Ta đã mất trí nhớ, chỉ nhớ mình là một quả phụ.

Đưa theo một tiểu tử ba tuổi b/án đậu phụ ở Giang Nam.

Tiên sinh dạy học trong trấn ôn nhuận như ngọc, đã ngỏ lời cầu hôn ta.

Ngày định thân, một đội hắc giáp huyền kỵ đạp tan làn mưa khói Giang Nam, vây kín tiệm đậu phụ của ta không một kẽ hở.

Kẻ bạo quân vang danh gi*t người không g/ớm tay kia, lảo đảo nhảy xuống ngựa.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào vị tiên sinh dạy học sau lưng ta.

"Nàng dám gả cho hắn?"

Ta sợ hãi che chở con trai sau lưng, lắp bắp phản bác.

"Phu quân ta đã sớm qu/a đ/ời, vì sao ta không thể gả?"

Bạo quân nhìn tiểu tử có bảy phần giống mình, đột nhiên cười.

Hắn rút trường ki/ếm, nhét chuôi ki/ếm vào tay ta, mũi ki/ếm chĩa thẳng vào tim mình.

"Chưa ch*t hẳn đâu, nàng đ/âm thêm một nhát nữa là có thể tái giá rồi."

01

Ta r/un r/ẩy như chiếc lá trước gió, gần như không nắm nổi thanh ki/ếm nặng nề kia.

"Thẩm Nguyệt Kiểu, nàng quên cách gi*t ta rồi sao? Cần ta dạy nàng không?"

Hắn gầm gừ, gương mặt tuấn mỹ mà vặn vẹo đầy vẻ đi/ên cuồ/ng.

Thẩm Nguyệt Kiểu? Hắn đang gọi ai?

Rõ ràng ta tên là A Hòa.

"Ngươi... ngươi nhận nhầm người rồi."

Giọng ta r/un r/ẩy, tay buông lỏng, trường ki/ếm loảng xoảng rơi xuống đất.

Ôn Tri Lễ lao lên che chắn cho ta, chắp tay với tên bạo quân kia:

"Bệ hạ, A Hòa chỉ là một dân nữ bình thường, c/ầu x/in người..."

"Cút."

Bạo quân, tức đương kim thánh thượng Tiêu Trình Diễn, chỉ thốt ra một chữ.

Đội huyền giáp vệ sau lưng hắn lập tức rút đ/ao, lưỡi đ/ao lạnh lẽo kề lên cổ Ôn Tri Lễ.

Lòng ta thắt lại, kéo kéo tay áo hắn, ra hiệu đừng manh động.

Ánh mắt Tiêu Trình Diễn lướt qua Ôn Tri Lễ, rơi vào bàn tay đang kéo tay áo hắn của ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá tháng chạp.

Hắn bước từng bước tới, thân hình cao lớn bao trùm lấy ta.

A Nhu có lẽ bị dọa sợ, khóc thút thít trong lòng ta.

Ta theo bản năng ôm ch/ặt con trai A Nhu hơn.

"A Nhu ngoan, đừng sợ."

Ánh mắt Tiêu Trình Diễn rơi trên gương mặt A Nhu.

"A Nhu..."

Gương mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống hắn ấy, khiến sự đi/ên cuồ/ng trong mắt hắn vơi đi vài phần, chuyển thành nỗi đ/au đớn sâu sắc hơn.

Hắn mở miệng, giọng nói có phần khàn đặc:

"Qua đây, đến chỗ phụ hoàng."

02

Phụ hoàng?

Trong đầu ta vang lên một tiếng n/ổ, chỉ cảm thấy hoang đường.

A Nhu lại như bị giọng nói đó mê hoặc, ngơ ngác nhìn hắn, quên cả khóc.

"Không được qua đó!"

Ta nghiêm giọng quát, ấn đầu A Nhu vào lòng mình.

Phản ứng của ta dường như hoàn toàn chọc gi/ận Tiêu Trình Diễn.

Hắn nắm ch/ặt cổ tay ta, lực đạo lớn đến mức gần như muốn bóp nát xươ/ng ta.

"Thẩm Nguyệt Kiểu, ba năm trước vì hắn mà nàng đ/âm ta một nhát, không tiếc giả ch*t để thoát thân. Giờ đây, nàng còn muốn mang theo con trai của ta mà gả cho hắn?"

Lời hắn nói, ta chẳng hiểu câu nào.

Giả ch*t gì? Con trai hắn là sao?

Phu quân ta rõ ràng đã b/ệnh ch*t từ ba năm trước, A Nhu là con của ta và phu quân quá cố.

"Ngươi buông ta ra! Đồ đi/ên này!"

"đi/ên?"

Tiêu Trình Diễn cười, tiếng cười đầy bi thương và tự giễu:

"Đúng, trẫm đi/ên rồi, đi/ên từ cái ngày nàng rời đi."

Hắn không nói nhiều, ôm ngang ta lên.

Ta kinh hãi hét lên, ra sức giãy giụa.

Nhưng sức lực của ta trước mặt hắn chẳng khác nào châu chấu đ/á xe.

"Buông nương ta ra!"

A Nhu khóc lóc đuổi theo, ôm lấy chân hắn.

Thống lĩnh huyền giáp vệ sau lưng hắn lập tức tiến lên, muốn kéo A Nhu ra.

Tiêu Trình Diễn dừng bước, cúi đầu lạnh lùng lên tiếng.

"Mang theo nó."

03

Ta bị đưa về kinh thành, nh/ốt vào một cái lồng mang tên "Vĩnh An Cung".

Nơi đây xa hoa tột bậc, nền trải bạch ngọc, xà nhà treo minh châu, còn quyền quý hơn bất kỳ gia đình nào ta từng thấy.

Nhưng ta biết, đây là một cái lồng.

Ngoài cổng cung có trọng binh canh giữ, ta khó lòng thoát thân.

A Nhu bị mang đi, Tiêu Trình Diễn không cho ta gặp nó.

Ta ngày ngày đẫm lệ, c/ầu x/in những cung nữ thái giám canh giữ, nhưng chỉ nhận lại những gương mặt lạnh lùng.

Đêm đó, cửa điện bị đẩy ra.

Tiêu Trình Diễn mặc thường phục đen bước vào, mang theo hơi rư/ợu.

Hắn đuổi hết mọi người ra ngoài, từng bước tiến về phía ta.

Ta sợ hãi lùi lại, cho đến khi lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, không còn đường lui.

"Sợ trẫm?"

Hắn bóp cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào hắn.

Đôi mắt hắn sáng rực dưới ánh nến lờ mờ, bên trong cuộn trào những cảm xúc ta không hiểu nổi.

"Trả con trai lại cho ta."

Ta nhẫn nhịn nỗi sợ, từng chữ từng chữ nói.

"Con trai của nàng?"

Hắn cười khẩy, "Thẩm Nguyệt Kiểu, nó là hoàng tử của Đại Chu, là con của trẫm, không phải nghiệt chủng do nàng và tên nam nhân hoang dã kia sinh ra."

Ta kích động phản bác:

"A Nhu là con ta! Chẳng liên quan gì đến ngươi!"

"Không liên quan?"

Ánh mắt Tiêu Trình Diễn trở nên nguy hiểm, hắn mạnh mẽ x/é toạc cổ áo ta.

Ta hét lên che lấy cổ áo, nhưng bị hắn kìm ch/ặt hai tay.

Hắn chỉ vào nơi cách dưới xươ/ng quai xanh một tấc, ở đó có một vết s/ẹo nhạt.

"Đây là trẫm cắn."

Hắn lại chỉ vào mặt trong cổ tay ta, nơi đó cũng có một vết s/ẹo gần như không thấy.

"Đây cũng là trẫm gây ra. Trên người nàng chỗ nào trẫm không rõ? Nàng nói xem, chúng ta không liên quan?"

Ta toàn thân lạnh toát, nhìn những vết s/ẹo lạ lẫm kia, đầu óc trống rỗng.

Ta không nhớ, ta chẳng nhớ gì cả.

"Ta mất trí nhớ rồi."

Ta lầm bầm.

Động tác của Tiêu Trình Diễn khựng lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, dường như đang phân biệt thật giả trong lời ta nói.

Một lúc lâu sau, hắn buông ta ra, trên mặt lộ ra nụ cười tà/n nh/ẫn.

"Mất trí nhớ? Được, hay cho một màn mất trí nhớ."

Nói xong, hắn cúi người xuống, đôi môi nóng bỏng đặt mạnh lên môi ta.

"Nàng quên cũng không sao, trẫm giúp nàng nhớ lại."

Đó không phải một nụ hôn, mà là một sự trừng ph/ạt, gặm nhấm mang theo vị m/áu.

Ta liều mạng giãy giụa, đổi lại là sự đối xử th/ô b/ạo hơn.

Khi ta sắp ngạt thở, hắn mới chịu buông tha.

Hắn chống tay phía trên, thở hổ/n h/ển, hốc mắt đỏ ngầu.

"Nhớ lại chưa? Hoàng hậu."

04

Ngày tháng trôi qua trong tuyệt vọng và sợ hãi.

Tiêu Trình Diễn không chạm vào ta nữa, nhưng hắn dùng cách khác để hànhz hạz ta.

Ngày nào hắn cũng đến Vĩnh An Cung, ép ta hồi tưởng lại quá khứ.

Hắn mang đến những thứ ta chẳng hề có ấn tượng: một chiếc ngọc như ý, một cây trâm đầu phượng, một bức tranh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường khác lối riêng

Chương 8
Ngày đăng ký kết hôn, Cố Lâm Trạch nói vợ chồng phân phòng quá một tuần thì mặc định là ly hôn. Thế nên mỗi lần cãi nhau, chỉ cần anh ấy cầm gối sang phòng khách, tôi đều lập tức hạ mình nhận sai. Anh ấy dùng câu nói đó nắm thóp tôi suốt ba năm trời. Vào ngày sinh nhật 28 tuổi, anh ấy lại vì một cô thực tập sinh mà bỏ lỡ buổi hẹn với tôi. Về đến nhà, tôi không nhận lấy chiếc vòng cổ kim cương anh ấy đưa ra trước mặt. Anh ấy cau mày nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, mới lạnh lùng lên tiếng: "Chẳng lẽ trong mắt em, một cái sinh nhật năm nào cũng có lại quan trọng hơn cả mạng người sao?" "Đưa Tiểu Tĩnh đến bệnh viện xong là anh đã vội vàng chạy về ngay, vậy mà em còn muốn làm loạn với anh!" "Mạnh Lâm, sự ghen tuông của em khiến anh cảm thấy sợ hãi!" Nói xong, anh quay người bước về phía phòng khách. Chỉ có điều lần này, tôi không đuổi theo nữa.
Tình cảm
0