Trang phục khác hẳn với vẻ đơn giản thường ngày, đến bước chân đi cũng trở nên nhỏ nhẹ.
Ta và Vân Nhi liếc nhìn nhau đầy ăn ý.
Đều nhìn thấy cùng một ý tứ trong mắt đối phương, cố nén cười.
"Muội muội, muội thấy ta thế này có đẹp không?"
Trưởng tỷ kiễng chân xoay vòng, vẻ mặt đầy mơ mộng.
Ta gật đầu lấy lệ.
Đêm nay người đông, xe ngựa không tiện, nên chúng ta đi bộ đến.
Ánh mắt người xung quanh đổ dồn lên người trưởng tỷ là sự kinh ngạc, nhìn ta lại biến thành tiếc nuối.
"Muội muội không cần ngưỡng m/ộ, muội tuy không có dung mạo xuất chúng, nhưng vẻ mộc mạc cũng có cái hay của nó."
Nàng ấy thật sự nghĩ nhiều rồi.
Chỉ là kiểu ánh mắt này nhiều quá, thành ra phiền.
Thế là ta m/ua một chiếc mặt nạ đeo vào.
Đột nhiên, từ bờ sông bên phải truyền đến từng đợt reo hò.
Tiểu tư ngó nghiêng rồi quay lại nói: "Là Tạ tiểu tướng quân và đám người họ đang chơi b/ắn cung đoạt vật, thắng được phần thưởng lớn, phát nào cũng trúng."
Trưởng tỷ túm ch/ặt lấy ta.
"Đi, chúng ta cũng qua đó, tuyệt đối không thể để Tạ Vân Chiêu cư/ớp mất phong đầu!"
Đẩy đám đông ra, nàng quát lớn: "Tạ Vân Chiêu!"
Thiếu niên trên đài b/ắn cung căng hết cỡ, không chút lay động, ngón tay thả lỏng, mũi tên bay vút đi găm thẳng dưới chân chiếc đèn lồng hình thỏ.
Đám người Tiêu Thác dẫn đầu hô hay, mọi người vỗ tay tán thưởng.
Tạ Vân Chiêu nhận lấy chiến lợi phẩm, đưa lên sát mặt, dùng tay mân mê xoay tròn.
Tiêu Thác mặt dày đòi.
"Dù sao ngươi giữ cái này cũng vô dụng, chi bằng tặng cho muội muội ta đi, trước khi ra cửa nó cứ nhắc mãi bảo ta mang một chiếc đèn lồng về."
Tạ Vân Chiêu giơ tay lên cao, không đưa.
"Ai bảo ta giữ là vô dụng? Ta cũng thích cái này."
"Ngươi là nam nhi mà cũng thích cái này ư?"
"Không được sao?"
Tiêu Thác đá/nh không lại, nói cũng không xong, chỉ biết tức đến phồng cả má.
Đúng lúc này, một mũi tên sắc bén đột ngột b/ắn tới, Tạ Vân Chiêu nghiêng người né tránh.
Trưởng tỷ hạ tay cầm cung xuống, hất cằm, hừ một tiếng.
"Mấy năm không gặp, công phu vẫn được đấy chứ."
Tiêu Thác sa sầm mặt: "Dung Bảo Châu, đùa giỡn cũng phải có chừng mực, sao có thể tùy tiện chĩa tên vào người khác."
Trưởng tỷ đứng thẳng tắp, ngẩng cao đầu.
"Dù sao cũng là tướng quân từng dẫn quân đá/nh trận, sao lại sợ một nữ tử yếu đuối như ta b/ắn tên?"
Tiêu Thác tức đến mức lộ cả răng hàm.
Tạ Vân Chiêu không chút quan tâm bước xuống, cũng chẳng buồn để ý đến trưởng tỷ đang không ngừng khiêu khích.
Có vẻ như hắn thực sự thích chiếc đèn lồng thỏ đó, lúc thì dùng tay xoay một cái, lúc thì đưa lên sát mắt chăm chú nghiên c/ứu, vô cùng hiếu kỳ.
Người nhìn về phía này ngày càng đông, ta không có thời gian rảnh rỗi để đứng đây làm trò cười cùng trưởng tỷ.
Lặng lẽ lùi lại, chuẩn bị chuồn.
Tạ Vân Chiêu như có như không liếc nhìn sang.
Khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đầy thăm dò.
Mấp máy môi nói một câu không ai nghe thấy.
Nhưng ta lại hiểu.
"Là ngươi à."
06
Thiếu niên vừa định bước tới, một cánh tay đã chắn ngang không trung ngăn hắn lại.
"Tạ Vân Chiêu, ta cũng thích chiếc đèn lồng này, chúng ta tỉ thí một trận xem sao?"
Tạ Vân Chiêu dùng vỏ ki/ếm gạt tay trưởng tỷ ra.
Ánh mắt lạnh lùng, xa cách.
"Không sao cả."
Đôi mắt đẹp của trưởng tỷ rực lửa gi/ận: "Ngươi sợ rồi à?!"
...
Người đổ xô về phía này.
Ta dẫn Vân Nhi đi dạo chỗ khác.
Hiếm khi được nhàn rỗi.
Vân Nhi muốn đi m/ua bánh quế hoa, ta lại muốn nếm thử tàu phớ ngọt.
Định xong giờ giấc, chúng ta chia làm hai ngả.
Chưa đến tháng sáu, tiết trời kinh thành đã bắt đầu oi bức.
Một bát tàu phớ ngọt mát lạnh đến thật đúng lúc.
Trên mặt sông thả đầy đèn lồng, bên bờ tụ tập bao người đầy mong đợi.
Phố phường rực rỡ pháo hoa, vạn dặm thanh bình.
Đột nhiên, giàn tre dựng tạm bị xô đổ.
Một nhóm thích khách xuất hiện làm xáo trộn sự yên bình.
Không phải nhắm vào người, mà giống như đang tạo ra sự hỗn lo/ạn.
Đám đông hoảng lo/ạn chạy trốn, kẻ ngã người nấp.
Ta mới ăn được hai thìa tàu phớ cũng bị người va phải làm đổ hết.
Thật là phí của trời mà!
Có tên thích khách nhắm vào ta, thanh đ/ao trong tay vừa vung lên, đã bị một thanh đoản ki/ếm bay từ đâu tới xuyên thẳng qua cổ tay, ghim cả người lẫn ki/ếm vào cột trụ phía sau.
Thật chuẩn.
Thật tà/n nh/ẫn.
Một bóng dáng thiếu niên chắn trước mặt ta.
Dải lụa đỏ buộc tóc bay phấp phới.
Hắn chỉ khẽ nghiêng mặt: "Không sao chứ?"
Ta lặng lẽ thu cây trâm vàng trong tay áo lại, lắc đầu:
"Cẩn thận!"
đ/ao của thích khách là nhắm vào hắn.
Tạ Vân Chiêu dùng một tay chống lên mặt bàn, mượn lực xoay người nhảy lên, đ/á mạnh vào cổ họng kẻ địch.
Một đò/n đoạt mạng.
Chẳng mấy chốc, đám thích khách kẻ tàn kẻ ch*t, kẻ chạy mất dạng.
Dưới chân hắn vẫn còn dẫm lên đầu một kẻ, khẽ cúi người, cười đầy á/c liệt.
"Nói, có phải tên cháu trai Ninh Vương đó phái các ngươi đến không?"
Thích khách tự uống th/uốc đ/ộc, đầu nghiêng sang một bên, miệng trào bọt m/áu.
Con ngươi vẫn trừng trừng nhìn ta...
Đột nhiên nhớ đến bát tàu phớ vừa ăn...
Thật là tồi tệ.
Trong bụng bắt đầu cuộn trào, ta vịn cây liễu ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lồng ngựk.
Tạ Vân Chiêu bước tới, hắn sờ soạng trên người mình, phát hiện không mang theo khăn tay.
Nghĩ ngợi một chút, tay hơi do dự, rồi khẽ vỗ lên lưng ta.
"Ngươi nôn đi, ta không cười ngươi đâu."
Ta dịch người ra, tránh bàn tay hắn.
Ngước mắt nhìn hắn.
"Đa tạ tiểu tướng quân c/ứu mạng."
Đôi mày hắn nhướng lên: "Ngươi biết ta?"
Chuyện này khó mà không biết.
Trong dân gian lưu truyền một bài đồng d/ao viết về hắn:
Nhà họ Tạ có chàng Tam lang tuấn tú, áo đỏ đeo ki/ếm dạo khắp kinh thành.
Chưa đầy đôi mươi đã phong võ tướng, các cô nương trong thành mòn mỏi ngóng trông.
Hơn nữa bên hông hắn còn treo thẻ bài phủ họ Tạ sáng loáng thế kia.
"Hiện tại ta đã không sao, tướng quân có thể đi rồi."
Hắn dường như không muốn, mím mím môi.
Cân nhắc nói: "Vừa rồi tình hình nguy hiểm, nghĩ chắc ngươi cũng sợ hãi lắm, hay là ta..."
Ta giơ tay ngắt lời.
"Không cần."
"Ồ."
Tạ Vân Chiêu bỏ đi, mang theo cục tức, trước khi đi còn đ/á một cái vào cái x/ác dưới đất.
Tính tình thật lạ lùng.
07
Ta ngồi xổm không động đậy.
Đang nghĩ liệu có nên sớm rời khỏi kinh thành này không?
Dì gửi thư ba lần trong tháng này, câu nào cũng mong ta trở về.
Người biết ta ở Dung phủ thế nào, vốn định đến tận nơi đòi công đạo cho ta, nhưng đã bị ta can ngăn.
Kinh thành không như Ninh Châu, đâu đâu cũng có kẻ dòm ngó, mong bắt được điểm yếu của ngươi. Dưới chân thiên tử, cha là cận thần, nhất cử nhất động đều đại diện cho nhà họ Dung.
Đạo lý một vinh cùng vinh, một nhục cùng nhục ta đều hiểu.
Họ chỉ là không đủ yêu thương ta mà thôi, cũng chẳng gọi là ng/ược đ/ãi .
Thôi vậy, sau này không quay lại nữa là được.
Ánh đèn chập chờn, nhuộm một khoảng u ám thành sắc màu dịu dàng.