"Từ nay về sau, trẫm sẽ phái người dạy nàng cung quy, dạy nàng cách làm một Hoàng hậu."
"Nàng tốt nhất nên học cho kỹ."
"Bằng không, trẫm cũng không biết lần sau, liệu mình còn dễ nói chuyện như thế này nữa hay không."
06
Tiêu Trình Diễn nói được làm được.
Hôm sau, một m/a m/a tên là Thanh Đại được phái đến Vĩnh An Cung.
Bà ta tuổi tác không lớn, nhìn chỉ chừng ngoài ba mươi, dung mạo thanh lãnh, không hay cười nói.
Ta tưởng bà ta sẽ làm khó ta như Liễu Quý phi, nhưng bà ta không làm thế.
Bà ta chỉ quy củ dạy ta lễ nghi cung đình, từ dáng đi đến giọng nói, đều vô cùng tỉ mỉ.
Ta học không mấy để tâm, thường xuyên lơ đễnh.
Thanh Đại cũng không thúc giục, chỉ khi ta mất tập trung, bà ta lại nhẹ nhàng nói một câu:
"Nương nương, người làm vậy sẽ hại tiểu hoàng tử đấy."
Bà ta cũng giống Tiêu Trình Diễn, dùng A Nhu để kh/ống ch/ế ta.
Ta h/ận cảm giác bất lực này, nhưng lại chẳng thể làm gì khác ngoài việc khuất phục.
Một ngày nọ, khi đang học trà đạo, ta vô ý làm đổ chén trà.
Nước trà nóng hổi b/ắn lên mu bàn tay, lập tức đỏ ửng một mảng.
Ta đ/au đến mức hít một hơi lạnh.
Thanh Đại lại còn khẩn trương hơn cả ta, lập tức nắm lấy tay ta, dùng nước lạnh xối rửa, rồi cẩn thận bôi th/uốc mỡ.
Động tác của bà rất nhẹ, vẻ lo lắng trong ánh mắt không giống như đang giả vờ.
Ta có chút nghi hoặc.
"Ngươi..."
"Nương nương là thân vàng ngọc, không nên chịu khổ thế này."
Bà cụp mi mắt, che đi cảm xúc.
Từ ngày đó, ta nhận ra ánh mắt Thanh Đại nhìn ta luôn mang theo một nỗi bi thương phức tạp.
Bà dường như đang nhìn một người khác thông qua ta.
07
Ta bắt đầu để ý đến bà.
Ta phát hiện sau khi ta ngủ thiếp đi, bà lặng lẽ ngồi bên mép giường, có khi nhìn suốt cả đêm.
Bà sẽ khẽ thở dài khi thấy ta ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Với ta, bà không giống m/a m/a dạy bảo, mà giống một... cố nhân hơn.
Đêm đó, ta giả vờ ngủ.
Thanh Đại quả nhiên lại ngồi bên giường như mọi khi.
Trong bóng tối, ta nghe thấy tiếng nức nở cực khẽ của bà.
"Nương nương, sao người lại... chẳng nhớ gì cả thế này?"
"Người quên bệ hạ, quên tiểu hoàng tử, cũng quên cả nô tỳ..."
"Nếu người cứ mãi không nhớ ra, thì phải làm sao đây..."
Tim ta đ/ập mạnh một cái.
Bà quen biết "Thẩm Nguyệt Kiểu" ngày trước.
Ta bỗng mở bừng mắt, ngồi dậy.
Thanh Đại gi/ật mình, vội vàng quỳ xuống:
"Nô tỳ đáng ch*t! Nô tỳ làm nương nương tỉnh giấc!"
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Ta nắm lấy cánh tay bà, gấp gáp hỏi.
"Ngươi quen ta, đúng không? Nói cho ta biết, trước đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ta lại mất trí nhớ? Những gì Tiêu Trình Diễn nói, đều là thật sao?"
Thanh Đại mặt c/ắt không còn giọt m/áu, môi r/un r/ẩy, nhưng không dám nói lấy một chữ.
"Nói đi!"
Ta gần như đang c/ầu x/in.
Bà ngước mắt nhìn ra ngoài điện, x/ác nhận không có ai mới hạ thấp giọng, nói nhanh:
"Nương nương, tường có vách có tai. Người chỉ cần nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng đừng tin Liễu Quý phi, và cả... Thái hậu."
Thái hậu?
"Tại sao?"
Thanh Đại không dám nói thêm, chỉ dập đầu thật mạnh: "Nô tỳ chỉ biết có vậy. Người nhất định phải bảo vệ tốt bản thân và tiểu hoàng tử."
Lời bà nói như một viên đ/á ném xuống hồ tâm vốn đã phẳng lặng của ta, làm dấy lên ngàn lớp sóng.
Liễu Quý phi, Thái hậu...
Người Thái hậu ta chưa từng gặp mặt ấy, cũng liên quan đến quá khứ của ta sao?
Những ngày tiếp theo, ta học cung quy nghiêm túc, diễn vai một vị Hoàng hậu đang nỗ lực tìm lại ký ức.
Tiêu Trình Diễn dường như rất hài lòng với sự thay đổi của ta, số lần đến Vĩnh An Cung ngày càng nhiều.
Hắn không còn đầy sát khí như trước, thỉnh thoảng sẽ trò chuyện với ta vài câu chuyện phiếm không quan trọng.
Tuy vẫn bá đạo, nhưng không còn khiến người ta sợ hãi đến thế.
Ánh mắt hắn nhìn A Nhu cũng ngày một dịu dàng.
Hắn sẽ đích thân dạy A Nhu viết chữ, cùng nó chơi ném tên.
A Nhu từ chỗ kháng cự ban đầu, đến sau này cũng dần dần chấp nhận người đàn ông tự xưng là "phụ hoàng" này.
Mọi thứ dường như đang đi theo hướng tốt đẹp.
Nhưng ta biết, dưới sự bình lặng kia, sóng ngầm vẫn cuộn trào.
Lời nhắc nhở của Thanh Đại như một cái gai, găm ch/ặt trong lòng ta.
Ta phải làm rõ chân tướng.
08
Cơ hội đến rất nhanh.
Thọ thần của Thái hậu, cung đình mở đại yến.
Với tư cách là Hoàng hậu, ta đương nhiên phải tham dự.
Đây là lần đầu tiên ta xuất hiện trước mặt mọi người kể từ khi bị đưa về cung.
Tiêu Trình Diễn đích thân đến Vĩnh An Cung đón ta.
Hắn chọn cho ta một bộ cung trang đỏ rực, thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng.
"Màu đỏ là hợp với nàng nhất."
Hắn cài lên tóc ta một chiếc trâm tua rua, người trong gương trông vừa xa lạ lại vừa hoa quý.
Ta nhìn gương mặt trong gương, lòng đầy mờ mịt.
Tại yến tiệc, ta đã gặp vị Thái hậu trong truyền thuyết.
Bà ta trông từ bi hiền hậu, ân cần hỏi han ta, cứ như thể ta thực sự là đứa con dâu thất lạc nay đã tìm lại được.
"Kiểu Kiểu, con chịu khổ rồi. Về được là tốt rồi, về được là tốt rồi."
Bà ta nắm lấy tay ta, hốc mắt đỏ ửng.
Nếu không nhờ lời nhắc nhở của Thanh Đại, ta suýt chút nữa đã bị diễn x*** t*** vi của bà ta lừa gạt.
Liễu Quý phi ngồi bên dưới Thái hậu, nhìn ta, trong mắt là sự đố kỵ chứa đầy đ/ộc dược.
Tiệc chưa tàn, ta lấy cớ thay y phục, lặng lẽ rời đi.
Dựa vào những thông tin lượm lặt được trong mấy ngày qua, ta thuận lợi tránh được thị vệ tuần tra, lần mò đến cấm địa của hoàng cung.
Thanh Đại nói, nơi này cất giữ mọi cơ mật hồ sơ từ tiền triều đến nay.
Nếu quá khứ của ta có bí mật, thì đáp án nhất định nằm ở đây.
Trong gác lầu tràn ngập mùi giấy cũ.
Ta đi thẳng lên tầng ba, nơi cất giữ hồ sơ của triều đại này.
Ta không biết nên tìm gì, chỉ có thể dựa vào trực giác, tìm ki/ếm hồ sơ của ba năm trước.
"Vĩnh An năm thứ ba, Hoàng hậu Thẩm thị, băng hà."
Một dòng chữ đơn giản ghi lại cái "ch*t" của ta.
Vĩnh An năm thứ ba...
Vĩnh An năm thứ ba?
Vĩnh An năm thứ ba!
Đầu ta đột nhiên đ/au như búa bổ, tim đ/ập lo/ạn nhịp, trong đầu thoáng qua vô số mảnh ký ức.
Ta nhớ ra rồi!
Vĩnh An năm thứ ba, Thái hậu liên kết với gia tộc Liễu thị của mình, âm mưu phát động cung biến.
Chỉ vì sau khi Tiêu Trình Diễn lên ngôi, không muốn làm bù nhìn, kiên quyết c/ắt giảm thế lực ngoại thích, làm chạm đến lợi ích của bọn họ.
Bọn họ muốn phế truất Tiêu Trình Diễn, lập vua mới.
Mà A Nhu chính là lựa chọn tốt nhất.
Huyết thống thuần khiết, tuổi còn nhỏ, mẫu tộc suy yếu.
Thời gian cấp bách, để bảo vệ A Nhu, ta đành tự đạo diễn một màn "ám sát"...