Nhưng vì đang ở dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, hôn là điều không thể, tôi và Giang Hành r/un r/ẩy nắm tay nhau, nhảy một điệu nhảy đôi méo mó. Tiếng vỗ tay xung quanh dần ngưng bặt, mọi người đều nhìn tôi và Giang Hành với vẻ mặt khó xử khi chúng tôi bị điện gi/ật đến mức nhăn nhó, nhảy những bước nhảy x/ấu xí.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, nhắm mắt đưa chân, quay mặt anh ta lại rồi hôn một cái rõ kêu.
05
Không nằm ngoài dự đoán, cả hai chúng tôi bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng m/ắng cho một trận tơi bời. Thầy vắt óc cũng không thể hiểu nổi học sinh kiểu gì mà mới nhập học chưa đầy một tuần đã bắt đầu yêu sớm.
Vì ảnh hưởng x/ấu, chức lớp trưởng tạm quyền của Giang Hành bị bãi bỏ, cả hai chúng tôi còn bị ph/ạt quét dọn lớp học trong một tuần.
Mất hết mặt mũi, tôi và Giang Hành cùng lúc nảy sinh lòng th/ù h/ận với đối phương. Thế nhưng các nhiệm vụ của hệ thống cứ nối tiếp nhau, hơn nữa chẳng bao giờ chọn đúng dịp, khiến chúng tôi bị "xã hội tính tử" (x/ấu hổ đến mức muốn ch*t) hết lần này đến lần khác.
Giờ thể dục.
"Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Vô tình nắm tay."
Giang Hành trên sân bóng ch/ửi thề một tiếng "mẹ kiếp", vứt quả bóng rổ chạy tới, túm ch/ặt lấy tay tôi.
Giáo viên thể dục ph/ạt chúng tôi ngồi tấn nửa tiết học.
Giờ ăn trưa ở căng tin.
"Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Đút ăn ngọt ngào."
"Tôi phục rồi, tôi thật sự phục rồi."
Tôi và Giang Hành vừa lầm bầm ch/ửi bới vừa bưng khay cơm, đi xuyên qua nửa cái căng tin để tìm đối phương, lén lút tìm một chỗ không người.
Nhịn cơn gi/ận, tôi bẻ nửa cái bánh bao nhét vào miệng anh ta, kết quả bị giáo viên trực ban bắt quả tang ngay tại chỗ.
Ngày hôm đó, chúng tôi bị áp giải đi viết bản cam kết không yêu sớm.
Khi đang chạy bộ, tôi không cẩn thận giẫm phải dây giày nên ngã nhào, hệ thống lập tức đá/nh hơi thấy mùi là mò tới ngay.
"Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Bế kiểu công chúa."
Giang Hành đi/ên tiết vò đầu mình thành một cái ổ gà, đành cắn răng dừng lại.
Tôi cố gắng đàm phán:
"Tôi chỉ ngã một cái thôi! Thật sự không sao, không cần phải đến phòng y tế đâu, tôi c/ầu x/in anh đấy được không?"
"10, 9, 8..."
Tôi cam chịu nhắm mắt đưa tay ra, dưới ánh mắt khó tin của thầy giám thị, tôi bị Giang Hành với khuôn mặt xám xịt bế thẳng đến phòng y tế.
Sau lần đầu tiên bị mời phụ huynh, tôi và Giang Hành đều bị cha mẹ đang lo lắng sốt vó giáo huấn suốt cả đêm.
"Tôi h/ận anh."
Chúng tôi cùng gửi tin nhắn này cho đối phương.
"Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Cùng chịu ph/ạt."
Giờ tự học, chúng tôi lại nhận được nhiệm vụ.
Kìm nén cơn gi/ận suốt nửa học kỳ, mạch n/ão của chúng tôi kỳ lạ thay lại cùng hướng về một suy nghĩ.
đá/nh cho đối phương một trận cho xong.
Tôi và Giang Hành nhìn nhau, lặng lẽ đứng dậy, hất cằm ra hiệu cho đối phương, rồi lẳng lặng đi ra phía cuối lớp.
Tôi đ/ấm một cú vào mặt anh ta.
Anh ta túm ch/ặt lấy tai tôi.
Hai bên đá/nh nhau túi bụi, có những tiếp xúc cơ thể chưa từng có, để không làm phiền người khác, chúng tôi mím ch/ặt môi mà đ/ấm đ/á lẫn nhau.
"Rốt cuộc các em muốn làm cái gì hả?!"
Giáo viên chủ nhiệm đã phát đi/ên, thầy cố gắng thấu hiểu hành vi của chúng tôi, nhưng vắt óc cũng không hiểu nổi rốt cuộc chúng tôi bị làm sao.
Suốt ba năm cấp 3, cuối cùng chúng tôi cũng vừa đá/nh nhau vừa bị ép phải ân ái mà vượt qua, thậm chí phụ huynh hai bên cũng trở thành người quen sau bao lần cùng lên trường.
Ngày tốt nghiệp tiễn chúng tôi ra trường, giáo viên chủ nhiệm mừng đến phát khóc.
Ngày đầu nhập học đại học, oan gia ngõ hẹp, lúc làm thủ tục cho tân sinh viên, tôi lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó.
Tôi và Giang Hành đều tức đến bật cười.
Bố mẹ sợ chúng tôi lại đá/nh nhau, lập tức kéo tôi đi tìm ký túc xá.
Trước khi đi, bố mẹ tôi dặn đi dặn lại, bảo tôi nhất định phải tránh xa Giang Hành ra.
Bố mẹ Giang Hành cũng lo lắng khôn nguôi, bảo anh đừng có rảnh rỗi mà đi chọc ghẹo tôi.
Đêm hôm đó, tôi và Giang Hành đăng một bài lên trang cá nhân công khai mối qu/an h/ệ.
"Chúng tôi bên nhau rồi."
06
Bốn năm đại học, tôi và Giang Hành cần mẫn cày tiến độ nhiệm vụ, mong chờ sớm thoát khỏi cái hệ thống oan gia ngõ hẹp ch*t ti/ệt này.
Hết lần này đến lần khác ân ái, cãi nhau, làm hòa theo yêu cầu của hệ thống.
Điều duy nhất khiến tôi thấy an ủi là Triệu Phỉ Nhi xuất hiện.
Cô ta giống như vị c/ứu tinh, can thiệp một cách th/ô b/ạo vào giữa tôi và Giang Hành, giống như một dải cách ly khi có hỏa hoạn, tạo cho tôi một không gian riêng tư an toàn.
Hơn nữa, tôi có thể mượn cớ xung đột để chỉnh Giang Hành một cách quang minh chính đại.
Giang Hành chơi bóng rổ, tôi mở nước đưa tới, Triệu Phỉ Nhi lại nhanh chân hơn giúp anh lau mồ hôi.
Thật tốt quá, tôi hắt thẳng nước vào mặt Giang Hành, uống nước tiểu đi cưng.
Tiệc sinh nhật, tôi miễn cưỡng tặng chiếc khăn len đan dở dang, Triệu Phỉ Nhi cười nhạo tay nghề của tôi rồi đưa ra chiếc đồng hồ được chọn lựa kỹ càng.
Tôi vui sướng trong lòng, cầm bánh kem úp thẳng lên đầu Giang Hành, rồi thong dong quay người đi dạo phố.
Trước đêm tốt nghiệp, Giang Hành đưa tôi đi gặp bố mẹ, Triệu Phỉ Nhi mời anh đi xem buổi biểu diễn của cô ta.
Cơ hội đến rồi, tôi đ/á văng cửa, sút Giang Hành ra ngoài, mỉm cười nói xin lỗi với bố mẹ anh, rồi xách túi đi về nhà.
Phụ huynh hai bên thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm vì tình cảm của chúng tôi cuối cùng cũng sắp tan vỡ.
Chưa đầy một tháng sau, chúng tôi đăng ảnh cưới lên mạng xã hội.
"Sau cơn mưa trời lại sáng, vẫn là anh."
07
Tin tức này đối với cha mẹ hai bên chẳng khác nào sét đá/nh ngang tai.
Bố mẹ tôi mặt mày ủ rũ khuyên tôi:
"Bảo bối à, trên đời này nhiều đàn ông như vậy, tại sao con lại cứ đ/âm đầu vào Giang Hành?"
"Hai đứa con đá/nh nhau từ thời cấp 3, lần nào cũng đá/nh đến kinh h/ồn bạt vía, chia tay cũng mấy lần rồi, mẹ không hiểu tại sao con vẫn muốn kết hôn với nó."
Tôi không biết giải thích thế nào, nhắm mắt thở dài không nói lời nào.
"Con nhìn hoàn cảnh gia đình xem, mẹ thì đi hát, bố thì vẽ tranh, hai chúng ta có thể nói là trói gà không ch/ặt."
"Mà con lại là con gái chân yếu tay mềm, nhỡ sau khi cưới nó bạo hành con thì lúc đó cả nhà chúng ta phải làm sao?"
Tôi bất lực an ủi người mẹ đang bồn chồn:
"Mẹ, mẹ đừng sợ, con tự có kế hoạch."
Cùng lúc đó, nhà Giang Hành cũng u ám không kém.
Mẹ Giang Hành tựa vào lòng chồng, lau nước mắt:
"Mẹ tuyệt đối không đồng ý con kết hôn với nó."
"Mẹ thật sự không hiểu nổi, hai đứa gặp nhau là như kẻ th/ù, sao lại đến mức phải kết hôn thế này."