Tôi nghiến răng, tung đò/n trực diện:

«Anh à, anh muốn tiếp tục thế nào?»

Bốn mươi phút sau.

Trên bàn ăn bày sẵn bốn món một canh.

Sườn nướng thì là, cánh gà sốt đỏ, măng tây xào, súp lơ khô.

Thêm một nồi nhỏ canh nấm tam tiên.

Vị giác của tôi được đá/nh thức.

Nhưng trái tim thì đã ch*t lặng.

«Anh thực sự làm ăn đàng hoàng đấy à?»

Chu Vũ khựng lại.

Cười đầy ẩn ý.

«Vậy em nghĩ... anh làm cái công việc không đàng hoàng gì?»

Tôi nào dám nói năng gì.

Lập tức c/âm nín, cúi đầu ăn lấy ăn để.

Càng ăn càng muốn khóc.

Đáng gh/ét thật!

Đã đảm đang lại còn đẹp trai thế này.

Tại sao lại chỉ là bạn cùng phòng của anh trai tôi thôi chứ!

Lùi một vạn bước mà nói.

Chu Vũ không thể thực sự là một con vịt sao?

Lùi thêm vạn bước nữa.

Anh không thể là chồng tôi sao?

Chồng ơi moa moa!!!

13

【Vậy ra Chu Vũ b/án vịt quay, không phải làm "vịt" hả?】

Hôm sau, bạn thân hỏi tôi.

Tôi gửi lại một chữ "yes", có chút chán đời.

Anh tôi bảo, năm ngoái Chu Vũ đi làm giáo viên tình nguyện ở vùng núi xa xôi, quen biết rất nhiều trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.

Sau khi kết thúc tình nguyện.

Chu Vũ quyết định giúp đỡ những đứa trẻ đó.

Vì thế ngoài giờ học, anh bắt đầu nỗ lực ki/ếm tiền.

Do hạn chế của nền tảng, thông tin công việc không thể nói rõ.

Cái gọi là vịt 800 tệ một con.

Thực chất không phải b/án vịt.

Mà là hai tiếng gia sư dạy kèm cấp ba.

Hoặc hai tiếng đến tận nhà nấu ăn.

Bất kể là nấu ăn hay dạy kèm, anh đều tặng kèm một con vịt quay.

Lý do anh tôi tháng nào cũng gọi vịt bốn lần.

Không phải vì háo sắc.

Mà là vì hảo tâm.

Nghe đến đây, tôi làm một cú gập bụng.

Ngồi bật dậy từ trên giường, tự t/át mình một cái.

Chu Vũ rõ ràng là một người bạn tốt hay giúp đỡ người khác.

Vậy mà tôi lại tưởng anh là con "vịt" b/án rẻ nhan sắc.

Tôi thật đáng ch*t!

Đầu dây bên kia, anh tôi hỏi:

«Sao thế? Mày cũng muốn ăn vịt của Chu Vũ à?»

Tôi trầm ngâm: «Không, em muốn ăn anh ta.»

Anh tôi hét lên: «Mày là cóc ghẻ muốn ăn th!t thiên nga à? Cẩn thận bố mẹ đá/nh g/ãy chân chó của mày!»

Ba trăm năm nay không ai hiểu được sự trừu tượng của tôi.

Tôi u uất giải thích: «Ý em là em muốn mời anh ấy dạy kèm IELTS một kèm một cho em.»

Anh tôi thở phào: «Thế thì không vấn đề gì, hai tháng trước nó vừa thi IELTS xong, hình như được 8.0 đấy, tìm nó là chuẩn rồi!»

Tôi càng u uất hơn khi cúp máy.

Bấm vào khung chat với Chu Vũ, bắt đầu soạn tin nhắn.

【Anh à, ngại quá, hôm qua xúc phạm anh rồi, thật sự xin lỗi, em không cố ý coi anh là "vịt", em chỉ là...】

Tin nhắn còn chưa soạn xong.

Điện thoại bỗng rung lên một cái.

Là tin nhắn Chu Vũ gửi tới.

【Ngày mai muốn ăn gì không?】

Hai phút sau, anh bổ sung thêm:

【Trừ vịt ra.】

14

Mặt tôi nóng bừng lên.

Á á á Chu Vũ chắc chắn là cố ý!!

Anh x/ấu tính thật!!

Đêm đó, không ngoài dự đoán, tôi lại mơ thấy Chu Vũ.

Chỉ có điều lần này, anh không cởi áo.

Mà mặc tạp dề, rất đảm đang nấu cơm cho tôi.

Nấu xong cơm, lại đi rửa bát.

Rửa xong bát, đi tới nắm lấy tay tôi.

«Vợ yêu, chúng ta đi đón bé con tan học thôi.»

Tôi sợ đến mức tỉnh giấc luôn.

Đúng là á/c mộng thuần túy.

Tôi với Chu Vũ còn chưa cả ôm nhau nữa.

Sao đã tiến triển đến mức có con rồi?

Tôi vội vàng lôi điện thoại ra.

Tìm ki/ếm "Quan Âm điện tử" để lạy.

Nam mô A Di Đà Phật Quán Thế Âm Bồ T/át, điều x/ấu không linh điều tốt mới linh!

Lúc này lại có người hỏi, streamer ơi, cái gì là tốt vậy?

Đương nhiên là được hôn hít ôm ấp Chu Vũ, làm thế này thế kia rồi!

Tiếc là nửa tháng sau đó.

Tôi bị giấc mơ thứ hai trấn áp.

Đừng nói là làm thế này thế kia.

Tôi ngay cả cái tay nhỏ cũng không dám nắm, lời thả thính cũng không dám nói.

Gặp Chu Vũ là đỏ mặt, nói chuyện với anh lại càng đỏ mặt.

Chu Vũ chắc tưởng tôi là Quan Vũ chuyển thế rồi.

Không kết nghĩa vườn đào với tôi chắc là lòng từ bi cuối cùng của anh rồi.

Sau đó tôi hoàn toàn bỏ cuộc.

Ngày nào cũng ăn cơm quy củ.

Làm đề thi IELTS quy củ.

Nửa tháng trôi qua, b/éo lên hai cân.

Trời ơi đất hỡi!

Ông có thực sự coi tôi là cháu gái ruột không vậy?

15

Lại qua vài ngày nữa.

Bạn nối khố của tôi đến tìm tôi chơi.

Đây là lần đầu cậu ấy đến Nam Kinh, tôi quyết định dẫn cậu ấy đi dạo Tần Hoài Hà, miếu Phu Tử các thứ.

Liền nhắn tin trước cho Chu Vũ.

【Anh à, ngày mai và ngày kia anh không cần qua đâu nhé.】

【Có bạn em đến Nam Kinh chơi, em làm hướng dẫn viên!】

Tôi đặt điện thoại xuống, liền đi tắm.

Thế nên không thấy màn hình điện thoại cứ sáng lên liên tục.

Chu Vũ: 【Bạn nào?】

Chu Vũ: 【Là nam hay nữ?】

Chu Vũ: 【Tối em có về nhà không?】

Chu Vũ: 【Tối anh cũng có thể nấu cơm.】

Chu Vũ: 【Đồ ăn khuya cũng được.】

Chu Vũ: 【Sao không trả lời tin nhắn, anh phiền quá à?】

Chu Vũ: 【...Xin lỗi, anh không nên hỏi.】

Chu Vũ: 【Đi chơi với ai, đó là tự do của em.】

Chu Vũ: 【Xin lỗi.】

Hệ thống thông báo: 【Đối phương đã thu hồi một tin nhắn】 x9

Chu Vũ: 【Được, chơi vui vẻ nhé.】

Đợi tôi tắm xong sấy tóc xong, cầm điện thoại lên xem.

Toàn màn hình là thông báo thu hồi.

Tôi nghi hoặc hỏi anh:

【Anh à, anh gửi cái gì thế?】

【Vừa nãy em đi tắm, không nhìn thấy.】

Chu Vũ trả lời ngay: 【Không có gì, lỡ tay thôi.】

Tôi: 【^-^ Được ạ, anh ngủ ngon!】

Chu Vũ: 【Ừm, ngủ ngon.】

16

Sáng sớm hôm sau, tôi ra ga Nam Kinh đón bạn.

Chúng tôi ôm nhau thắm thiết.

Sau đó cậu ấy đẩy tôi ra vẻ gh/ét bỏ.

«Đi, đi, đừng ôm quá ba giây.»

«Bạn trai tao thấy sẽ gh/en đấy.»

Tôi nhìn quanh: «Bạn trai cậu cũng đến à?»

Cậu ấy cười kiêu ngạo: «Không đến, nhưng anh ấy ở trong tim tao.»

Đồ dở hơi à?

Nói thì nói vậy.

Bạn tôi vẫn rất đáng yêu.

Miếu Phu Tử đông nghịt người.

Cậu ấy cứ nắm ch/ặt cổ tay tôi, sợ tôi bị người ta b/ắt c/óc.

Tôi trêu cậu ấy: «Bạn trai cậu rời khỏi tim cậu rồi à?»

Bạn tôi cười hì hì ghé sát lại, cho tôi nếm thử một miếng kem sáng tạo.

«Hai đứa mình ai với ai chứ? Đừng để gã đàn ông thối đó biết là được.»

Chậc chậc chậc, đàn ông mà!

Hai đứa đang cười.

Vai bỗng bị người ta vỗ một cái.

Tôi quay đầu lại, đ/ập ngay vào mắt là đôi mắt đen láy của Chu Vũ.

Hôm nay anh đặc biệt đẹp trai, áo khoác màu xám bạc, quần túi hộp đen, mái tóc dường như còn được chăm chút kỹ lưỡng, đẹp đến mức không lối thoát.

«Anh à!» Tôi ngạc nhiên quá, «Sao anh lại ở đây?»

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cứ đi về phía trước, đừng ngoảnh đầu

Chương 16
Năm thứ mười ở bên người yêu, tôi nhìn thấy bài đăng của anh ấy. [Tôi không còn ham muốn với người yêu bị liệt nửa thân dưới nữa phải làm sao đây? Cảm giác cậu ấy giống một con cá chết.] [Xong việc còn phải giúp cậu ấy dọn dẹp, nghĩ thôi cũng thấy phiền.] [Từ sau khi bị liệt, cậu ấy trở nên rất trầm lặng, giữa chúng tôi cũng chẳng còn chủ đề chung.] [Có lúc tôi chẳng muốn về nhà, thà tăng ca ở công ty còn hơn.] [Thực tập sinh mới rất hoạt bát, rạng rỡ, rất giống cậu ấy của ngày xưa. Tôi nhớ cậu ấy của ngày xưa.] [Cậu ấy của ngày xưa luôn tỏa sáng, khiến tôi rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.] [Tôi không ngoại tình, cũng không định chia tay.] [Tôi vẫn còn trách nhiệm không rời không bỏ với cậu ấy.] [Tôi sẽ nuôi cậu ấy cả đời.] Tôi đi gặp cậu thực tập sinh đó. Nụ cười của cậu ấy… Thật sự rất giống tôi của ngày trước. Tôi nhìn thấy trong mắt người yêu— Ánh sáng mà đã rất lâu rồi tôi không còn được thấy. Tôi nghĩ… Có lẽ đã đến lúc tôi nên rời đi. Đi ngắm biển một lần. Nơi đó có tuổi mười chín bị anh ấy lãng quên. Tôi nhờ người đưa mình đến bờ biển. Nhưng khi tỉnh lại— Tôi lại quay về nhà. Căn nhà năm xưa tôi từng cảm thấy ngột ngạt, không có tình yêu, từng bất chấp tất cả để bỏ trốn. Người nhà đứng quanh giường tôi. Nhìn tôi rồi nói: “Chào mừng con về nhà.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
233
Dạ Mộng Chương 8
Đỉnh Núi Chương 6
A Nguyên Chương 7