Giọng nói này, là ông Đồ Tể đến rồi!

Tôi ôm lấy Q/uỷ Anh, phấn khích chạy ra ngoài.

Ông Đồ Tể, tay trái cầm một chiếc rìu, đang gi/ận dữ ch/ém xuống sàn nhà, mặt sàn đã bị ch/ém ra mấy cái lỗ thủng.

Còn đại boss đang nhàn nhã ngồi đó thưởng trà, "Tính tình của ông vẫn nóng nảy như vậy."

Dưới cống không ngừng có thêm q/uỷ dị chui lên, những q/uỷ dị lợi hại nhất trong phụ bản cao cấp hầu như đều tụ tập tại nhà an toàn này.

Ông Đồ Tể vừa nghe tôi nói đám người chơi đã đi đá/nh phụ bản cao cấp, ông tức gi/ận vung rìu định lao ra ngoài cửa, nhưng bị xúc tu của đại boss chặn lại.

"Ông bây giờ đi chẳng khác nào đá/nh rắn động cỏ, đến lúc đó bọn chúng chạy hết thì làm sao?"

Đại boss tao nhã nhấp một ngụm cà phê đang có chân gián nổi lềnh bềnh, "Dù sao bọn chúng cũng phải quay về, chúng ta cứ ở đây ôm cây đợi thỏ không phải là được sao? Còn có thể thưởng thức mỹ vị của cô đầu bếp nhỏ nữa."

Tất cả q/uỷ dị đều giơ cả hai tay tán thành, em Q/uỷ Anh cười khanh khách, "Các anh chị, hay là chúng ta tổ chức một bữa tiệc ở đây đi!"

Xúc tu của đại boss bật công tắc đèn chùm xoay trong phòng khách, ánh sáng năm màu phản chiếu trên tường, không ngừng xoay chuyển nhảy múa.

Đúng lúc này, thiết bị liên lạc hình ảnh mà Lý Lạc Thi để lại cho tôi vang lên.

Tôi ra hiệu im lặng với mọi người rồi đi vào bếp nghe điện thoại.

Video vừa bật lên, đám người đã đến trong phụ bản cao cấp "Cổ thành kinh dị" rồi.

Nhưng thần thái của họ khá thoải mái.

"Không biết hôm nay bị sao nữa, trên đường đi chẳng gặp con q/uỷ dị lợi hại nào, mấy con tép riu đó tôi dùng một tay cũng xử lý được."

Người nói câu này là Trần Bằng.

Tôi nén cơn h/ận trong lòng, giả vờ ngoan ngoãn đáp lại.

"Đại tiểu thư, cô có gì căn dặn ạ?"

Lý Lạc Thi dùng ngón tay cuốn lọn tóc, ra lệnh cho tôi.

"Hôm nay có lẽ chúng tôi sẽ về nhà an toàn sớm, cô phải chuẩn bị cho chúng tôi một bữa đại tiệc!"

Trên mặt tôi vẫn nở nụ cười, "Vậy xin hỏi các vị quý khách muốn ăn gì ạ?"

An Ninh tranh trả lời: "Tôi muốn ăn đầu sư tử kho! Còn có chân gà hầm nữa!"

Lý Soái và Lưu Húc tranh nhau nói: "Tôi muốn ăn chân giò hầm! Còn có cừu nướng nguyên con nữa!"

Khi tôi hỏi Trần Bằng muốn ăn gì, hắn cười một cách đê tiện, "Tôi muốn ăn cô."

06

Ông Đồ Tể đứng cách tôi không xa đã muốn chui vào trong màn hình để ch/ém Trần Bằng rồi.

Nhưng bị xúc tu của đại boss trói ch/ặt tay chân, bịt miệng lại, không nói được một lời nào.

Tôi vẫn giữ nụ cười, cúp điện thoại.

Vừa rồi, tôi để ý thấy phía trên thanh m/áu của những người chơi này xuất hiện vài chữ nhỏ khó phát hiện: "Thức ăn sống."

Ý là, những nguyên liệu sống mà tôi nuôi dưỡng đã chín muồi rồi sao?

Đám người tự cho mình là đúng này căn bản không biết, thứ sắp chào đón họ sẽ là một bữa tiệc như thế nào.

"Bây giờ bữa tiệc bắt đầu, quẩy lên nào!"

Tôi đứng ở trung tâm phòng khách, bật loa lên.

Cả căn phòng đầy q/uỷ dị bắt đầu nhảy múa đi/ên cuồ/ng.

Q/uỷ Anh chỉ huy búp bê giấy nhảy cha-cha trên sàn, kết quả bị ông Đồ Tể đang say khướt ngồi đ/è lên khiến búp bê giấy nát bươm, hai bên cãi nhau chí chóe.

Người đàn bà Miệng Rá/ch tự ôm cái đầu của mình nhảy van-xơ, rồi bị con m/a hề bên cạnh cư/ớp mất cái đầu làm bóng đ/á.

Còn tôi thì ở trong bếp tỉ mỉ chế biến món khai vị và điểm tâm.

Nho mốc bị tôi dùng tay ép thành nước, rồi từng ly từng ly được búp bê giấy bưng đến trước mặt mọi người.

Chân gián, cánh ruồi và đuôi chuột sau khi chiên qua dầu là món nhắm ngon nhất của lũ q/uỷ dị.

Xúc tu của đại boss vươn vào trong bếp, ăn vụng một cái đuôi chuột, rồi nhận xét: "Chiên thêm chút nữa thì sẽ giòn hơn."

Đám đông q/uỷ dị ăn món khai vị và rư/ợu vang của tôi đã đỏ mặt tía tai, gần như không thể duy trì hình người được nữa.

Đường kh//âu trên miệng dì Miệng Rá/ch dần bung ra, cái miệng rộng hoác ngoác đến tận sau gáy.

"Cô bé, món chính hôm nay đâu rồi, ta không thể đợi thêm để đá/nh chén một bữa ra trò nữa!"

Tôi nhìn kim đồng hồ đang tích tắc chạy, "Sắp rồi, món chính sắp quay về rồi."

Dù loa trong phòng khách ồn ào đến mức khiến tai người ta như muốn đi/ếc, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần cửa.

Tôi giả vờ đeo xích vào chân, rồi đứng gần cửa chính để đón họ.

Lý Lạc Thi vừa vào cửa đã bị tiếng nhạc trong phòng khách làm cho khó chịu, chẳng nói chẳng rằng t/át tôi một cái.

"Cô dám tranh thủ lúc chúng tôi không có ở đây mà hưởng thụ hả? Tiền điện không phải là tiền à?"

Tôi ôm má, kiên nhẫn giải thích, "Đây là bất ngờ chuẩn bị cho mọi người, là một bữa tiệc ạ."

Nghe thấy là bất ngờ, sắc mặt Lý Lạc Thi mới dịu lại đôi chút.

Trần Bằng cầm đầu của một con búp bê trên tay, khoe khoang với mọi người.

"Cái này là tôi tìm thấy trong góc, q/uỷ dị yếu thế này mà cũng xuất hiện trong phụ bản cao cấp, cậu đây chỉ cần một phát sú/ng là tiễn nó lên đường. Nhưng mà nói mới thấy, con q/uỷ dị nữ này dáng dấp cũng khá đấy, thế là tôi hì hì hì..."

Lý Soái liếc hắn một cái: "Khẩu vị của ông nặng thật, hiếp xong rồi thì thôi, mang cái đầu nó về làm gì?"

Trần Bằng lắc lắc thứ trên tay: "Đây gọi là chiến lợi phẩm, ông biết cái gì?"

Đám người cười nói tiến vào cửa lớn, đi về phía phòng khách ở sâu nhất.

Tôi đi cuối cùng, toàn thân lạnh ngắt, không ngừng r/un r/ẩy.

Thứ trên tay Trần Bằng, chính là con búp bê đ/ứt dây, trợ lý nhỏ của tôi.

Khả năng tấn công của cô bé rất yếu, bình thường không bao giờ tham gia chiến đấu, luôn tự nh/ốt mình trong bếp.

Tôi hai ngày không về cổ thành, cô bé chắc chắn rất lo lắng.

Mà trên người đám người này lại mang mùi của tôi, nên cô bé mới mạo hiểm đi ra.

Đối với người chơi, gi*t q/uỷ dị là có điểm, thế mà hắn lại ng/ược đ/ãi cô bé như vậy.

Đáng ch*t...

Trong góc không ai chú ý, tôi lén kéo chốt cửa chính lại.

07

Lý Lạc Thi rất phấn khích, "Không ngờ phụ bản cao cấp cũng chỉ đến thế thôi, chúng ta đã thông quan rồi, chắc chắn sắp được trở về thế giới loài người rồi!"

"Chiếc giường lớn của tôi, khu vườn lớn của tôi! Cuối cùng tôi không phải ở cái nơi q/uỷ quái này nữa!"

An Ninh huých cùi chỏ vào Lý Lạc Thi, thì thầm bên tai cô ta, "Thế còn cô bảo mẫu này thì sao, lẽ nào chúng ta về rồi còn phải mang theo cô ta? Nhìn cô ta mặc đồ rá/ch rưới thế kia, mang về không phải để người ta cười ch*t sao."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường khác lối riêng

Chương 8
Ngày đăng ký kết hôn, Cố Lâm Trạch nói vợ chồng phân phòng quá một tuần thì mặc định là ly hôn. Thế nên mỗi lần cãi nhau, chỉ cần anh ấy cầm gối sang phòng khách, tôi đều lập tức hạ mình nhận sai. Anh ấy dùng câu nói đó nắm thóp tôi suốt ba năm trời. Vào ngày sinh nhật 28 tuổi, anh ấy lại vì một cô thực tập sinh mà bỏ lỡ buổi hẹn với tôi. Về đến nhà, tôi không nhận lấy chiếc vòng cổ kim cương anh ấy đưa ra trước mặt. Anh ấy cau mày nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, mới lạnh lùng lên tiếng: "Chẳng lẽ trong mắt em, một cái sinh nhật năm nào cũng có lại quan trọng hơn cả mạng người sao?" "Đưa Tiểu Tĩnh đến bệnh viện xong là anh đã vội vàng chạy về ngay, vậy mà em còn muốn làm loạn với anh!" "Mạnh Lâm, sự ghen tuông của em khiến anh cảm thấy sợ hãi!" Nói xong, anh quay người bước về phía phòng khách. Chỉ có điều lần này, tôi không đuổi theo nữa.
Tình cảm
0