Tôi là đầu bếp riêng của lũ q/uỷ dị trong trò chơi kinh dị, lại bị một đám người chơi nạp tiền b/ắt c/óc về làm bảo mẫu.
Chúng chê đồ ăn tôi làm trông quá tệ, đổ hết xuống cống, rồi bắt tôi làm lại bữa tiệc năm sao.
Tôi đã nhiều lần cảnh báo: "Đồ ăn tôi làm không dành cho con người."
Chúng lại tưởng tôi đang tự giễu mình, thế là đá/nh tôi một trận nhừ tử.
Ngày hôm sau, đám người chơi tranh nhau uống sạch nồi canh tôi hầm, mặt mày hồng hào rồi hớn hở tiến vào phụ bản.
Còn chỗ thức ăn bị đổ xuống cống kia đã th/ối r/ữa, tan chảy. Mùi hương ấy dụ dỗ lũ q/uỷ dị lẽ ra phải ở trong phụ bản, khiến chúng không ngừng kéo về phía nhà an toàn.
Lúc này, phía trên thanh m/áu của tất cả người chơi đồng loạt hiện lên bốn chữ nhỏ: "Thức ăn sống."
01
"Thứ này là để cho người ăn sao? Sao lại bốc mùi th!t thối khắm lên thế này, rốt cuộc cô có chịu bỏ tâm sức làm không!"
Đám người chơi nạp tiền đã b/ắt c/óc tôi về nhà an toàn nhổ nước bọt vào món ăn tôi làm, rồi trước mặt tôi, chúng đổ hết tất cả xuống cống.
Người đổ cơm là đại tiểu thư Lý Lạc Thi, cô ta đ/á văng tôi ra, quăng một tấm thẻ đen vào mặt tôi: "Nghe cho rõ đây, tôi không quan tâm trước kia cô làm đầu bếp cho đội nào. Đến chỗ chúng tôi, cơm làm ngon thì tấm này thưởng cô, làm không ngon..."
Cô ta đưa tay làm động tác c/ắt ngang cổ, "cô phải ch*t, mà còn là ch*t trong đ/au đớn tột cùng."
Tôi bất đắc dĩ nhặt tấm thẻ đen lên, nhỏ giọng thanh minh.
"Không phải tôi không muốn làm cho các người, mà là đồ ăn tôi làm thực sự không thể cho con người ăn."
Phó đội trưởng Trần Bằng bật cười the thé: "Mọi người nghe cô ta nói kìa, nói dối cũng chẳng thèm chuẩn bị kịch bản à? Cơm cô làm không cho người ăn, lẽ nào để cho q/uỷ dị ăn?"
"Thôi được, giờ chúng tôi đi ngủ trưa đây. Đợi chúng tôi thức dậy, tốt nhất là cô ngoan ngoãn dâng món ngon lên! Nếu không, cô hiểu rồi đấy..."
Trần Bằng dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, nhìn tôi bằng ánh mắt d/âm đãng.
Còn mấy người chơi khác khi đi ngang qua tôi, không ngoại lệ, ai cũng dẫm mạnh lên người tôi một cái.
Tôi xoa bàn tay đã sưng tấy vì bị dẫm, co ro trong góc tủi thân mà khóc.
"Tôi không nói dối, tôi thực sự không nói dối... Bởi vì tôi vốn dĩ không phải con người, mà là q/uỷ dị."
02
Tôi là q/uỷ dị có chỉ số tấn công thấp nhất trong trò chơi kinh dị, nên ngoại hình nhìn chẳng khác gì con người.
Thế nhưng, tôi lại có địa vị cao nhất trong đám q/uỷ dị, chỉ vì tôi là "đầu bếp q/uỷ dị" duy nhất trong game kinh dị.
Năng lực của tôi là biến thực phẩm tươi sống thành đồ th/ối r/ữa mà q/uỷ dị có thể ăn. Thức ăn càng th/ối r/ữa nhiều, q/uỷ dị càng thấy ngon, và năng lượng phục hồi càng nhanh.
Hôm ấy, tôi ra ngoài thu thập thức ăn như thường lệ, lại sơ ý đi quá xa, đụng phải một nhóm người chơi vừa mới vượt qua phụ bản sơ cấp.
Trên người chúng toàn là trang bị m/ua bằng tiền nạp, nên khi đá/nh phụ bản sơ cấp, thậm chí chẳng trầy xước chút da nào.
Đám người chơi thấy tôi ăn mặc như đầu bếp, chẳng nói chẳng rằng liền trói tôi lại.
Đội trưởng Lý Lạc Thi đặc biệt ngạo mạn: "Mang con nhỏ này về làm việc cho chúng ta. Mấy ngày nay ăn bánh mì khô cứng phát ngán, đúng lúc thiếu một bảo mẫu nấu cơm!"
Tôi định mở miệng giải thích, nhưng Trần Bằng đã nhét một miếng giẻ rá/ch vào miệng tôi.
Vừa về đến nhà an toàn, chúng đã khóa xích sắt vào tay chân tôi.
"Từ giờ ăn uống ngủ nghỉ của cô đều ở đây. Bây giờ, nấu cho chúng tôi một bữa nếm thử trước."
Tôi từ chối.
Bởi vì tay tôi vừa chạm vào nguyên liệu, chúng sẽ tự động th/ối r/ữa.
Tay sai của Lý Lạc Thi là An Ninh bày mưu: "Loại người tầng lớp dưới này đúng là không biết điều, không đá/nh thì không biết đường mà làm việc. Ở thế giới thực đã vậy, vào game kinh dị cũng thế thôi."
Lý Lạc Thi rất tán đồng, cô ta sai Trần Bằng và Trương Soái làm tay đ/ấm: "Đi, đá/nh cho nó một trận ra h/ồn. Đến trước mặt bản tiểu thư còn dám không nghe lời, đáng đời!"
Trần Bằng cầm cây gậy bọc đinh quất khắp người tôi đến mức da rá/ch th!t nát, Trương Soái đứng bên cạnh rắc muối lên vết thương.
Tôi đ/au đến ngất đi mấy lần, "Hu hu hu... dì Miệng Rá/ch, ông Đồ Tể, em Q/uỷ Anh, mọi người đang ở đâu... Em đ/au quá."
Để không tiếp tục bị đá/nh, tôi đành đứng dậy nấu cơm cho chúng.
Gạo tươi vừa vào tay tôi là mọc mốc sinh dòi, sườn heo chỉ cần tôi chạm nhẹ đã tỏa ra ánh sáng xanh lét, trông như th!t x/ác ướp đông lạnh mười mấy năm.
Tôi r/un r/ẩy bưng món sườn tôi làm ra đặt trước mặt chúng.
Vừa mở nắp, mùi th/ối r/ữa nồng nặc xông lên, khiến Lý Lạc Thi tức gi/ận đổ cả chậu thức ăn xuống cống.
Tôi càng thấy tủi thân hơn.
Rõ ràng hương vị đó là thứ dì Miệng Rá/ch và ông Đồ Tể thích nhất mà, đúng là một lũ lợn rừng không nuốt nổi cám mịn!
03
Sau khi đám người chơi đã ngủ say, tôi dựa vào tường suy tính cách trốn thoát.
Q/uỷ dị ngày nào cũng phải ăn cơm tôi làm, chỉ cần qua hôm nay, khi phát hiện tôi mất tích, chắc chắn chúng sẽ đến c/ứu tôi.
Kế sách tạm thời, vẫn là ngoan ngoãn nấu cơm cho đám người này trước đã.
Tôi lấy đùi vịt từ tủ lạnh ra, dù chúng chạm tay tôi vẫn sẽ biến thành th!t thối, nhưng nếu tôi chiên rồi nướng, lại ướp thêm gia vị đậm đà, liệu có ăn ra mùi không nhỉ?
Đợi đám người chơi thức dậy, những chiếc đùi vịt nướng vàng óng, mỡ chảy xèo xèo đã sẵn sàng.
Tôi đã ngửi kỹ, hoàn toàn không có chút mùi th/ối r/ữa nào.
Trần Bằng nếm thử đầu tiên: "Đùi vịt nướng này, chắc chắn là ngon nhất tôi từng ăn, ngon không gì sánh bằng!"
Lý Lạc Thi cũng cầm một chiếc lên, cắn một miếng thật lớn: "Ngon thật đấy, quả nhiên An Ninh nói đúng, không cho nó nếm mùi đ/au khổ thì nó không chịu chịu khó nấu cơm!"
Mươi chiếc đùi vịt nướng tôi làm bị năm người tranh nhau ăn sạch, đột nhiên An Ninh nhìn chiếc đùi vịt trên tay mà nhíu mày.
"Sao bên trong đùi vịt của tôi lại có màu xanh lục thế này!"
Đầu óc tôi quay tít: "Thưa tiểu thư, đây là dùng nước ép rau củ màu xanh để ướp, hoàn toàn tự nhiên không đ/ộc hại, cứ yên tâm dùng ạ!"
An Ninh gật đầu, có vẻ như đã bị tôi qua mặt.