“Đúng rồi, còn biện pháp tránh th/ai nữa. M/ua loại của tộc Rắn ấy, size lớn nhất.”
Tôi lí nhí gật đầu, sau khi chạy đi thì một lần cũng không quay đầu lại.
Giữa lúc giằng co.
Tống Tư An nhéo ba nó một cái.
“Ba, con đi cùng cô ấy nhé. Ba đừng lo.”
Cô cháu gái nhỏ cũng dùng giọng sữa non nớt an ủi Tống Xá.
“Chú Tống, đừng sợ, chúng cháu sẽ về ngay thôi.”
Tống Xá hoàn h/ồn.
Hắn nhanh chóng buông tay ra, nhíu mày lau lau lên áo.
Rồi xin lỗi: “Tôi ra ngoài quên uống th/uốc. Đã mạo phạm rồi, cô Kiều.”
May mà chỉ là báo động giả, hắn không nhớ ra.
Sau khi m/ua xong tháp dâu tây cho bốn người.
Tống Tư An dắt tay cô cháu gái nhỏ, hai đứa đã trở nên thân thiết.
Thằng bé còn lau miệng cho cô bé.
Ân cần hỏi tôi:
“Nhìn xem, chúng con có giống một gia đình không? Con có thể gia nhập gia đình của mẹ không?”
Cô cháu gái nhỏ vừa cắn dâu tây vừa nhanh nhảu:
“Không được đâu ạ. Ngày mai cô ấy đi rồi.”
“Ba cháu bảo cô ấy đừng đi, cũng vô ích thôi. Lời chú nói còn vô ích hơn.”
Sắc mặt Tống Tư An lập tức tái nhợt.
10
Tài xế dừng lại trước cửa nhà anh trai tôi.
Tôi bế cháu gái xuống xe.
Trong xe, Tống Tư An từ nãy đến giờ không nói thêm lời nào, sau khi vội vã kết thúc hoạt động ở công viên, nó ôm đầu gối, co quắp ở hàng ghế sau.
Tống Xá thì hài lòng nói nhỏ:
“Tốt lắm, nó gh/ét cô rồi.”
Tôi liếc nhìn Tống Tư An ở bên trong.
Dù sao thì, có lẽ đó là cái nhìn cuối cùng.
Nhưng lại bị Tống Xá chặn mất.
Hắn chuyển qua vài triệu, cảnh cáo:
“Cô đi được rồi. Đừng làm phiền chúng tôi nữa.”
Anh trai gọi chúng tôi từ cửa sổ tầng trên:
“Cơm chín rồi! Tiểu Bảo, hai đứa mau về nhà đi.”
...
Ánh sáng vàng ấm áp từ cửa sổ khiến người ta chói mắt.
Tống Xá nhìn người phụ nữ có tâm địa không thuần khiết dắt con gái đi về phía nhà người chồng kia của cô ta.
Vậy mà một lần cũng không quay đầu nhìn cha con họ?
Cảm giác đắng chát khó tả trong ngựk bị đ/è nén xuống.
Có lẽ vì quá nhớ người vợ mất tích.
Gần đây, Tống Xá bắt đầu mơ thấy phòng của vợ, con phố, số nhà, mơ hồ xuất hiện.
Nhưng lại nhìn không rõ lắm.
Thoáng nghe được tiếng của vợ, những lời thì thầm ái muội.
Cô ấy yêu mình biết bao.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, cả người đã r/un r/ẩy, tim đ/ập nhanh.
Nếu có thể tìm thấy vợ.
Hắn và con trai có thể về nhà rồi.
11
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Tôi quyết định trở về thành phố Kinh, thuê căn đối diện với căn nhà trọ cũ.
Chia tay nhà anh trai, tôi đáp chuyến bay đến thành phố Kinh.
Tôi trả tiền xe, vừa xuống xe định vào chung cư thì tài xế gọi gi/ật lại.
“Sao cô bỏ quên đứa trẻ thế? Làm mẹ kiểu gì vậy.”
Ông ta chỉ vào đứa trẻ trên ghế phụ.
Tống Tư An co người trên ghế, căng thẳng nhìn tôi.
Suốt dọc đường từ xe trung chuyển, đổi chuyến bay, rồi bắt taxi, làm sao nó lặng lẽ đuổi theo được cơ chứ?!
Thấy tôi không nói gì, nó cẩn thận chạy tới.
Đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm.
“Đây là tiền tiêu vặt của con, cô nhận con được không?”
Tôi nhìn con số chín chữ số trên đó.
Đầu óc quay cuồ/ng.
Việc cưỡng đoạt Tống Xá đã đủ khiến tôi sợ hãi cả đời rồi, giờ con hắn lại bị tôi b/ắt c/óc, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Vừa định liên lạc với nhà họ Tống.
Tống Tư An ôm chân tôi khóc.
“Từ nhỏ con đã không có mẹ, cô cứ ở bên con vài ngày, rồi hãy đuổi con đi mà!”
Thấy người vây xem ngày càng đông.
Tôi mủi lòng, vẫn bế cục bột sữa lên.
Được, chỉ ba ngày thôi.
Nếu Tống Xá tìm đến thì làm sao?
Tống Tư An nhìn thấu nỗi lo của tôi.
“Mẹ, trên đường con biến thành con rắn nhỏ đi theo mẹ. Camera chắc không quay được đâu.”
“Ba tạm thời không tìm thấy chúng ta đâu.”
12
Đi đến phòng 302 của chung cư.
Đối diện là phòng 301, cũng chính là căn nhà trọ tôi từng nh/ốt Tống Xá.
Trên cửa 301 vẫn còn dán câu đối năm con Rắn.
Sau khi tôi vội vàng trả phòng, chủ nhà thích cách trang trí của tôi nên giữ lại làm nơi dưỡng già.
Chủ nhà là bà cụ bảy mươi tuổi, sau khi mở cửa cho tôi, bà đã không còn nhận ra tôi nữa.
“Mẹ đơn thân mang theo con à, giảm tiền thuê năm trăm nhé.”
Tôi liên tục cảm ơn.
Bà cười rồi quay về phòng 301.
Tôi nhìn qua khe cửa, thấy ánh sáng ấm áp bên trong, đó là bóng đèn Tống Xá thay.
Lúc mới nuôi Tống Xá, tính khí hắn nóng nảy, phải dùng dây mới trói được.
Dù sao cũng là thú nhân tôi cư/ớp được từ đám đông.
Có khiếm khuyết nên mới giảm giá.
Cũng tốn mất nửa tháng lương của tôi.
Sau khi mang về nhà.
Tống Xá lại bảo mình không b/án.
Nhìn bờ vai rộng eo hẹp dưới lớp áo sơ mi của hắn, tôi bắt đầu thuần hóa thú nhân không ngoan ngoãn.
Tôi cầu c/ứu cư dân mạng, họ thi nhau hiến kế.
“Rắn rất ham muốn, cô thu phục được con rắn nhỏ thứ hai của hắn, hắn sẽ ngoan ngay.”
Quả nhiên là vậy.
Thử nghiệm vài đêm, tôi chỉ cần giơ tay, Tống Xá đã có thể lạnh mặt lại li/ếm láp.
Ngay cả khi tăng ca về, Tống Xá cũng đợi ở lối vào.
Căn nhà trọ của tôi bắt đầu giống một gia đình.
Nhưng ngày lành chẳng kéo dài được bao lâu, tôi phát hiện ra thú nhân mình cưỡng đoạt thực chất là thiên chi kiêu tử của nhà họ Tống.
Thu hồi suy nghĩ, tôi đưa Tiểu Bảo về nhà mới.
Qua mắt mèo, có thể theo dõi tình hình căn đối diện.
Cho dù Tống Xá có khôi phục trí nhớ tìm về, cũng chỉ có thể đối mặt với chủ nhà thôi.
Tôi dọn dẹp căn nhà mới.
Khi đang mệt đến mức muốn gọi đồ ăn ngoài, Tống Tư An bưng bát mì trứng đặt trước mặt tôi.
“Mẹ ơi, con làm đấy ạ.”
“Mẹ thích không?”
Tôi nhìn Tống Tư An một cách kỳ lạ, “Còn nhỏ thế này mà ba con đã bắt con làm việc nhà rồi à?”
Đứa trẻ chống cằm.
“Ba sáng dậy, mơ thấy mẹ thích ăn món này, lúc ba làm con đã lén nhìn đấy.”
“Ba còn mơ thấy, mẹ thích ăn trái cây nữa. Đúng không ạ?”
Tôi cảm thấy không ổn.
Tống Xá bắt đầu nhớ lại một số thứ rồi.
Bây giờ nhớ lại sở thích ăn uống, lần tới, có lẽ sẽ nhớ lại chuyện tôi ép hắn phục vụ tôi.