩm Sâm vài lần nữa.
Đều bị cho ăn quả đắng.
Thẩm Sâm đã hạ quyết tâm muốn c/ắt đ/ứt với tôi.
Buổi tối, tôi hẹn Hoắc Cảnh Hành.
Trong quán bar, ánh đèn mờ ảo và đầy ám muội.
"Sao? Thất bại rồi à?"
Tôi không trả lời, nhìn ly rư/ợu anh ta gọi.
Margarita.
Tế người yêu đã khuất.
"Chẳng phải đã biết anh ta giả ch*t rồi sao? Còn gọi món này."
Ngón tay Hoắc Cảnh Hành siết ch/ặt lấy ly rư/ợu.
"Phải, anh ta dám giả ch*t để lừa tôi."
Tôi lấy hợp đồng ra, "Vậy, hợp tác không?"
Hoắc Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào những dòng chữ lớn trên bìa hợp đồng, cười khẩy:
"Giang Tiện Vãn, cô đúng là một kẻ đi/ên."
"Chẳng lẽ anh không phải sao?"
Chất cồn đang tác oai tác quái trong m/áu tôi.
Tôi nheo mắt, tiến lại gần tai anh ta, từng chữ một:
"Thích chú nhỏ của chính mình, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
Tôi nhìn Hoắc Cảnh Hành, nhếch môi:
"Chúng ta hợp tác, tôi đạt được thứ mình muốn, anh cũng có thể nhân cơ hội dụ chú nhỏ của anh ra ngoài, đôi bên cùng có lợi."
Hoắc Cảnh Hành tựa vào lưng ghế, vẻ mặt lười biếng: "Nếu tôi nói không thì sao."
"Căn biệt thự ở ngoại ô đó, chẳng phải đã chuẩn bị sẵn cho chú nhỏ của anh rồi sao? Còn tìm người đặt làm cả xích sắt nữa mà."
Tôi ngồi thẳng dậy, khẽ cười:
"Hoắc Cảnh Hành, chúng ta quen nhau lâu thế rồi, anh giả vờ cái gì chứ."
12
Từ quán bar đi ra, tôi quay về căn biệt thự trên sườn núi của nhà họ Giang.
Giờ này, Lâm Cường và Từ Tú Chi đều có ở đó.
Chỉ là tôi không ngờ ổ khóa mật mã của nhà họ Giang đã xóa bỏ dấu vân tay của tôi từ lâu.
Nhà của tôi, lúc này tôi lại chỉ có thể đứng trơ trọi ngoài cửa.
Phải đợi đến khi dì Tô ra tưới cây mới nhìn thấy tôi.
Cả căn biệt thự được trang hoàng lại, không còn sót lại chút dấu vết nào của trước kia.
"Đồ khốn nạn, ai cho mày quay về!"
Gạt tàn th/uốc bay thẳng về phía tôi.
Tôi không né, để mặc nó đ/ập vỡ góc trán.
Một cơn đ/au nhói.
Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Lâm Cường và Từ Tú Chi, mỉm cười:
"Bố, dì Từ, con về rồi."
Lâm Cường sững sờ, không ngờ thái độ của tôi lại mềm mỏng như vậy.
Dù sao năm năm trước tôi đã cãi nhau to với ông ta, đoạn tuyệt qu/an h/ệ mới sang Anh.
Tôi đi đến trước mặt hai người họ.
Cho dù đang ở trong nhà, Từ Tú Chi vẫn đội mũ.
Ở tuổi 50 vẫn giữ được phong thái, có thể thấy thời trẻ bà ta là một tuyệt sắc mỹ nhân.
Mà chiếc mũ đó là để che đi vết s/ẹo x/ấu xí gh/ê r/ợn trên trán.
Năm năm trước, do tôi rạ/ch.
Nếu năm đó tôi không rạ/ch mặt bà ta.
Bà ta sẽ không vì không thể mang th/ai, mặt lại bị thương.
Vì nóng lòng củng cố địa vị mà tìm đến Thẩm Sâm.
Tôi cũng sẽ không vô tình bắt gặp Thẩm Sâm gặp bà ta.
Sẽ không biết Thẩm Sâm là con trai của bà ta.
Thẩm Sâm vốn dĩ rất ưu tú, ưu tú đến mức bây giờ vẫn là niềm tự hào lớn nhất trên mặt Từ Tú Chi.
Cũng chính vì có Thẩm Sâm, nên những năm qua Lâm Cường dù bên ngoài phụ nữ không dứt cũng không ly hôn với Từ Tú Chi.
"Bố, dì Từ, năm năm trước là lỗi của con."
"Lúc đó mẹ mất, con quá kích động, không phân biệt phải trái mà làm tổn thương dì Từ."
Tôi càng nói càng buồn bã: "Những năm ở nước ngoài, con luôn kiểm điểm lại bản thân, là con có lỗi với hai người."
"Xin lỗi, thực sự xin lỗi."
Tôi cúi đầu, vô cùng hèn mọn.
Không cần nhìn mặt Lâm Cường.
Tôi cũng biết ông ta rất hài lòng, thậm chí là vui mừng.
Vì Lâm Cường luôn gh/ét tôi, gh/ét tôi giống mẹ tôi.
Xinh đẹp, mạnh mẽ.
Gh/ét tôi là bằng chứng cho việc ông ta là kẻ ở rể.
Phải, ông ta là ở rể nhà họ Giang.
Nên ông ta nóng lòng tìm cảm giác cao cao tại thượng, được ngưỡng m/ộ từ những người phụ nữ khác.
Đó mới là lý do Từ Tú Chi xuất hiện.
Đó mới là lý do khi mẹ tôi đang đ/au đớn trên giường bệ/nh, Từ Tú Chi vì muốn nhanh chóng chiếm vị trí mà gửi ảnh giường chiếu của bà ta và Lâm Cường cho mẹ tôi, bức tử mẹ tôi.
Mà tôi biết quá muộn.
Năm năm trước cứ tưởng chỉ đơn giản là tiểu tam tranh giành.
Vì vậy, tôi chỉ rạ/ch mặt bà ta.
Rồi đoạn tuyệt với Lâm Cường.
Để họ an nhàn tận hưởng mọi thứ của nhà họ Giang suốt năm năm.
Sẽ không nữa.
Sẽ không bao giờ nữa.
13
Lâm Cường không có n/ão.
Chỉ cần chủ nghĩa nam quyền được thỏa mãn.
Ngược lại, Từ Tú Chi đối với sự trở về của tôi có chút đề phòng.
Tại sao lại là "có chút".
Vì những năm này, Từ Tú Chi luôn cho người theo dõi tôi.
Thấy tôi ở nước ngoài buông thả, chơi bời.
Đúng chất một kẻ vô dụng chỉ biết tiêu tiền, yêu đương.
Lấy đâu ra khả năng quay về tranh giành nhà họ Giang.