Tôi vừa nhìn thấy tin nhắn cậu ấy gửi tới: "Bảo bối, anh đã lấy được thời khóa biểu của em rồi."
"Tối nay tan học, anh đến đón em."
Tôi lập tức trả lời: "Được thôi, em đợi anh ở lớp."
Buổi chiều đi học, thời tiết vẫn quang đãng. Vậy mà vừa tan học, trời bỗng chốc âm u đầy mây. Tiếng sấm ầm ầm vang lên, những hạt mưa nặng trĩu trút xuống. Bạn cùng phòng lấy ô trong túi ra, hỏi tôi: "Có muốn đi cùng tớ không?"
"Không cần đâu, bạn trai tớ lát nữa sẽ đến đón."
Cô ấy mỉm cười hiểu ý rồi tự mình rời khỏi lớp học. Những người trong giảng đường cũng dần thưa thớt, không gian rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi. Lớp học tối tăm, hòa cùng tiếng sấm ầm ĩ khiến tôi cảm thấy có chút sợ hãi. Sau khi trời đổ mưa, màn đêm buông xuống nhanh một cách lạ thường. Văn Thế Nghiêu vẫn không thấy đâu, thậm chí một tin nhắn cũng không có.
Bạn cùng phòng thấy tôi lâu chưa về, nhắn tin hỏi: "Trời tối rồi, sao cậu vẫn chưa về? Lúc bọn tớ tan học về ký túc xá, thấy bạn trai cậu ở trên đường mà, mưa to thế này cậu đi đâu rồi?"
Cậu ấy đã đến tòa nhà giảng đường, nhưng lại không đến tìm tôi. Lòng tôi chùng xuống, suy nghĩ rối bời như một mớ chỉ vò. Khi tôi về đến ký túc xá, toàn thân đã ướt sũng. Bạn cùng phòng nhanh chóng lấy khăn tắm khoác lên người tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ cảm thông: "Cậu mau đi tắm nước nóng đi, đừng để bị cảm."
Tôi sụt sịt mũi, thu dọn đồ dùng vệ sinh cá nhân trên bàn thì nghe thấy giọng của Tống Kim Hòa: "Thính Vũ, sao cậu không đợi tớ và Thế Nghiêu ở lớp? Bọn tớ tìm cậu mãi không thấy."
Tôi lẳng lặng đi về phía phòng tắm, nhưng bị cô ấy nắm ch/ặt lấy tay: "Sao tâm trạng cậu không tốt thế?"
Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy, không nói lời nào. Bạn cùng phòng bước tới kéo cô ấy ra, thấp giọng trách móc: "Cậu không thấy trên người cô ấy toàn là nước mưa à?"
Tống Kim Hòa nghe vậy mới từ từ buông tay. Tôi xoay người bước vào phòng tắm. Sau khi tắm xong, cô ấy vẫn còn ngồi ở chỗ của tôi. Thấy tôi, cô ấy lập tức giải thích: "Thính Vũ, có phải cậu hiểu lầm gì không? Là tớ vội đi học lớp Đảng nên mới bảo Văn Thế Nghiêu đưa ô cho tớ trước thôi."
Tôi nhìn cô ấy, khẽ nói: "Cậu không cần giải thích đâu, tớ hơi mệt rồi, cậu về trước được không?"
Tống Kim Hòa nắm lấy tay tôi, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ để lại một câu: "Vậy cậu nghỉ ngơi cho khỏe, đợi khi nào khỏe lại, chúng ta nói chuyện sau nhé."
Có lẽ, tôi nên xem xét lại mối qu/an h/ệ giữa mình và họ một cách nghiêm túc rồi.
04
Tôi đơn phương thực hiện chiến tranh lạnh với Văn Thế Nghiêu. Tin nhắn cậu ấy gửi, tôi giả vờ như không thấy. Ngay cả khi cậu ấy đến tìm, tôi cũng nhờ bạn cùng phòng từ chối giúp. Thế nhưng, cậu ấy lại rất kiên trì, cứ đứng đợi tôi dưới ký túc xá nữ để giải thích những gì Tống Kim Hòa chưa nói hết hôm đó. Tôi cứ bước đi không dừng lại, trò chuyện vui vẻ với bạn cùng phòng bên cạnh, cho đến khi vào lớp cậu ấy mới rời đi.
Tôi cúi đầu, thở hắt ra một hơi. Suốt cả một tháng trời, Văn Thế Nghiêu không hề tỏ ra bực bội, vẫn luôn đến đón tôi đi học. Đến đúng ngày sinh nhật tôi, cậu ấy không nhịn được nữa mà chặn tôi lại, nói với bạn cùng phòng của tôi: "Xin lỗi nhé, tôi có chút chuyện muốn nói với Thính Vũ."
Bạn cùng phòng buông tay tôi ra, ra hiệu cho tôi rồi chậm rãi rời đi. Sau khi thấy tôi gật đầu, cậu ấy mới lấy từ trong túi ra một hộp trang sức. Mở ra trước mặt tôi là một sợi dây chuyền. Đó là món đồ tôi từng nhìn thấy khi đi dạo phố, nhưng vì giá quá đắt nên đành từ bỏ. Lúc này, cậu ấy đã m/ua nó cho tôi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cậu ấy, nghe cậu ấy nói: "Hôm đó quả thực là có lý do, nể mặt sợi dây chuyền này, cậu đừng gi/ận anh nữa được không?"
Tôi vươn tay cầm lấy, tiện miệng hỏi: "Sao sợi dây chuyền cả chục triệu thế này mà nói m/ua là m/ua ngay vậy?"
"Anh đi làm gia sư, ki/ếm được tiền mà." Cậu ấy nắm lấy tay tôi, ghé sát tai tôi nói: "Ki/ếm tiền là để cho vợ tiêu chứ sao. Đừng gi/ận nữa, cười một cái đi."
Chỉ vài câu nói đã quét sạch tâm trạng u ám trong lòng tôi. Cậu ấy đưa tôi về dưới chân ký túc xá, bảo: "Tối nay anh đặt bàn ở nhà hàng rồi, tối nay anh có bất ngờ muốn tặng cho em. Lát nữa anh gửi địa chỉ cho em."
Buổi tối, Văn Thế Nghiêu không đến đón tôi. Tôi tự bắt xe đến nhà hàng. Đúng 8 giờ, tôi ngồi đợi món quà bất ngờ mà cậu ấy chuẩn bị. Thế nhưng tôi đợi hơn một tiếng đồng hồ, đợi đến khi thức ăn đã dọn lên đầy đủ, Văn Thế Nghiêu vẫn chưa tới. Cậu ấy lại đến muộn.
Điện thoại rung lên một tiếng. Tôi cầm từ trên bàn lên, là ảnh chụp màn hình bạn cùng phòng gửi tới, đó là bài đăng trên trang cá nhân của Tống Kim Hòa: "Cảm ơn sự hỏi thăm của hội trưởng Văn nhà chúng ta nhé~"
Kèm theo ảnh là một ly trà gừng đường đỏ. Tôi mở trang cá nhân của cô ấy ra thì không thấy gì cả. Tống Kim Hòa đã chặn tôi. Cô ấy sợ tôi nhìn thấy rồi lại gây sự với Văn Thế Nghiêu.
Tôi vừa tắt màn hình điện thoại thì thấy Văn Thế Nghiêu chạy tới, thở hồng hộc. Cậu ấy kéo ghế ngồi xuống, cầm ly nước trên bàn lên uống cạn. Không đợi cậu ấy lên tiếng, tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy: "Văn Thế Nghiêu, rốt cuộc cậu và Tống Kim Hòa là qu/an h/ệ gì?"
05
Ánh mắt cậu ấy chạm vào tôi. Vài giây sau, cậu ấy giơ tay gọi nhân viên phục vụ, nhờ họ hâm nóng lại đồ ăn. Cậu ấy hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện đi đưa trà gừng đường đỏ cho Tống Kim Hòa.
Tôi nhìn người trước mặt, có chút mơ hồ, cũng có chút xa lạ. Chúng tôi quen biết từ nhỏ, luôn sống cùng một tòa nhà. Cậu ấy đẹp trai, đầu óc lại nhanh nhạy, là "đứa trẻ cầm đầu" trong khu phố. Việc học đối với cậu ấy luôn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Tôi học không giỏi, cứ nằng nặc đòi cậu ấy đến nhà dạy kèm. Cậu ấy nhìn những bài tập đơn giản, lại nhìn cách giải của tôi, rồi rút tờ giấy nháp từ tay tôi ra, gõ nhẹ vào đầu tôi: "Đồ ngốc, bài này không giải như thế."
Tôi chống cằm, cau mày. Cậu ấy vừa giảng bài vừa viết tất cả các cách giải lên giấy, hỏi tôi: "Hiểu chưa?"
Thấy tôi lắc đầu, cậu ấy lại giảng lại một lần nữa, không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn. Mỗi lần trước kỳ thi cuối kỳ, cậu ấy luôn chuẩn bị cho tôi một cuốn sổ tay toán học, trong đó là những cách giải khác nhau cho tất cả các bài toán khó. Khi lên lớp 11 chọn ban tự nhiên hay xã hội, tôi định chọn xã hội, cậu ấy liền gi/ật lấy tờ đơn của tôi rồi đưa cho tôi một tờ mới.