Anh ta vẫn mặc bộ đồng phục mà tôi đã thay cho. Những ngày qua tôi cũng không phải không gặp ai. Ngoài nam chính trông còn thuận mắt chút ít, những người còn lại đều chẳng bằng zombie nhỏ. Đã ăn được món ngon rồi, ai còn muốn ăn đồ dở chứ.
"Câu thích nhất đó là dành cho zombie nhỏ của tôi."
Con d/ao găm dí sát vào người zombie nhỏ.
"Anh là zombie nhỏ của tôi sao?"
"Hay nói cách khác, tôi nên gọi anh là Tạ Thời Phỉ?"
Tôi đã xem hồ sơ của anh ta trong căn cứ. Bức ảnh trên đó là dáng vẻ của Tạ Thời Phỉ trước khi biến thành zombie. Mái tóc xoăn che khuất nửa con mắt, thần thái uể oải đứng đó. Nghĩ đến đây, tay tôi hơi ngứa, vò vò đầu Tạ Thời Phỉ. Rất tốt, cảm giác vẫn như cũ. Bồng bềnh, mềm mại. Tạ Thời Phỉ cười, lộ ra chiếc răng nanh sắc nhọn:
"Bây giờ không còn ai gọi cái tên này nữa rồi, dù sao, tôi cũng không còn là con người nữa."
Đây là năm thứ ba nhân loại và zombie tranh đấu gay gắt. Nhân loại tiến hóa ra dị năng, zombie cũng có sự phân chia cao cấp và thấp cấp. Tôi thu lại thần sắc, ép hỏi anh ta:
"Anh cứ bám theo tôi, muốn làm gì? Anh còn kế hoạch gì nữa?"
Một Zombie Vương có thể tự phá hủy tinh hạch của mình, lấy thân làm quân cờ, không thể xem thường được.
"Tôi cứ bám theo cô, cứ bám theo cô là vì..."
Tạ Thời Phỉ đột nhiên không biết nói thế nào. Anh ta tránh ánh nhìn của tôi, quay đầu đi. Phía bên kia, đúng là chiếc lều mà nam chính và đồng đội dựng lên. Tạ Thời Phỉ h/ận đến mức ngứa răng, li/ếm li/ếm răng hàm dưới. Tôi bóp lấy cằm anh ta, xoay đầu Tạ Thời Phỉ lại:
"Nếu không nói, lũ zombie của các anh có lẽ cần chọn một thủ lĩnh mới rồi."
Tạ Thời Phỉ cúi đầu, trực tiếp cắn một cái vào ngón tay tôi.
"Xì."
Anh ta cắn không dùng lực, nói là cắn, chi bằng nói là li/ếm. Khi tôi rút ngón tay về, trên đó để lại một hàng dấu răng.
"Đúng là đồ cún con."
Tôi đ/è Tạ Thời Phỉ xuống, rời khỏi người anh ta. Vừa cử động, lại phát hiện ra một góc thứ quen thuộc lộ ra trong túi quần anh ta. Tôi vô thức nắm lấy.
"Đó, đó là của tôi..."
Tạ Thời Phỉ cuối cùng cũng cuống lên, vươn tay ra cư/ớp. Tôi không chút cảm xúc nhìn thứ mình vừa lấy ra từ túi quần Tạ Thời Phỉ. Một bộ quần áo. Của tôi.
12
【Đúng là kiểu nhìn vật nhớ người mà.】
【Tôi nhớ câu chuyện này là kiểu nam chính phế vật nghịch tập mà nhỉ? Nam chính dị năng phế vật cuối cùng chiến thắng Zombie Vương, trở thành thủ lĩnh nhân loại, kết quả tôi lại chèo thuyền Zombie Vương và nữ phụ pháo hôi?】
【Hì hì, cho gì ăn nấy thôi, chị đẹp và cún con cũng ngon mà.】
...
Nắm đ/ấm của tôi cứng đờ cả lại.
"Quần áo của tôi, sao lại ở trong túi anh?"
Ánh mắt Tạ Thời Phỉ lảng tránh:
"Ngày cô thay quần áo cho tôi, chắc là vô tình nhét vào thôi?"
"Coi tôi là kẻ ngốc à?"
Tôi gõ cho anh ta một cái vào đầu. Chiếc lều phía xa. Hình như có người nghe thấy động tĩnh, lều rung nhẹ, nam chính bước ra.
"Cô Giang?"
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Tạ Thời Phỉ hành động. Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, nhanh chóng lên tiếng:
"Giang Trì Vân, sự tồn tại của viện nghiên c/ứu căn cứ nhân loại đã đe dọa đến zombie, tôi là Zombie Vương, tôi phải hủy diệt nó."
"Dù cô có tin hay không, ban đầu, tôi đúng là nhắm vào viện nghiên c/ứu, nhưng sau đó... chuyện sau đó, tôi cũng không ngờ tới."
"Nếu như, tôi có thể đạt được thỏa thuận hòa bình với căn cứ nhân loại, kiểm soát zombie, không để chúng làm hại người vô tội. Cô, còn muốn tôi không?"
Trong một khoảnh khắc, tôi thực sự cảm thấy Tạ Thời Phỉ trước mắt giống như một chú chó hoang vô gia cư. Bị mưa làm ướt hết lông. Co ro đáng thương trong góc, chờ đợi tôi nhặt về.
"Đây không phải là điều kiện trao đổi, Tạ Thời Phỉ."
Tôi búng tay, lá chắn dị năng hệ Thủy bao trùm lấy tôi và Tạ Thời Phỉ, nam chính đi ngang qua chẳng nhìn thấy gì cả.
"Nếu anh muốn lũ zombie sống sót, đây là việc anh phải làm."
"Và cũng chỉ khi anh làm được, anh mới có tư cách ở lại bên cạnh tôi."
Lá chắn dị năng hệ Thủy dần trở nên trong suốt. Trước khi biến mất hoàn toàn, Tạ Thời Phỉ đòi hỏi tôi một thứ.
"Vậy tôi có thể đòi trước một phần thưởng không?"
"Gì cơ?"
Tạ Thời Phỉ tiến sát lại:
"Có thể như trước đây, hôn tôi một cái không?"
Đứa trẻ ngoan nên nhận được phần thưởng xứng đáng. Lá chắn dị năng hệ Thủy biến mất hoàn toàn. Nam chính cuối cùng cũng nhìn thấy tôi, anh ta ngạc nhiên và tò mò:
"Cô Giang, hóa ra cô ở đây? Tôi vừa đi ngang qua mà không thấy cô."
"Khoan đã, sao trên tay cô lại cầm một bộ quần áo, cô bị lạnh à?"
Tôi lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.
13
Sau khi đưa nam chính và đồng đội đến nơi an toàn, tôi không nhận nhiệm vụ nữa. Thậm chí đối mặt với ánh mắt muốn nói lại thôi của nam chính, tôi như một khúc gỗ, giả vờ như không thấy gì cả.
"Vậy tôi có thể xin phương thức liên lạc của cô không, cô Giang?"
Nể tình anh ta cũng coi là thuận mắt...
Tôi vừa gật đầu, rầm một tiếng. Viện nghiên c/ứu vừa mới sửa xong lại n/ổ tung. Khói đen cuồn cuộn, đồng thời, còn kèm theo tiếng cười đi/ên cuồ/ng của một người. Là Lộ Phong. Lúc viện nghiên c/ứu xảy ra chuyện, đúng là đã phát hiện dấu vết dị năng hệ Hỏa của Lộ Phong. Tôi còn tưởng là Tạ Thời Phỉ đổ tội cho hắn. Cấp trên điều tra một thời gian, ngược lại đã nh/ốt Lộ Phong vào phòng cấm túc ức chế dị năng. Nghĩ lại thì Lộ Phong cũng chẳng trong sạch gì.
"Đào thải kẻ yếu, căn cứ nhân loại, chính là nơi không nên tồn tại!"
"Đám phế vật không có dị năng đó, ch*t thì ch*t thôi, căn bản không cần bảo vệ! Những dị năng giả mạnh mẽ như chúng ta mới là người nên sống sót!"
Giọng Lộ Phong vang khắp căn cứ. Đột nhiên, có dị năng giả ra tay với đồng đội bên cạnh. Tôi nhanh chóng bẻ ngược tay tên dị năng giả hệ Lôi đang định đá/nh lén người thường:
"Anh đi/ên rồi à!?"
Dị năng giả hệ Lôi ngẩng đầu, trên mặt là vẻ đi/ên cuồ/ng giống hệt Lộ Phong:
"Phế vật không nên chiếm dụng tài nguyên, phế vật nên đi ch*t đi!"
"Họ cũng giống anh, đều là con người!"
"Phế vật không xứng đáng làm đồng loại của tôi."
Gương mặt dị năng giả hệ Lôi vặn vẹo:
"Kẻ thắng làm vua, chúng ta không cần hòa bình, chúng ta chỉ muốn tạo ra một đế chế thuộc về dị năng giả."
Ở góc khuất không ai hay biết, những kẻ đi/ên cực đoan như Lộ Phong lại có nhiều kẻ theo đuôi đến thế.