Sống lại một đời, ta chỉ muốn tránh xa cái kết cục của kiếp trước.
"Hiện tại Lâm phủ vốn không coi trọng ta, nói ra sự thật trái lại còn bất lợi cho ta."
Lăng Thời cũng không nhắc lại chuyện này nữa, "Được."
Đến phủ của Viện sứ Thái Y Viện là Trần Dũ, ông ấy kê cho ta vài thang th/uốc.
Khi trở về Lâm phủ, những món quà Lăng Thời gửi tới đã được đặt vào, nhưng thứ đưa đến phòng ta chẳng qua chỉ là hạt cát trong sa mạc.
12
Ngày thứ hai, tỷ tỷ muốn tham gia một buổi yến tiệc.
Nàng còn gọi ta đi cùng.
"Muội muội, muội vừa mới trở về kinh, hẳn là nhiều người bạn cũ muội đều không nhớ rõ nữa rồi."
"Tỷ đưa muội ra ngoài dạo chơi, khuây khỏa tâm trí, tiện thể gặp gỡ cố nhân."
Ta biết nàng đang ấp ủ tâm tư gì, nhưng nếu ta không đi, e là nàng lại chạy đến chỗ cha mẹ thêm mắm dặm muối nói x/ấu ta.
"Được thôi." Ta đáp ứng, ngẩng đầu nhìn thấy trên búi tóc tỷ tỷ cài một chiếc trâm lê bằng bạch ngọc.
Chiếc trâm đó chế tác tinh xảo, ngọc dùng là loại bạch ngọc mỡ cừu trong trẻo ôn nhu.
Ta nhớ rõ, đó rõ ràng là lễ vật Lăng Thời gửi tới.
Vậy mà giờ đây nó lại xuất hiện trên đầu tỷ tỷ.
Hôm nay là sinh thần của Triệu Tâm Viên, khuê mật thân thiết của tỷ tỷ.
Triệu Tâm Viên là bạn chơi thuở nhỏ của ta và tỷ tỷ, nàng biết ta đã trở về nên đặc biệt đến chào hỏi.
"A Chiêu, sao muội lại g/ầy đi nhiều thế này?"
"Những năm qua, chắc hẳn đã chịu khổ nhiều rồi."
"Đều là chuyện quá khứ cả rồi." Ta đáp.
"Phải đó, may mà đều đã qua cả rồi." Tỷ tỷ ở bên cạnh xen vào.
"Muội không biết đâu, trên người A Chiêu toàn là s/ẹo, cũng chẳng biết những năm thất lạc đã phải chịu đựng những gì. Ta thấy, chắc chắn là bị người ta ng/ược đ/ãi rồi."
Nói rồi, tỷ tỷ lại bắt đầu giả vờ xót xa cho ta.
Thế nhưng bất ngờ là, Triệu Tâm Viên không hề mắc mưu.
Nàng trái lại sắc mặt có chút khó coi, "A Chiêu, ta đi tiếp đãi tân khách trước. Lát nữa vào tiệc, muội dùng bữa nhiều chút nhé."
Tỷ tỷ nhìn bóng lưng Triệu Tâm Viên vội vã rời đi, muốn nói lại thôi.
Rất nhanh, nghi hoặc trong lòng tỷ tỷ đã được giải đáp.
Mọi người nhìn ta và tỷ tỷ, ánh mắt đều rất kỳ quặc.
"Đây không phải Lâm đại cô nương sao? Nhà họ Triệu cũng thật là, sao lại mời người này tới chứ."
"Nghe nói nữ tử này tâm địa đ/ộc á/c, ngay cả em gái ruột cũng h/ãm h/ại."
"Chẳng phải sao? Em gái ruột bị nàng ta hại cho thất lạc nhiều năm, nàng ta vậy mà ngay cả người đàn ông đã đính ước từ nhỏ với em gái cũng cư/ớp mất."
"Thật là không biết x/ấu hổ. Muội nhìn nàng ta xem, châu ngọc đầy mình, ăn mặc lộng lẫy hơn Lâm nhị cô nương nhiều."
...
Theo tiếng bàn tán xung quanh dần lớn hơn, sắc mặt tỷ tỷ xanh mét, bỏ lại ta rồi đi ra ngoài.
"Yến tiệc còn chưa bắt đầu, Lâm đại cô nương sao lại vội vàng muốn đi thế?"
13
Là Lăng Thời, hắn vậy mà cũng tới.
Chưa đợi tỷ tỷ mở miệng, chỉ nghe Lăng Thời nói tiếp:
"Chiếc trâm lê trên đầu Lâm đại cô nương trông hơi quen mắt, trong lễ vật tạ ơn ta gửi cho Lâm nhị cô nương có một chiếc giống hệt như vậy."
Giọng nói không lớn, nhưng xung quanh người đông.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tỷ tỷ, nhìn đến mức nàng đỏ bừng cả mặt.
"Định Quốc Công lời này là có ý gì?"
"Trâm ngọc giống nhau thì nhiều vô kể, sao ngài lại phải ép người quá đáng như vậy?"
Cố Tri Ngạn cũng tới, hắn vội vàng thay tỷ tỷ đáp lời.
"Cố công tử nói dối mà không chớp mắt cũng là một tuyệt kỹ."
"Chiếc trâm lê bằng ngọc ta tặng Lâm nhị cô nương là do Thái hậu ban tặng, vật phẩm cống nạp năm ngoái, không phải thứ trang sức ở tiệm bình thường có thể làm ra được." Lăng Thời cũng không chịu thua kém.
Cố Tri Ngạn nghẹn lời, lại thấy một vị khách bên cạnh phụ họa:
"Chiếc trâm ngọc đó ta cũng từng thấy, là phần thưởng cho người đứng đầu trong cuộc săn mùa thu năm ngoái do Thái hậu ban tặng. Vân ngọc đó, đúng là giống hệt chiếc trên đầu Lâm đại cô nương!"
Lời này vừa thốt ra, tỷ tỷ càng không còn mặt mũi nào để ngẩng đầu.
Ngay cả Cố Tri Ngạn đang bảo vệ trước mặt nàng cũng đỏ bừng mặt.
"Chiếc trâm này là mẹ đưa cho ta, nếu ta biết đây là vật Định Quốc Công tặng muội muội, ta chắc chắn sẽ không lấy."
Giọng tỷ tỷ nhỏ xíu, nàng tháo trâm nhét vào tay ta rồi không màng lễ tiết chạy ra ngoài.
Tiếng bàn tán xung quanh vẫn còn, vẫn là nói về tỷ tỷ và ta.
Sau ngày hôm nay, danh tiếng của tỷ tỷ coi như đã hoàn toàn thối nát.
Ta cất kỹ trâm, ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lăng Thời.
Đôi mắt đen láy của hắn ẩn hiện ánh sáng, chân mày khẽ cong, dường như đang muốn ta khen ngợi.
14
"Những lời đồn đó có phải do Định Quốc Công truyền ra không?" Ta hỏi Lăng Thời.
Dù sao trong vòng một đêm mà truyền đi lời đồn, chỉ dựa vào việc người ta tự đi buôn chuyện thì không đủ.
Lăng Thời thu lại nụ cười, giả vờ gi/ận dỗi.
"Còn gọi ta là Định Quốc Công sao? Chẳng phải đã bảo gọi ta là Độ Vân rồi sao."
Độ Vân là tự của Lăng Thời.
"Độ Vân, cảm ơn chàng."
"Chẳng qua là chuyện nhỏ, nàng đừng khách sáo."
Giọng điệu Lăng Thời bình thản, như thể đó thực sự chỉ là một chuyện nhỏ.
Sinh thần của Triệu Tâm Viên rất náo nhiệt, nhờ có Lăng Thời đi cùng ta, các vị khách tới dự đều rất khách khí với ta.
Sau khi yến tiệc kết thúc, ta không chờ được xe ngựa của Lâm phủ.
Nghĩ cũng phải, tỷ tỷ về nhà tâm trạng không tốt, cha mẹ bận rộn an ủi, không rảnh đoái hoài đến ta.
Cuối cùng là Lăng Thời đưa ta về Lâm phủ.
"Có cần ta vào cùng nàng không?" Lăng Thời không yên tâm.
Ta lắc đầu, "Chàng có thể trấn áp họ nhất thời, nhưng dù sao ta vẫn sống ở Lâm phủ, mọi chuyện vẫn phải tự mình đối mặt."
Lăng Thời gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy lo lắng.
Ta cười với hắn, bảo hắn hãy yên tâm.
Quả nhiên, cha mẹ vừa thấy ta về liền gọi ta qua đó.
Đôi mắt tỷ tỷ sưng đỏ, nhìn là biết đã khóc một trận rất lâu.
"A Tình đưa con đi yến tiệc khuây khỏa, con vậy mà lại cùng người ngoài b/ắt n/ạt nó?"
"Năm đó con thất lạc, tỷ tỷ con còn nhỏ. Nó là chị gái ruột của con đấy! Sao con có thể đổi trắng thay đen h/ủy ho/ại danh tiếng của nó?"
Cha m/ắng nhiếc ta xối xả.
Ta nhìn ông, lòng bình lặng như nước.
"Con mới về nhà, ở kinh thành cũng không quen biết ai. Con làm sao có thể trong chốc lát mà h/ủy ho/ại danh tiếng của tỷ tỷ được?"
"Trái lại là cha mẹ, hai người không hỏi qua con đã xử lý lễ vật tạ ơn của Định Quốc Công phủ, làm Định Quốc Công không vui mới khiến tỷ tỷ phải chịu nh/ục nh/ã trước mặt mọi người. Suy cho cùng, hai người mới là kẻ đầu sỏ."
15
"Hỗn xược!" Cha quát lớn.
"A Chiêu, con nói chuyện với cha mẹ như thế sao?"
Mẹ không kích động như cha, nhưng trong lời nói vẫn mang theo trách móc.
"Con là con gái nhà họ Lâm. Lễ vật Định Quốc Công phủ gửi tới, đưa cho con chẳng phải là đưa cho Lâm gia sao?"
"Chiếc trâm đó là ta thấy A Tình cài hợp nên mới làm chủ đưa cho nó."