Hắn lo lắng đưa tay nắm lấy ta, ta nắm ch/ặt lại tay hắn.
Ta nhìn về phía Du Tu nói: "Không, ta yêu huynh ấy, ta sẽ yêu bất cứ ai kiên định không rời đứng bên cạnh ta."
Mỗi người còn sống đối với ta đều vô cùng trân quý, người đứng bên cạnh ta lại càng trân quý hơn.
Ta yêu từng người yêu ta, bởi vì ta thích dáng vẻ họ yêu ta.
Có lẽ nguyên nhân sâu xa là vì ta yêu bản thân mình hơn, nên một khi người khác phụ ta, ta có thể tiếc nuối thu hồi lại toàn bộ tình cảm của mình.
Ánh mắt Du Tu vỡ vụn, hắn như mất đi toàn bộ sức sống và hy vọng, hoàn toàn thẫn thờ ngồi tại chỗ.
Hắn lẩm bẩm: "Nàng từng nói, yêu ta."
Ta thản nhiên đáp: "Đúng, ngươi từng kiên định đứng bên cạnh ta, nên ta yêu ngươi, nhưng bây giờ thì không."
Cha mẹ nhà họ Du bước vào, liên tục xin lỗi ta, có chút hổ thẹn muốn kéo Du Tu đi.
Du Tu nói: "Nếu chỉ làm trắc thất thì sao... Ta không dám mơ tưởng vị trí chính phu, chỉ cần làm trắc thất thôi."
Du Sơ Trần nắm lấy tay ta, bóp nhẹ, rồi cong ngón tay, khẽ khàng móc vào lòng bàn tay ta.
Như thể một chiếc lông vũ lướt qua tâm can ta vậy.
Sắc mặt cha mẹ nhà họ Du biến đổi dữ dội, "Đồ nghịch tử, ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Ta thấy ngươi sốt đến hồ đồ rồi!"
Du Tu chẳng thèm đếm xỉa đến họ.
Trong lòng hắn, từ nhiều năm trước đã coi ta là trời, hắn chỉ muốn nghe lời ta.
Thấy vẻ mặt ta không đổi, hắn lại nói: "Trắc thất không được, tiểu thị cũng được, ngoại thất cũng được, hoặc ta cái gì cũng không cần, ta chỉ muốn một vị trí được ở lại bên cạnh A Miên, dù là hạ nhân! Dù nàng chỉ thường xuyên tới phủ thăm ta..."
Thần sắc cha mẹ nhà họ Du trông như sắp ngất đi đến nơi.
Họ định sai người lôi Du Tu đi.
Hắn liền gào thét: "Đừng chạm vào ta, chạm vào ta nữa ta đ/âm đầu ch*t ngay tại đây."
Ta nhìn về phía Du Sơ Trần, hắn vẻ mặt không đổi, một bộ dạng đoan trang khí chất.
Thực tế, tay hắn sắp vò nát cả vạt áo mình rồi.
"A Miên nghĩ sao? Nếu A Miên thực sự muốn... ta sẽ không phản đối quyết định của nàng."
"Thật sao?" Ta nhướng mày hỏi ngược lại.
Câu hỏi ngược này lại khiến Du Tu lầm tưởng rằng mình thực sự còn cơ hội.
Hắn quay sang nhìn Du Sơ Trần.
"Ca, ca ca, huynh chắc chắn hiểu cho đệ đúng không, tình cảm chúng ta trước kia tốt như vậy, nếu chúng ta cùng nhập phủ, chúng ta có thể chăm sóc lẫn nhau, truyền ra ngoài cũng coi như một giai thoại."
"Huynh yên tâm, đệ sẽ không tranh giành A Miên với huynh đâu, đệ chỉ muốn bầu bạn với nàng thôi, nếu rời xa nàng, đệ sẽ ch*t mất."
"Đệ là em ruột của huynh, A Miên là... người vợ hiện tại của huynh, chúng ta đều là những người thân thiết nhất của huynh, chúng ta ở bên nhau cũng có tác dụng củng cố tình cảm của hai người, ba người chúng ta cũng có thể sống tốt."
Huynh không nỡ chia c/ắt chúng ta đúng không?"
Ta chỉ thấy Du Sơ Trần nghiến răng ken két, nhưng vẫn phải cố gồng mình.
Nghe xong câu cuối cùng, nụ cười của hắn hoàn toàn biến mất.
Vẻ mặt vô cảm nói: "Không đúng, ta không muốn."
Ta nín cười nói: "Xin lỗi nhé, chuyện hậu viện ta vốn không bao giờ can thiệp, phu quân ta hung dữ lắm, quản lý nghiêm khắc, ta nghe lời chính phu của mình."
Du Sơ Trần khẽ dựa vào ta, đầu ngón tay chạm vào đầu ngón tay ta, móc nhẹ, tách ra, rồi lại đưa sang móc nhẹ.
Giống như cái đuôi của một chú cún con.
Du Tu thay đổi sắc mặt trong chớp mắt, hắn nhìn Du Sơ Trần bằng ánh mắt đầy th/ù h/ận.
Cứ như thể hắn là hòn đ/á cản đường ngăn cản hạnh phúc của mình.
"Du Sơ Trần, ngươi tưởng thế này là ta sẽ bỏ cuộc sao? Ta sẽ giống như ngươi ở kiếp trước, ta sẽ nhìn chằm chằm ngươi cả đời, ta sẽ h/ận ngươi cả đời."
"Ngươi kiếp này có thể lên ngôi, thì ta cũng chưa chắc không thể."
Cha mẹ nhà họ Du trực tiếp ra tay bịt miệng hắn, c/ắt ngang lời tuyên ngôn hùng h/ồn, lôi thẳng hắn xuống dưới.
"A Miên, kịch hay không?"
Đợi đến khi thư phòng chỉ còn lại hai chúng ta, Du Sơ Trần lên tiếng.
Ta đưa tay luồn vào trong áo hắn, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì x/ấu hổ của hắn, đưa tay kéo đai áo hắn, kéo hắn đến trước mặt ta, áp sát vào người ta.
Ta nói: "Hay chứ, vở kịch do chính phu của ta đích thân xuống sân khấu diễn, đương nhiên là hay rồi."
Du Sơ Trần muốn hôn ta, lại kiềm chế không để mình trông quá vội vàng.
Hắn nói: "Th/ủ đo/ạn dỗ dành thuần thục như vậy, chỉ sợ đã thử nghiệm hàng trăm lần trên người đệ đệ của ta rồi..."
Ta: "Nói tiếng người đi."
Du Sơ Trần: "Ta gh/en rồi."
Ta: "Còn gì nữa."
Du Sơ Trần: "A Miên dỗ dành ta đi."
Ta hài lòng rồi, ta biết ngay hắn vòng vo tam quốc chính là vì gh/en.
Ta kéo áo hắn: "Dùng hành động chứng minh đi, chứng minh rằng giờ phút này ta đang yêu huynh đi được không?"
Loại chuyện có lợi cho cả hai người này, tùy tiện đóng gói một chút, cũng coi như là ban cho hắn chút lợi ích rồi.
...
Mười năm sau, ta vẫn còn sống, nhờ vào ký ức kiếp trước, một vài khoản n/ợ đã được xóa bỏ từ sớm, ngược lại khiến ta sớm được tận hưởng cuộc sống nhàn hạ về hưu dưỡng lão.
Chỉ là mỗi ngày thức dậy sớm, đến triều đình nghe đám đại thần kia đá/nh rắm là được.
Du Sơ Trần ngày càng thích gh/en.
Hắn nói: "Hôm nay ta về nhà mẹ đẻ, mẹ vô tình hữu ý nhắc với ta, đệ đệ ta đến nay vẫn còn ở khuê phòng làm giấc mộng ban ngày chờ nhập tế, nói cha ta đã già đầu rồi mà vẫn còn phải nuôi gia đình."
Ta đọc sách, thông minh lựa chọn không lên tiếng vào lúc này.
Du Sơ Trần u uất nói: "Cả kinh thành đều biết hắn đang đợi cái gì, A Miên có biết không?"
Ta: "Sao ta biết được chứ?"
Sao ta có thể không biết cơ chứ.
Du Tu mười năm rồi vẫn chưa từ bỏ ý định, cha mẹ nhà họ Du đều đã phục rồi, thậm chí bắt đầu suy nghĩ về khả năng để hắn nhập tế cho ta, cả nhà đều theo họ ta.
Họ đã già rồi, thực sự không chịu nổi hànhz hạz nữa.
Hơn nữa họ cũng chẳng cần cảm thấy mất mặt, Du Tu mười năm qua làm mọi chuyện ầm ĩ khắp cả thành, mặt mũi họ đã mất sạch từ lâu rồi, giờ sống trên đời này đã là mặt dày mày dạn lắm rồi.
Ta nói: "Đừng gh/en nữa, huynh thừa biết ta và hắn đã bỏ lỡ nhau rồi, kiếp này huynh mới là chính phu của ta."
Du Sơ Trần chỉ vài ba câu đã được ta dỗ dành xong.
Hắn tràn đầy yêu thương nhìn ta, hắn chỉ cảm thấy mình may mắn, cầu được thượng thiên rủ lòng thương, có thể trọng sinh một kiếp được toại nguyện.
May mà hắn chưa bao giờ d/ao động tâm ý của mình.
May mà tình yêu của hắn đã được ta đón nhận.
-Hết-