"Mình còn tiền, mình còn rất nhiều tiền, nhất định sẽ có cách!"
Lý Lạc Thi đi/ên cuồ/ng lướt tìm trên giao diện cửa hàng, cuối cùng cũng tìm thấy cách đối phó với chúng tôi ở trang cuối cùng.
Đó là siêu pháo năng lượng có uy lực sánh ngang với trùm cuối, nhưng từ trước đến nay chưa từng có người chơi nào sử dụng.
Không chỉ vì giá thành đắt đỏ, mà còn vì nó cần tiêu tốn toàn bộ thanh m/áu của một người chơi để kích hoạt.
Đôi mắt vằn tia m/áu của Lý Lạc Thi bỗng chốc sáng lên, sau đó, cô ta nhìn về phía An Ninh đang trốn trong góc giả ch*t.
Cô ta túm lấy cổ áo An Ninh, ánh mắt bỗng trở nên thâm tình.
"An Ninh, chúng ta có phải là bạn tốt nhất của nhau không?"
An Ninh lúc này đã sợ đến đờ đẫn, ngây ngốc gật đầu.
"Vậy nếu bây giờ chị nói với em, chỉ cần em ch*t, chị có thể sống, em có sẵn sàng hy sinh mạng sống vì điều đó không?"
Đồng tử An Ninh co rút lại: "Chị Lạc Thi, chị muốn làm gì?"
Khi tất cả chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, Lý Lạc Thi đã đ/âm một nhát d/ao găm vào tim An Ninh.
An Ninh từ từ ngã xuống trước mặt cô ta, đôi mắt đầy đ/au đớn và khó hiểu.
"Chị Lạc Thi, chẳng phải chúng ta là bạn tốt nhất sao? Khi mới quen nhau, chị bị mọi người cô lập, chỉ có em là chịu chơi với chị, em cứ tưởng... chúng ta là bạn..."
Lý Lạc Thi không hề có lấy một chút đ/au lòng hay do dự: "Bạn bè? Chẳng phải em cũng vì thấy chị có tiền mới chịu làm bạn với chị sao? Túi hiệu, giày hiệu của em, cái nào mà chẳng từ sự bố thí của chị? Chúng ta chẳng qua chỉ là trao đổi giá trị mà thôi."
Thanh m/áu của An Ninh tụt dốc không phanh, biểu cảm trên mặt Lý Lạc Thi dần trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ.
Cô ta chĩa pháo về phía tôi: "Thú thật, chị không quan tâm đến mạng sống của bất kỳ ai trong số các người, chị chỉ quan tâm đến bản thân mình thôi. Sau khi gi*t ch*t trùm cuối để trở về thế giới loài người, sẽ không ai biết chị đã gi*t người, chị vẫn sẽ là thiên kim tiểu thư được vạn người săn đón."
"Bây giờ, trò chơi có thể kết thúc rồi."
Tôi bật cười thành tiếng.
"Trò chơi đúng là sắp kết thúc rồi, nhưng tôi phải nói cho cô biết một điều: An Ninh từ lâu đã không còn là người chơi nữa rồi, bao gồm cả cô cũng vậy, các người bây giờ là thức ăn sống cho q/uỷ dị."
Sau khi An Ninh ngã xuống đất, chảy ra dòng m/áu mủ đầy mùi hôi thối, đó tuyệt đối không phải là m/áu của một người sống.
Nỗi đ/au thất bại ập đến khiến Lý Lạc Thi sụp đổ: "Không thể nào... mình không tin!"
Cô ta quẹt sạch thẻ đen, không ngừng b/ắn đủ loại vũ khí về phía chúng tôi.
Tôi được xúc tu của đại boss bao bọc ch/ặt chẽ, chỉ nghe thấy tiếng n/ổ bên tai mà không hề cảm thấy đ/au đớn.
Khói lửa tan đi, không ai bị thương.
Lý Lạc Thi quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đầy sát khí.
"Ngay khi vừa nhìn thấy mày ngày hôm đó, tao đáng lẽ phải gi*t mày mới đúng."
Tôi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của cô ta: "Vậy thì cô chỉ có ch*t nhanh hơn thôi."
Vô số q/uỷ dị tranh nhau từ lỗ hổng trên tường chui vào mật thất, bên trong chỉ còn lại tiếng x/é x/ác và tiếng la hét thảm thiết của Lý Lạc Thi.
Khi lũ q/uỷ dị tản đi, trong mật thất đến cả mảnh xươ/ng cũng không còn, như thể chưa từng có người nào ở đây vậy.
Dì Miệng Rá/ch vội vã chạy đến, kiểm tra khắp người tôi: "May mà không bị thương, làm dì sợ ch*t khiếp."
Tôi ngoan ngoãn cọ cọ vào hàm răng sắc nhọn của dì: "Tất nhiên là con không thể xảy ra chuyện gì rồi, con còn phải tiếp tục nấu cơm cho dì ăn chứ!"
Ông Đồ Tể đứng bên cạnh nhíu mày: "Cháu chỉ nhớ dì, không nhớ ông à? Hôm nay ông cũng giúp một tay đấy nhé!"
Tôi dỗ dành người này rồi lại dỗ dành người kia: "Nhớ ạ, con đều nhớ hết!"
Trên đường về cổ thành, đại boss không nói một lời.
Tôi hỏi anh tại sao không vui, anh đột nhiên vùi đầu vào lòng tôi: "Lần sau em ra ngoài thu thập thức ăn, có thể buộc anh vào thắt lưng của em được không?"
"Em quá yếu, nên phải ở bên cạnh anh không rời nửa bước."
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: "Đêm ngủ cũng không được rời sao?"
Anh gật đầu, nhưng xúc tu phía sau anh lại không nghe lời, khẽ nói bên tai tôi: "Thực ra anh ấy lo lắng cho em đến phát đi/ên rồi."
Tôi biết chứ, q/uỷ dị nào cũng đối xử với tôi rất tốt.
Tôi đếm trên đầu ngón tay, dì Miệng Rá/ch là dì, ông Đồ Tể là ông, Q/uỷ Anh là em gái, m/a hề là anh trai.
Vậy đại boss là gì của tôi?
Tôi nghĩ nát óc cũng không hiểu được, ngoài những mối qu/an h/ệ đó ra thì còn qu/an h/ệ nào có thể khiến nam nữ quang minh chính đại ngủ cùng nhau chứ.