Ta và A tỷ cùng rơi xuống nước, vị hôn phu lại chọn c/ứu A tỷ.
Sau chuyện đó, hắn từ hôn với ta, chuyển sang cưới A tỷ.
Sau khi thành hôn, hai người họ cầm sắt hòa minh, ân ái cả một đời.
Thế nhưng lúc lâm chung, hắn lại tâm sự cùng A tỷ:
"Thực ra năm đó vì nàng mà ta hủy hôn, ta vẫn luôn hối h/ận."
"Ai cũng nói nàng dịu dàng đoan trang, hiền thục nết na, nhưng chung sống lâu ngày mới biết là nhạt nhẽo, ta nhẫn nhịn cả đời không nạp thiếp, cũng coi như là không phụ nàng rồi."
"Muội muội nàng tính tình đơn thuần, cũng không trách nàng cư/ớp mất người yêu, nếu có kiếp sau, nàng hãy nhường muội ấy đi!"
Trở lại ngày rơi xuống nước năm ấy, Cố Ngạn Từ lại như kiếp trước, "tõm" một tiếng nhảy xuống nước.
Nhưng lần này, hắn lại đổi hướng bơi về phía ta.
Ta: "?"
Ngươi đừng có qua đây!
Kiếp trước, ta chính là Thái hậu!
01
Khi phát hiện Cố Ngạn Từ bơi về phía mình, ta kinh ngạc đến mức suýt sặc nước.
Bởi vì ngày này kiếp trước, hắn cũng nhảy xuống không chút do dự như vậy, nhưng người hắn c/ứu là A tỷ.
Ta nhớ rõ, hôm nay là tiệc xuân do Đan Dương Huyện chủ tổ chức.
Chỉ vì nghe nói A tỷ cầm nghệ cao siêu, Đan Dương nhất quyết muốn chiêm ngưỡng.
A tỷ không thể chối từ, liền tùy tay gảy một khúc.
Kết quả là kỹ nghệ kinh ngạc bốn phía, cư/ớp mất danh tiếng của Huyện chủ, khiến ả chua ngoa nói lời mỉa mai.
A tỷ vốn dịu dàng ít nói, không thích tranh chấp với người khác.
Còn ta là "kẻ phản nghịch" nổi danh của nhà họ Dung, chưa bao giờ biết thế nào là ngoan ngoãn, A tỷ nhẫn nhịn được thì ta không nhẫn được.
Thế là ta cũng bóng gió mỉa mai Đan Dương vài câu, hai bên xô xát, cả ta và A tỷ đều rơi xuống nước.
Cố Ngạn Từ là người đầu tiên nhảy xuống nước.
Mọi người đều tưởng hắn sẽ c/ứu ta, vì ta là vị hôn thê của hắn.
Thế nhưng sau khi nhảy xuống, hắn thậm chí không thèm nhìn ta lấy một cái, lại bơi thẳng về phía A tỷ.
Sau chuyện đó, mọi người bảo ta hãy rộng lòng, chỉ vì A tỷ ở gần hơn, c/ứu người quan trọng hơn.
Kết quả ngày hôm sau, nhà họ Cố tới cửa, lấy cớ Cố Ngạn Từ đã có qu/an h/ệ thân mật với A tỷ để từ hôn với ta, rồi chuyển sang cầu hôn A tỷ.
A tỷ là niềm kiêu hãnh của nhà họ Dung, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, tính tình lại dịu dàng đoan trang, vốn dĩ là để vào cung làm phi.
Nuôi dạy một đứa con gái hoàn hảo không phải chuyện dễ dàng.
Tuy nói nhà họ Cố cũng là danh gia vọng tộc, nhưng sao có thể so với hoàng gia?
Nhà họ Dung không muốn.
Nhưng người ta đã tới tận cửa, lời nói trắng trợn, nếu không đáp ứng, chẳng phải làm tổn hại danh tiết của A tỷ sao?
Đến lúc đó, dù A tỷ có vào cung, chuyện này cũng sẽ bị người ta lôi ra làm trò cười.
Cha tức gi/ận dậm chân đ/ấm ngựk, nhưng cũng đành phải đồng ý.
Thế nhưng chuyện này đối với A tỷ mà nói, lại là một chuyện tốt.
Chỉ vì ta biết, A tỷ thực ra không hề muốn vào cung.
Nàng mỗi lần nhìn thấy những câu chuyện tài tử giai nhân, mắt đều sáng rực, hỏi ta có biết thế nào là "Tại thiên nguyện tác tỷ dực điểu, tại địa nguyện vi liên lý chi" hay không.
Nàng nói nàng chỉ muốn "nhất sinh nhất thế nhất song nhân".
Nhưng nếu nàng vào cung, chỉ có thể làm một trong muôn vàn giai lệ.
Huống hồ, đương kim bệ hạ đã gần năm mươi, vẫn chưa có con nối dõi, ngôi vị trữ quân bỏ trống, các phi tần trong cung đấu đ/á lẫn nhau, mỗi năm đều có vài sủng phi ch*t đi.
Tính tình dịu dàng lương thiện như A tỷ, vào cung chẳng khác nào cừu vào hang cọp.
Cố Ngạn Từ vừa có gia tộc hùng mạnh làm chỗ dựa, sẽ không để A tỷ chịu khổ, hắn lại là tài tử nổi danh thiên hạ, có thể ngày ngày cùng A tỷ ngâm thơ làm phú, quả thực là lương duyên.
Còn ta bẩm sinh đã phản nghịch, không chịu nổi một chút thiệt thòi.
Khi cha định hôn ước nhà họ Cố cho ta, lời gốc là:
"Tính cách bướng bỉnh như con, chỉ có gia đình thư hương lễ giáo như nhà họ Cố mới áp chế được tính phản nghịch này của con!"
Vì thế, ta từ nhỏ đã biết, nhà họ Cố sinh ra là để áp bức ta.
A tỷ không muốn vào cung làm phi, ta còn chẳng muốn gả cho Cố Ngạn Từ!
Sau đó, Cố Ngạn Từ và A tỷ thành thân.
Nhà họ Dung bắt buộc phải có một người con gái vào cung làm phi.
Vì vậy, ta thay A tỷ vào cung.
Sau đó, ta lại trở thành Thái hậu.
Nhiếp chính bốn mươi năm, khoái hoạt vô cùng.
02
Sống lại một đời, đường quen lối cũ, ta chỉ có thể đi càng thuận lợi.
Vì thế ta vẫn muốn vào cung.
Thế nhưng Cố Ngạn Từ lại như phát đi/ên, bất chấp tất cả bơi về phía ta.
Ta sợ hãi vội vàng bơi về hướng ngược lại.
Trong các th/ủ đo/ạn cung đấu ở kiếp trước, thường thấy nhất chính là đẩy người xuống nước, cho nên ta sớm đã học được cách bơi.
Cố Ngạn Từ thấy ta cách hắn càng lúc càng xa, lớn tiếng nói:
"A Nghiên, nàng đừng vùng vẫy lung tung, nàng làm vậy sẽ càng trôi xa đấy, nàng đừng cử động, đợi ta tới c/ứu nàng."
Phi! Ngươi mới vùng vẫy lung tung ấy!
Không nhìn ra ta bơi giỏi thế này sao?
Làm Thái hậu bốn mươi năm, hưởng qua mùi vị của quyền lực, cớ sao ta lại muốn đi rửa tay nấu canh cho đàn ông?
Hắn đuổi theo sát nút phía sau, ta chỉ có thể liều mạng mà bơi.
Tiếng nước phía sau ngày càng lớn, giọng Cố Ngạn Từ cũng ngày càng gần:
"A Nghiên! Ta sắp chạm tới nàng rồi, nàng đừng cử động nữa."
Ta vốn đã cạn sức, nghe vậy lại gồng mình lên.
Nhưng cuối cùng thể lực không chống đỡ nổi, tứ chi bắt đầu nặng trĩu, động tác quạt nước ngày càng chậm.
Giọng Cố Ngạn Từ ở ngay phía sau:
"A Nghiên, ta bắt được nàng rồi--"
Đúng lúc này, một bàn tay to lớn quen thuộc từ bên cạnh vươn tới, vững vàng ôm lấy eo ta.
Nhận ra vòng tay ấy, ta hoàn toàn thả lỏng, mặc cho người đó mang ta bơi về phía bờ.
03
Người c/ứu ta là tiểu Vương gia nhàn rỗi nhất Đại Ung - Tần Sở Châu.
Chàng và đương kim Thánh thượng là hai giọt m/áu duy nhất của tiên hoàng.
Khi đương kim bệ hạ kế vị, chàng vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ, vì thế không có cảnh huynh đệ tương tàn.
Khi lớn lên, chàng cũng vui lòng làm một vị vương gia giàu có nhàn rỗi, chỉ thích góp vui ở các yến tiệc.
Chàng vừa đưa ta lên bờ, một cánh tay liền chen ngang vào, hung hăng kéo cánh tay chàng ra khỏi eo ta.
Cố Ngạn Từ mặt mày xanh mét nói: "Đa tạ Vương gia, đây là vị hôn thê của ta, để ta là được rồi!"
Hắn nói xong liền chắn trước mặt ta, không chút dấu vết tách ta và Tần Sở Châu ra.
Bộ dạng vô cùng để tâm đến ta.
Thế nhưng kiếp trước, Cố Ngạn Từ một lòng c/ứu A tỷ, căn bản không rảnh quan tâm đến ta, cuối cùng cũng là Tần Sở Châu c/ứu ta lên bờ.
Khi đó hắn chẳng có phản ứng gì, ngược lại còn cảm ơn Tần Sở Châu đã ra tay giúp đỡ.