Lời này vừa thốt ra, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh lập tức nhấn chìm Cố Hoài.
Anh ta đứng tại chỗ, sắc mặt từ tím tái chuyển sang trắng bệch. Đột nhiên, anh ta nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn tôi không còn vẻ phẫn nộ mà thay vào đó là nỗi sợ hãi tận xươ/ng tủy.
"Lâm Oản Oản... ngay từ đầu cô đã tính kế tôi sao?"
"Từ ngày cô quay lại, chọn Tề Viễn Châu, bắt tôi cưới Lâm U Nhiên, đưa bằng sáng chế cho tôi... tất cả đều là do cô dàn dựng?"
"Ngay từ đầu cô đã muốn chiếm đoạt tài sản của nhà họ Cố!"
"Cô h/ận tôi, oán tôi, nên cô muốn trả th/ù tôi! Cô muốn h/ủy ho/ại tôi!"
Giọng anh ta ngày càng chói tai, đến cuối cùng gần như biến thành tiếng gào thét.
Anh ta nói không sai, nhưng thì đã sao chứ?
Chẳng có ai tin anh ta cả, giống hệt như kiếp trước, chẳng có ai tin tôi vậy. Kể từ khoảnh khắc anh ta dùng sự lừa dối và bằng chứng giả để làm tổn thương tôi sâu sắc, anh ta đáng lẽ phải nghĩ đến việc tôi sẽ dùng chính cách thức đó để trả th/ù gấp trăm ngàn lần.
Sau khi Cố Hoài bị bắt đi, việc Cố thị niêm yết cũng đổ bể. Cố Duyệt đã ngã ngựa, những người nhà họ Cố còn lại đối với tôi chẳng qua chỉ là một đám ô hợp. Tôi không tốn chút sức lực nào đã thâu tóm được Cố thị với cái giá cực thấp. Thứ kiếp trước không có được, nay đã trở về trong tay tôi.
Còn Lâm U Nhiên, sau khi Cố Hoài vào tù, chị ta được đón về nhà. Tôi cũng nên đi thăm người chị gái tốt này của mình rồi, dù sao thì những thứ chị ta n/ợ tôi, vẫn chưa trả hết.
09
Sau khi Lâm U Nhiên về nhà, cả người đã gần như đi/ên lo/ạn, ngay cả người mẹ vốn luôn yêu chiều chị ta cũng bị chị ta m/ắng nhiếc thậm tệ. Vừa thấy tôi, chị ta lập tức nhe nanh múa vuốt lao tới, miệng thốt ra những lời đ/ộc địa.
"Lâm Oản Oản! Đồ đê tiện!"
"Chính mày tính kế tao cưới tên đi/ên Cố Hoài! Là mày cư/ớp mất Tề Viễn Châu! Là mày hại tao ra nông nỗi này!"
"Tao muốn gi*t mày!"
Tôi nghiêng người né tránh, chị ta ngã nhào xuống đất. Thấy tôi vẻ mặt vô cảm, cha tôi đứng bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ bất bình. Mẹ tôi vội vàng tiến lên, nắm lấy cánh tay tôi kéo sang một bên, giọng điệu khẩn khoản.
"Oản Oản, sao con lại nhẫn tâm như vậy?"
"Con nhìn chị con bị hại đến mức này, sao con đến một giọt nước mắt cũng không rơi?"
Thấy tôi không lên tiếng, mẹ tưởng đã thuyết phục được tôi, thở dài nói tiếp.
"Con cũng thấy đấy, U Nhiên giờ ra nông nỗi này, muốn tái giá chắc chắn là không thể rồi."
"Cha mẹ cũng đã già cả. Tâm nguyện duy nhất của chúng ta đời này là nhìn hai chị em các con đều hạnh phúc. Chỉ cần các con tốt, chúng ta có ch*t cũng nhắm mắt."
Bà dừng lại một chút, liếc nhìn tôi rồi lại nhìn Lâm U Nhiên đang đầu bù tóc rối trên sofa, giọng thấp xuống.
"U Nhiên giống mẹ, tính tình yếu đuối, dễ bị b/ắt n/ạt. Con thì từ nhỏ đã mạnh mẽ, việc gì cũng tự mình gánh vác."
"Mẹ biết trong lòng con có uất ức, nhưng con có thể vì cha mẹ mà... để Tề Viễn Châu ly hôn, cưới chị con được không?"
Trên sofa, Lâm U Nhiên không biết đã ngừng khóc lóc từ bao giờ, đang dùng đôi mắt vằn tia m/áu nhìn chằm chằm vào tôi, khóe miệng treo một nụ cười đắc ý mơ hồ. Cha tôi cũng đứng bên cạnh, trên mặt viết rõ hai chữ "đáng lẽ phải thế".
Tôi nhìn ba người họ, đột nhiên mỉm cười.
"Tề Viễn Châu, tôi sẽ không nhường."
"Nhưng mà... bây giờ các người có thể đi ch*t được rồi, tiện thể mang theo đứa con gái bảo bối của các người đi luôn đi."
"Còn chuyện có nhắm mắt được hay không, tôi chẳng quan tâm chút nào."
Phòng khách yên lặng trong chốc lát. Giây tiếp theo, mặt cha tôi tái mét.
"Lâm Oản Oản! Mày đi/ên rồi!"
"Mày rốt cuộc muốn làm gì? Mày còn làm lo/ạn nữa, tao một xu, một cổ phần cũng không để lại cho mày!"
Lời vừa dứt, Lâm U Nhiên đứng dậy từ sofa, vẻ đi/ên dại trên mặt bỗng chốc tan biến hơn một nửa, thay vào đó là vẻ mặt cay nghiệt và tinh quái mà tôi vô cùng quen thuộc.
"Lâm Oản Oản, mày có giỏi đến đâu thì cũng được tích sự gì?"
"Mày có điều hành công ty tốt đến mấy, tiền cũng là của tao. Chỉ cần cha không xảy ra chuyện lớn, dù ông ngoại có đích thân ra mặt cũng đừng hòng đuổi được cha ra ngoài."
Chị ta nói xong, khiêu khích nhìn tôi. Tôi gật đầu, liếc nhìn mọi người rồi cuối cùng đặt ánh mắt lên mặt Lâm U Nhiên.
"Chị nói đúng."
"Nhưng chỉ cần chị còn sống, thì chị chính là sai lầm lớn nhất đời này của cha."
"Dù sao thì, chị chắc hẳn đã sớm biết thân thế thật sự của mình rồi nhỉ!"
Lâm U Nhiên lập tức kinh hãi, chưa kịp phản ứng thì tôi đã lấy từ trong túi ra hai tệp hồ sơ đặt nhẹ lên bàn trà. Mẹ tôi là người đầu tiên tiến tới, cầm lấy bản giám định qu/an h/ệ huyết thống, chỉ liếc mắt một cái, sắc m/áu trên mặt liền tan biến sạch sẽ.
Trên đó ghi rõ: Lâm U Nhiên là con gái ruột của cha tôi, nhưng không phải của mẹ tôi.
Tôi không để ý đến bà, mà lấy tệp hồ sơ thứ hai đặt trước mặt cha. Trên tài liệu đó liệt kê rõ ràng những việc ông đã làm những năm qua. Là con rể ở rể, lợi dụng chức vụ để tẩu tán tài sản công ty, nuôi nhân tình bên ngoài, làm giả báo cáo tài chính, mở tài khoản ở nước ngoài dưới tên Lâm U Nhiên...
Mỗi tội danh đều có bằng chứng x/ác thực. Trang cuối cùng của tập hồ sơ là nghị quyết hội đồng quản trị do đích thân ông ngoại ký tên: lập tức bãi miễn mọi chức vụ của cha tôi tại công ty, đồng thời chuyển giao các bằng chứng liên quan cho cơ quan tư pháp xử lý.
Xem xong, cha tôi đổ sụp xuống sofa, biểu cảm trên mặt từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi, rồi từ sợ hãi chuyển sang tuyệt vọng. Ông muốn giải thích, miệng há ra rồi lại khép, khép rồi lại há, nhưng nhận ra mình không thể thốt nên lời.
Bởi vì ông hiểu rõ hơn ai hết, ngay từ đầu kế hoạch của ông chính là để Lâm U Nhiên, đứa con riêng này, thừa kế công ty, biến tài sản của ông ngoại tôi thành của nhà họ Lâm họ. Còn lý do vì sao tôi biết thân thế của Lâm U Nhiên từ lâu mà mãi không công khai, tất nhiên là vì tôi muốn chị ta phát huy tối đa tác dụng trên con đường thành công của mình.
10
Kể từ đó, tôi tiếp quản công ty từ tay ông ngoại.