Bồ Tát Hạ Mi

Chương 1

10/07/2026 05:39

Ta vốn là người tin vào nhân quả nhất, cũng là kẻ nhẫn nại nhất.

Kế mẫu ph/ạt ta quỳ nơi từ đường giữa tiết đông hàn, từ đó mang b/ệnh căn trong người.

Ta chưa từng oán trách hay thưa kiện, chỉ đợi khi con trai bà ta nhiễm thói c/ờ b/ạc, mới thuận tay đứng ra bảo lãnh, trả n/ợ thay.

Mãi đến khi hắn n/ợ nần chồng chất, hai mẹ con bị tước tên khỏi gia tộc, trở thành kẻ ăn mày, cuối cùng ch*t rét nơi miếu hoang.

Ta ra tay thu liệm thi cốt cho họ, từ đó mang danh "sống Bồ T/át" được thiên hạ tán dương.

Năm năm sau, phu quân tự nhận mình là bậc thanh lưu, lại dẫn về một hài đồng năm tuổi, xưng là cốt nhục di cô của ân nhân.

Dù có làm thiệt thòi nữ nhi ruột th!t, y cũng dốc hết tâm lực trải đường cho hắn.

Ta nhìn đôi mày nét mắt của đứa trẻ ấy, thấy giống y tới bảy phần, bèn khẽ cười.

Bồ T/át đã nhắm mắt, Diêm Vương cũng nên đến thu người rồi.

01

Bùi Ngọc Ngôn bước vào chính viện, khoác trên mình áo choàng hạc, đôi mày nét mắt thanh tú, quả đúng phong thái quang phong tễ nguyệt của bậc danh thần thanh lưu.

Kết tóc năm năm, ta hiếm khi thấy y vội vã bước đi như thế.

Theo sau y là một hài đồng chừng năm tuổi, vận áo bông trắng muốt.

Hài đồng ấy nép sau chân Bùi Ngọc Ngôn, rụt rè ló ra nửa khuôn mặt, đôi mắt đen láy đảo liên hồi, dò xét chiếc lư đồng mạ vàng chạm vân mây cùng những món đồ sứ trân quý bày trên giá trong phòng ta.

Bùi Ngọc Ngôn kéo đứa trẻ ra, khẽ thở dài.

"Vi Minh, đây là cốt nhục di cô của đồng liêu cũ Trần Uyên, tên gọi A Cẩn."

"Ba năm trước, ta cùng Trần đại nhân xuống Giang Nam phát chẩn c/ứu tế, chẳng may gặp phải phản tặc. Trần đại nhân vì đỡ mũi tên đ/ộc cho ta mà bất hạnh qu/a đ/ời. Ngài cả đời chỉ có đ/ộc tử này, nay đã mãn tang, lại cô khổ vô y. Ta đã dâng sớ tấu thỉnh Thánh thượng, đón A Cẩn về phủ Bùi, ghi danh vào tộc phả, đối đãi như con ruột."

Ta an tọa trên giường La Hán, tay lần tràng hạt, không vội lên tiếng.

Bùi Ngọc Ngôn bước lên một bước, trên gương mặt ôn nhuận hiện lên vẻ khẩn thiết đầy chính nghĩa.

"Ta biết chuyện này với nàng có phần đột ngột, cũng khiến nàng chịu thiệt thòi. Nhưng ta Bùi Ngọc Ngôn, quyết không thể làm kẻ vo/ng ân bội nghĩa."

"A Cẩn đã vào phủ, y phục ẩm thực cùng mọi vật dụng đều phải dùng loại thượng hạng. Lệnh Thư có thứ gì, hắn cũng phải có; thậm chí thứ Lệnh Thư không có, hắn cũng phải được hưởng!"

Trong miệng y, Lệnh Thư chính là nữ nhi ruột th!t mà ta đã liều mạng sinh thành.

Nay mới chỉ bốn tuổi.

Y muốn đoạt lấy vật dụng của con gái ta, để nuôi dưỡng một hài đồng chẳng chút huyết thống.

Ta nâng tầm mắt, ánh nhìn vượt qua Bùi Ngọc Ngôn, dừng lại thật lâu trên gương mặt đứa trẻ tên A Cẩn.

Gò mày thon dài, đuôi mắt hơi xếch lên, thậm chí cả nốt ruồi đỏ nhạt nơi thùy tai trái, đều giống hệt Bùi Ngọc Ngôn đang đứng trước mặt.

Thì ra là thế.

Cái gọi là bậc thanh lưu, dưới lớp da mặt giả dối này, chẳng qua chỉ là kẻ mưu đồ che trời vượt biển, làm chuyện cẩu thả.

Bùi Ngọc Ngôn thấy ta im lặng, đôi mày khẽ nhíu, giọng điệu đã nhuốm vài phần trách móc.

"Vi Minh, nàng vốn là 'sống Bồ T/át' nổi danh kinh thành, tâm địa từ bi khoan hậu nhất. Trần đại nhân đã vì nước quyên sinh, lẽ nào nàng ngay cả chút độ lượng này cũng chẳng có sao?"

Y đinh ninh ta sẽ vì danh tiếng "hiền lương", vì thể diện Thẩm gia mà gật đầu ưng thuận.

Ngón tay lần tràng hạt của ta khựng lại, khóe môi khẽ nở nụ cười ôn nhu đến cực điểm.

"Phu quân nói lời ấy chi."

"Trần đại nhân nghĩa khí ngút trời, lại là ân nhân c/ứu mạng của phu quân. Ta là thê tử của chàng, xưa nay phu thê vốn đồng tâm, ta há có thể không biết ơn báo đáp?"

"Hài đồng này đã bước chân vào phủ Bùi, từ nay chính là đích trưởng tử của Bùi gia ta. Mọi thứ ăn mặc dùng độ đương nhiên phải dùng loại thượng hạng. Ngày sau khi hắn trưởng thành, nhân mạch của Thẩm gia cũng sẽ là trợ lực cho hắn, chỉ mong tương lai hắn có thể chiếu cố Lệnh Thư đôi phần."

Sống lưng căng cứng của Bùi Ngọc Ngôn lập tức thả lỏng, trong mắt y chợt lóe lên một tia chế nhạo khó nhận ra.

Có lẽ y đang cười ta ng/u muội.

Ta làm như không thấy, gọi quản sự m/a m/a bên cạnh lại.

"Dọn sạch đông khóa viện, chuyển bộ gia cụ gỗ nam mộc tơ vàng trong kho ra bày biện. Lại điều mười nha hoàn cùng tiểu tư lanh lợi nhất, chia nhau hầu hạ đại thiếu gia suốt ngày đêm."

Ta bước đến trước mặt A Cẩn, khẽ xoa đỉnh đầu hắn, nụ cười càng thêm từ bi.

"Ngoan nào, từ nay về sau trong phủ này, con muốn thứ gì, mẫu thân liền ban cho con thứ ấy."

Ta vốn là "sống Bồ T/át", xưa nay hữu cầu tất ứng.

Chỉ mong con chớ để lòng tham làm phình vỡ bụng dạ.

02

Sang ngày thứ ba A Cẩn nhập phủ, hắn đã nhắm trúng thư phòng của Lệnh Thư.

Gian thư phòng ấy do ta đích thân đốc công xây dựng, bên trong treo chân tích của bậc đại nho, lại bày biện chiếc nghiên Đoan Khê vạn kim khó cầu.

Lệnh Thư đang an tọa trước án thư luyện chữ.

A Cẩn xông thẳng vào, vung tay gạt lo/ạn những tờ giấy tuyên trên án.

"Thứ này là của ta! Phụ thân đã nói, vật phẩm tốt nhất trong phủ này đều thuộc về ta!"

Lệnh Thư bị dọa đến đỏ hoe vành mắt, nhưng vẫn khư khư ôm ch/ặt cây bút Hồ Châu trong tay.

Bùi Ngọc Ngôn nghe tin vội vã tới nơi, chẳng những không trách m/ắng nửa lời, ngược lại còn cúi người bế A Cẩn lên.

Y quay sang nhìn ta, giọng điệu vừa bất đắc dĩ lại vừa mang theo vẻ cương quyết không cho phép phản bác.

"Vi Minh, A Cẩn thân phận cô khổ, chưa từng thấy qua những vật phẩm trân quý này, khó tránh khỏi có chút nôn nóng."

"Lệnh Thư chỉ là nữ nhi, đọc sách nhận chữ chẳng qua là để thông hiểu lễ nghĩa, tương lai chung quy cũng phải xuất giá làm dâu nhà người. Còn A Cẩn lại là người bước vào con đường khoa cử, làm rạng rỡ tông môn."

"Chi bằng nhường gian thư phòng này cho A Cẩn, cũng là thể hiện tấm lòng của nàng đối với cốt nhục di cô của ân nhân."

Y đem chuyện cưỡng đoạt nói nghe thật thanh cao thoát tục.

Lệnh Thư ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy vẻ ủy khuất.

Ta không thèm để ý đến Bùi Ngọc Ngôn, trực tiếp bước về phía Lệnh Thư, bế nàng từ trên ghế lên.

"Lệnh Thư ngoan ngoãn, nhường thư phòng cho huynh trưởng đi."

Lệnh Thư thấy vậy, bĩu môi, cố nén nước mắt vùi đầu vào lòng ta.

Ta bế nàng rời đi.

Bùi Ngọc Ngôn vô cùng hài lòng, liên tục tán dương ta là người thức đại thể.

A Cẩn trong thư phòng hoan hô nhảy nhót, cầm chiếc nghiên Đoan Khê đáng giá liên thành đ/ập bừa bãi lên mặt án.

Ta quay lưng lại phía bọn họ, khẽ phân phó với m/a m/a.

"Dọn sạch mọi vật cứng có góc nhọn trong thư phòng, thay bằng những món đồ vàng ngọc dùng để thưởng ngoạn."

"Đại thiếu gia muốn thứ gì, cứ đáp ứng thứ ấy. Nếu hắn không thích đọc sách, cứ đưa thêm nhiều món đồ chơi kỳ lạ vào. Truyền lệnh cho hạ nhân, kẻ nào dám làm phật ý đại thiếu gia, ta sẽ đem b/án đi kẻ đó."

M/a m/a tâm lĩnh thần hội, lập tức lui xuống.

Đã muốn dùng kế "bổng sát", đương nhiên phải chiều chuộng tính khí hắn lên tận mây xanh.

Ta bắt đầu thường xuyên đưa đến cho A Cẩn đủ loại trân hào mỹ vị cùng kỳ trân dị bảo.

Hắn không cần dậy sớm thỉnh an, cũng chẳng chịu sự ràng buộc của gia quy, tính khí ngày càng trở nên ngạo mạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường khác lối riêng

Chương 8
Ngày đăng ký kết hôn, Cố Lâm Trạch nói vợ chồng phân phòng quá một tuần thì mặc định là ly hôn. Thế nên mỗi lần cãi nhau, chỉ cần anh ấy cầm gối sang phòng khách, tôi đều lập tức hạ mình nhận sai. Anh ấy dùng câu nói đó nắm thóp tôi suốt ba năm trời. Vào ngày sinh nhật 28 tuổi, anh ấy lại vì một cô thực tập sinh mà bỏ lỡ buổi hẹn với tôi. Về đến nhà, tôi không nhận lấy chiếc vòng cổ kim cương anh ấy đưa ra trước mặt. Anh ấy cau mày nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, mới lạnh lùng lên tiếng: "Chẳng lẽ trong mắt em, một cái sinh nhật năm nào cũng có lại quan trọng hơn cả mạng người sao?" "Đưa Tiểu Tĩnh đến bệnh viện xong là anh đã vội vàng chạy về ngay, vậy mà em còn muốn làm loạn với anh!" "Mạnh Lâm, sự ghen tuông của em khiến anh cảm thấy sợ hãi!" Nói xong, anh quay người bước về phía phòng khách. Chỉ có điều lần này, tôi không đuổi theo nữa.
Tình cảm
0