Hắn không hiểu tại sao cấm vệ quân đột nhiên ra tay với mình, chỉ gào thét lên: "Các ngươi làm gì vậy? Có biết ta là ai không?"
Một m/a m/a tiến lên t/át thẳng vào mặt hắn hai cái.
"Quản ngươi là ai, xúc phạm thiên nhan chính là tội ch*t, còn không được t/át miệng sao?"
Cố Ngạn Từ từ khi sinh ra đã là quý công tử, khi nào từng bị người ta t/át tai?
Hắn quay đầu lại, trừng mắt nhìn m/a m/a đó, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi: "Ta xúc phạm thiên nhan khi nào?"
M/a m/a cười lạnh một tiếng: "Dám tự xưng là phu quân của Dung Phi nương nương, ngươi muốn mưu phản sao?"
Cố Ngạn Từ toàn thân chấn động: "Cái gì? Dung Phi nương nương? Là ai?"
Ánh mắt hắn rơi trên người ta, lúc này mới nhìn rõ, trên người ta mặc là lễ phục do Lễ bộ đặc chế, chứ không phải hỷ phục như hắn tưởng.
Đồng tử hắn co rút lại, miệng lẩm bẩm: "Điều này sao có thể? Lần này ta không cưới Dung Th/ù, A Nghiên không đ/au khổ tuyệt vọng, sao có thể chọn vào cung?"
Ta tức đến bật cười: "Ngươi tưởng ngươi là ai? Ta chưa từng coi trọng ngươi, còn vì ngươi mà đ/au khổ tuyệt vọng, ngươi quả thực là nằm mơ giữa ban ngày."
"Không." Hắn lắc đầu: "Ông trời để ta sống lại một kiếp, chính là để bù đắp tiếc nuối mà!"
"A Nghiên, nàng không biết kiếp trước nàng yêu ta biết bao nhiêu đâu!"
"Nàng đã vào cung rồi mà vẫn chăm sóc ta mọi nơi, lúc ta ốm nàng phái ngự y đến chẩn b/ệnh, ta muốn làm quan nàng liền sắp xếp cho ta, những cuốn sách quý ta muốn, nàng đều tìm khắp thiên hạ để mang về cho ta."
"Ta chỉ h/ận lúc đó bị A tỷ của nàng làm mờ lý trí, không nhìn thấy sự tốt đẹp của nàng, để nàng đ/au khổ như vậy, nên ta mới c/ầu x/in ông trời, nếu cho ta cơ hội nữa, ta nhất định không để nàng đ/au lòng."
"Ông trời thật sự nghe thấy lời c/ầu x/in của ta, nên mới để ta trở lại tìm nàng. Nàng nhất định là trách ta hôm đó không bơi nhanh hơn, lại để tiểu vương gia c/ứu nàng trước, nên mới gi/ận dỗi ta đúng không?"
16
Ta ra hiệu cho cấm vệ quân thả hắn ra.
Sau đó cúi người, nhìn hắn nói:
"Ngươi không nhìn ra ta biết bơi sao? Ta là sợ ngươi c/ứu ta xong sẽ bắt ta lấy ngươi, ta luôn trốn ngươi đấy!"
Hắn cứng đờ cả người.
Bởi vì hắn rất rõ, kiếp trước hắn chính là dùng chiêu này để cưới A tỷ ta.
Ta tiếp tục: "Dù ta có chăm sóc ngươi, đó cũng là vì nể mặt A tỷ. Nếu không có A tỷ, ngươi chẳng là gì cả."
"Lần trước ngươi tạo tin đồn trước mặt ta nói A tỷ quyến rũ ngươi, lúc đó ta đã muốn nhắc nhở ngươi, đừng quá tự đa tình. A tỷ vẽ hoa lan là vì ta, đi chùa Linh Nham là vì mẹ ta, không có việc gì là vì ngươi cả!"
Hắn r/un r/ẩy đôi môi, không nói nên lời.
Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn A tỷ.
Cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên người A tỷ.
"A Th/ù..."
A tỷ dửng dưng.
Hắn quỳ bò đến trước mặt A tỷ, kéo vạt áo nàng nói: "A Th/ù, nàng ấy lừa ta, nàng yêu ta đúng không?"
"Chúng ta ân ái cả một đời, những điều này không thể là giả."
A tỷ gi/ật vạt áo trong tay hắn ra: "Ta có thể yêu ngươi cũng có thể không yêu ngươi, tất cả tùy thuộc vào ngươi có xứng đáng hay không, giờ ta chỉ biết, ngươi không xứng!"
"Đã nói chúng ta ân ái cả một đời, vậy ta cũng coi như không phụ ngươi rồi, lần này ngươi đừng có bám lấy nữa!"
Cố Ngạn Từ ngã ngồi trên đất, cười thê lương: "Các nàng đều không yêu ta..."
Lý đại nhân bên kia khẽ nhắc nhở: "Nương nương, nên đi thôi, lỡ giờ lành không tốt."
Ta gật đầu, liếc nhìn Cố Ngạn Từ lần cuối.
Hắn ngồi trên đất, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt, như một con chó nhà có tang bị người ta đ/á ra khỏi cửa.
Ta lắc đầu: "Vốn dĩ A tỷ là người duy nhất có thể yêu ngươi, tiếc là ngươi đứng núi này trông núi nọ, đáng đời chẳng có gì cả!"
Ta xoay người, được cung nhân dìu lên xe.
Lý đại nhân cung kính hỏi ta: "Cố nhị lang phải làm sao đây?"
Ta thản nhiên nói: "Tuy hắn nói năng đi/ên rồ, nhưng ai biết có phải mượn cớ đi/ên kh/ùng để xúc phạm thiên nhan không? Tạm giam lại, chờ bẩm báo với Bệ hạ rồi định đoạt sau!"
Bệ hạ vốn luôn muốn suy yếu thế tộc, đang lo không tìm được cớ.
Lần này không chỉ Cố Ngạn Từ bị ph/ạt, cả nhà họ Cố đều sẽ bị liên lụy.
Nghi trượng xếp hàng.
Xe ngựa chậm rãi đi tới.
Cổng thành đỏ thắm từ từ mở ra, bên trong cung là một thế giới khác.
Đổi sang kiệu, ta vừa nhìn đã thấy Tần Sở Châu đứng chắp tay trên lầu thành.
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Hắn cười khẽ, dùng khẩu hình nói với ta:
"Nhanh lên một chút!"
(Hết)