Nàng ta có đôi mắt hạnh, má đào, vừa kiêu kỳ lại vừa xinh đẹp. Trong tay còn cầm một cây roj ngựa nạm chỉ vàng. Nàng ta xông đến trước cửa nhà ta, vừa thấy Tần Quân Tu liền sa sả m/ắng nhiếc:
"Tần Quân Tu! Ngươi đi/ên rồi phải không!"
"Bản cung chờ ngươi ở kinh thành ba tháng, vậy mà ngươi lại vì một mụ đàn bà thôn quê ở cái nơi khỉ ho cò gáy này mà tự xin rời kinh, trở về cái chốn không ai thèm ngó ngàng này làm một chức học chính nhỏ nhoi sao?!"
Sắc mặt Tần Quân Tu lạnh đi. Khí chất thư sinh ôn hòa trên người chàng tan biến sạch sẽ, sống lưng bỗng chốc thẳng tắp. Đáy mắt sâu thẳm.
"Vi thần tham kiến công chúa."
Tần Quân Tu bước lên một bước, chắn ch/ặt ta ở sau lưng.
Công chúa gi/ận đến toàn thân r/un r/ẩy, giơ roj ngựa trong tay lên chỉ vào chóp mũi ta, hét lên:
"Bản cung không tới, còn không biết ngươi lại tự hạ thấp mình đến mức này!"
"Ngày ngươi đỗ trạng nguyên, bản cung đã c/ầu x/in phụ hoàng ban hôn. Ngươi thì hay rồi, ngay đêm đó đã gửi hưu thư về nhà! Bản cung cứ ngỡ ngươi muốn dứt khoát, hồi tâm chuyển ý để thượng bản cung."
"Kết quả thì sao? Ngươi lại vì sợ mẫu tộc của bản cung ra tay với nàng ta, nên tự c/ắt đ/ứt tiền đồ mà xin đi nơi khác!"
Ta đứng sau lưng Tần Quân Tu, nghe vị công chúa quyền cao chức trọng này từng câu từng chữ buộc tội. Hóa ra Tần Quân Tu sau khi đỗ đạt, không ở lại kinh thành để thăng tiến, mà lại vinh quang nhưng cũng đầy chật vật chạy về cái thị trấn xa xôi này là vì thế.
Hưu thư là thật, nhưng yêu ta, bảo vệ ta cũng là thật.
"Tần Quân Tu, ngươi có biết ngươi đã từ bỏ những gì không!"
Công chúa sốt sắng đến mức nước mắt chực trào trong hốc mắt:
"Đó là chức vị ở Hàn Lâm Viện! Đó là tương lai vinh hiển bái tướng nhập các! Ngươi vì một mụ đàn bà nhà quê mà tự xin tới Cẩm Thành làm một chức học chính cửu phẩm, cả đời này đừng hòng quay lại kinh thành nữa!"
Sắc mặt Tần Quân Tu vẫn bình thản. Chàng thậm chí không thèm chớp mắt, nhàn nhạt nói:
"Vi thần không dám trèo cao với công chúa. Kinh thành gió lớn, mệnh vi thần mỏng, không ngồi vững được cái ghế sáng láng đó. Cẩm Thành sơn thủy hữu tình, dân phong thuần phác, vi thần nguyện dâng hiến cả đời cho dân, ở lại nơi này mãi mãi."
"Vì dân? Ta thấy là vì ả ta thì có!"
Công chúa thấy không đòi được gì ở Tần Quân Tu, liền quay phắt đầu sang nhìn ta.
"Điện hạ nếu nghĩ như vậy, cũng được thôi."
14
Công chúa nghiến răng nghiến lợi, cây roj trong tay siết ch/ặt đến mức kêu răng rắc:
"Hắn vì ngươi mà ngay cả mạng cũng không cần. Nếu ngươi còn chút lương tâm, thì nên tự biết điều mà cút xa ra, đừng th/ối r/ữa ở cái mảnh đất này, làm hòn đ/á cản chân hắn!"
Ta chậm rãi bước ra từ sau lưng Tần Quân Tu, bắt chước dáng vẻ vừa rồi của chàng mà hành lễ.
"Điện hạ vạn an."
Ta từ từ đứng dậy, ngước mắt đối diện với ánh nhìn phẫn nộ của người trước mắt:
"Nhưng lời này của điện hạ có chỗ không đúng."
"Tần Quân Tu từ bỏ tiền đồ là lựa chọn của chính chàng."
Thân hình Tần Quân Tu cứng đờ, có chút bối rối nhìn lại phía ta. Ta không thèm để ý tới chàng, tiếp tục nói:
"Thảo dân chỉ là một người đàn bà đào đất ki/ếm ăn, làm gì có bản lĩnh lớn lao đến mức chi phối được trạng nguyên lang của triều đình?"
"Người nói chàng vì ta mà từ bỏ tiền đồ, nhưng ta thấy chưa chắc đã là vậy."
"Tiền đồ ở kinh thành là nơi tốt, tiền đồ ở Cẩm Thành đã là đáy vực sao? Trong lòng chàng từ trước tới nay chưa bao giờ chỉ có mình ta, mà còn có cả bách tính Cẩm Thành nữa."
Công chúa ngẩn người, dường như không ngờ ta lại nói như vậy.
"Huyện nha Cẩm Thành trước kia ra sao, công chúa cứ việc đi thăm dò, bách tính trong lòng đều rõ như ban ngày, tham quan ô lại vơ vét của cải, bắt lính tráng, thu thuế bạo ngược."
Ta chỉ vào bức tường đất thấp lè tè của nhà mình:
"Tần Quân Tu năm đó suýt ch*t đói ở nơi này, là một thư sinh đã tận mắt chứng kiến nỗi khổ của dân chúng. Chàng đặc biệt xin thánh thượng cho rời kinh về quê làm học chính, chẳng qua là muốn làm một vị quan thanh liêm tại cái nơi mà người gọi là khỉ ho cò gáy này, tìm lối thoát cho những đứa trẻ ở đây mà thôi."
Ta nghiêng đầu, nhìn thấy trên khuôn mặt trắng trẻo của Tần Quân Tu thoáng qua một tia kinh ngạc. Ngay sau đó, hốc mắt chàng đỏ hoe.
Ta hiểu chàng mà.
Một năm nay, mỗi khi đọc sách đêm, chàng thường thở dài vì những người dân nghèo khổ đi đường đêm bên ngoài cửa sổ.
Ta đã sớm đoán được chàng sẽ chọn như vậy. Nếu chàng thực sự là kẻ phụ lòng tham vinh hoa, ích kỷ, thì năm xưa ta đã không c/ứu chàng.
"Ngụy biện! Tất cả đều là ngụy biện!"
Công chúa bị ta đ/âm trúng tim đen, thẹn quá hóa gi/ận. Nàng ta vung roj ngựa lên cao, đ/ập thẳng xuống đầu ta:
"Bản cung hôm nay phải lấy mạng mụ đàn bà tiện nhân này, xem hắn còn vì ai mà ở lại đây nữa!"
"Dừng tay!"
Tần Quân Tu trừng mắt muốn rá/ch, dang rộng hai tay định lao lên chắn. Nhưng cây roj ngựa còn chưa kịp hạ xuống, đã bị một bàn tay đầy vết chai sạn siết ch/ặt giữa không trung.
"Công chúa cũng có thể động tới nương tử của ta sao?"
Tiết Niên gánh đò/n gánh chạy như bay tới. Quần áo chàng còn chưa mặc chỉnh tề, toàn thân vẫn còn hơi lạnh của nước sông. Một cái kéo mạnh, cả người lẫn roj đều bị chàng gi/ật cho lảo đảo.
Mười mấy thị vệ lập tức rút đ/ao:
"Láo xược! Dám bất kính với công chúa!"
Ánh mắt Tần Quân Tu căng thẳng, dường như sợ Tiết Niên phạm tội đại bất kính. Nhưng Tiết Niên lại chẳng hề bận tâm, cười lạnh một tiếng. Chàng tiện tay ném chiếc thùng lớn trong tay xuống đất, nước b/ắn tung tóe. Sau đó, chàng thong thả lấy từ trong ngựk ra một tấm kim bài sáng loáng, nặng trịch. Trên đó khắc hình rồng, chính giữa viết hai chữ "Miễn Tử" bay bổng.
"Thánh thượng ban tặng kim bài miễn tử ở đây, tên nô tài nào dám động thử xem?"
Giọng Tiết Niên không lớn, nhưng mang theo hơi thở m/áu tanh từ chiến trường. Trong sân bỗng chốc im lặng như tờ. Ngay cả Nhất Hưu cũng im bặt không kêu ăng ẳng nữa. Đám thị vệ vốn oai phong lẫm liệt kia lập tức quỳ rạp xuống đất. Ngay cả vị công chúa không coi ai ra gì kia khi nhìn thấy tấm kim bài cũng tái mét mặt mày.
Tiết Niên liếc nhìn công chúa, giọng điệu đầy vẻ bất cần:
"Sao? Công chúa điện hạ, chẳng lẽ cần phải dùng tới tấm kim bài miễn tử này, mới có thể miễn cho nương tử nhà ta và Tần học chính một cái ch*t sao?"
Công chúa siết ch/ặt khăn tay, đầy vẻ không cam tâm và sợ hãi. Kim bài miễn tử ở đây, nếu nàng ta còn làm càn, chính là bất kính với thánh thượng. Cuối cùng, cây roj ngựa đó cũng không dám vung xuống nữa. Nàng ta nghiến răng, biết hôm nay không đòi được gì, xoay người bước lên chiếc xe ngựa quý giá kia.