Cơn gió đến muộn

Chương 1

29/07/2026 15:04

Khi làm hồ sơ nguyện vọng, thanh mai trúc mã của tôi nói ước mơ cả đời cậu ấy là được tham gia xây dựng vùng Tây Bắc, hy vọng tôi đăng ký cùng một trường với cậu ấy.

Tôi tin rồi, lúc đó tôi cảm thấy người đàn ông này còn rực rỡ hơn cả bầu trời đầy sao.

Nhưng đến ngày hôm sau, tôi tình cờ nghe được cậu ấy lấy tương lai của tôi ra làm tiền đặt cược.

“Sao rồi? Hai cô nàng đó, ai chịu đi cùng cậu?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:

“Cần phải hỏi sao? Chắc chắn là Phương Lê rồi. Tôi thắng rồi, mau mang áo đấu có chữ ký của Messi ra đây.”

“Giang Trầm, tấm chân tình của người ta mà chỉ đáng giá một chiếc áo đấu thôi sao?”

Hai giây sau, một tiếng cười khẩy vang lên:

“Đừng đùa, cô ta không đáng giá đến mức đó đâu.”

Đầu tôi ong lên một tiếng.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra, mình đã bị chơi xỏ.

Tôi xoay người nhặt sợi xích sắt dưới đất lên, quấn ch/ặt lấy cửa phòng thay đồ hai vòng từ bên ngoài.

Đàn ông thôi mà, ở Đại học Bắc Kinh thiếu gì.

01

Sau khi quấn xong sợi xích, những lời bông đùa bên trong vẫn tiếp tục.

“Cậu đăng ký Đại học Tân Cương thật đấy à?”

“Tất nhiên là không. Cái nơi khỉ ho cò gáy đó, ai thích thì đi.”

“Cái gì? Chẳng phải cậu nói ước mơ của cậu là đi xây dựng vùng Tây Bắc sao?”

“Ước mơ là ước mơ, thực tế là thực tế. Giờ có lựa chọn quan trọng hơn rồi, mọi thứ khác đều phải nhường đường.”

“Giang Trầm, chuyện lớn như vậy mà cậu cũng dám đùa? Đến lúc đó cậu tính giải thích với Phương Lê thế nào?”

“Vội gì, đến lúc đó bảo cô ấy đổi sang trường nào quanh đấy là được. Loại trường đi ba tiếng là tới ấy, đỡ phải ngày nào cũng chạy đến làm phiền tôi. Mấy người cứ giữ bí mật giúp tôi đã.”

Giây tiếp theo, có người kéo cửa.

“Chuyện gì vậy? Cửa bị khóa rồi à?”

“Này! Bên trong vẫn còn người đấy!”

“Mau gọi bảo vệ đi! Mấy người này làm ăn kiểu gì thế!”

Nghe tiếng gào thét bên trong, tôi thở phào một hơi dài.

Nói x/ấu sau lưng, không hay đâu.

Trên đường về nhà, tôi mất rất lâu để bình tĩnh lại.

Trong đầu tôi cứ vang vọng mãi giọng nói lúc nãy.

Tôi bỗng thấy mình như một trò cười.

Trước khoảnh khắc đó, tôi đã thực sự tin.

Tôi thậm chí còn từng nghĩ đến việc khi cậu ấy phát hiện con đường này đầy chông gai trắc trở, tôi sẽ lén giấu tiền của mình đi để cùng cậu ấy chịu khổ.

Kết quả là trong miệng cậu ấy, tấm chân tình của tôi còn chẳng bằng giá một chiếc áo đấu.

Chỉ là một chiếc áo đấu rá/ch thôi mà.

Đáng giá bao nhiêu chứ?

Nhưng tôi vẫn mở Doubao, tạo một bức ảnh rồi đăng lên trang cá nhân:

“Hẹn gặp ở Tân Cương.”

Khi tôi đẩy cửa nhà, điện thoại reo.

Là một số lạ.

“Ai đấy?”

Đối phương khựng lại một chút:

“Chào bạn Phương Lê, mình là Lục Xuyên.”

Lục Xuyên.

Bạn đ/á bóng của Giang Trầm, ba năm cấp ba cùng nhau tham gia không biết bao nhiêu cuộc thi.

Bảo vệ đến khá nhanh.

“Có chuyện này mình muốn thú thật với bạn, chuyện Giang Trầm nói cùng bạn đi Đại học Tân Cương chỉ là một lời nói đùa thôi. Tranh thủ lúc còn kịp, bạn mau đổi nguyện vọng lại đi.”

Tôi ngẩng đầu, cố nén nỗi tủi thân trong lòng:

“Cảm ơn bạn, nhưng nguyện vọng này là do mình đã suy nghĩ kỹ càng rồi, không cần đổi nữa.”

Đối phương rõ ràng sững sờ:

“Bạn… bạn biết Đại học Tân Cương ở đâu mà đúng không?”

“Tất nhiên, bạn Lục Xuyên, chúc bạn tiền đồ rộng mở.”

Nói xong, tôi nhanh chóng cúp điện thoại.

Tất cả mọi người xung quanh cậu ấy đều biết đây là một trò đùa.

Còn tôi, chính là trò đùa đó.

Nhưng mà, chẳng buồn cười chút nào.

Ngoài cửa sổ trời đã tối.

Điện thoại lại vang lên, là tin nhắn trong nhóm lớp.

“Điện thoại mình bị virus à? Hình như mình thấy bài đăng trên trang cá nhân của lớp trưởng Giang, cậu ấy định đi Đại học Tân Cương thật sao?”

Ngay sau đó, một bức ảnh được ném vào nhóm.

“Lớp trưởng, cậu có phải bị mấy cái tin đồn trên mạng lừa rồi không? Ở đó hoang vu lắm, an ninh lại kém.”

“Trời ạ, hơn ba ngàn cây số, sau này chúng ta còn có cơ hội gặp nhau không?”

Rất nhanh đã có người tag Giang Trầm.

“Ủy viên học tập cũng đăng ký Đại học Tân Cương à?”

“Tất nhiên là không, cậu ấy đăng ký Đại học Hoa Hạ. Hơn nữa mình mới biết hoa khôi của trường cũng đăng ký Đại học Hoa Hạ.”

Nhóm chat đột nhiên im bặt.

Thì ra, cậu ấy đi Đại học Hoa Hạ.

Ai cũng biết, tôi và Giang Trầm như hình với bóng.

Từ việc chọn khối năm lớp 10 đến các kỳ thi thử năm lớp 12, chúng tôi ngồi chung một bàn, điền chung một tấm thẻ mục tiêu, hẹn ước cùng vào Đại học Bắc Kinh.

Giờ đây một người ở Tây Bắc, một người ở Đông Nam.

Cách nhau hơn nửa đất nước Trung Hoa.

Đừng nói là ba tiếng, ba mươi tiếng nữa cũng chẳng gặp được nhau.

02

Tôi nhìn nội dung trò chuyện trong nhóm, khóc đến mức nước mũi chảy dài.

Tôi biết làm thế này rất ng/u ngốc.

Nhưng từ rất lâu, rất lâu về trước, cậu ấy đã khắc sâu trong lòng tôi rồi.

Năm lớp 6, tôi theo bố mẹ đến thành phố này.

Mọi thứ đều thật xa lạ.

Tôi trông nhỏ thó, lại nói giọng địa phương.

Ai cũng tránh né tôi.

Ngày đầu tiên tan học, có vài cậu con trai chặn đường tôi.

Chúng vây thành một vòng, líu ríu nói một tràng phương ngữ mà tôi không hiểu.

Khi tôi theo bản năng muốn tránh ra, có người đẩy tôi một cái, tôi không đứng vững, cả người lẫn cặp lăn xuống mương nước bên đường.

Tôi muốn bò dậy, nhưng chân bị trượt, lại ngã xuống đó.

Những người xung quanh cười nhạo.

Trong tai toàn là bùn đất, hoàn toàn không nghe rõ họ đang cười cái gì.

Đúng lúc này, một chiếc xe đạp lao từ trên dốc xuống, cắm thẳng vào giữa bọn chúng.

Mấy đứa trẻ lùi lại phía sau.

Cậu bé trên xe cởi áo khoác ra, nhìn xuống bọn chúng:

“Học lớp nào? Tên gì?”

Trên cánh tay cậu ấy đeo băng ba vạch, khiến người ta có cảm giác an toàn khó tả.

Đám người đẩy đẩy đưa đưa rồi giải tán.

Con hẻm trở nên yên tĩnh.

Cậu bé dựng xe, đưa một bàn tay về phía tôi:

“Có đứng dậy được không?”

Chưa đợi tôi trả lời, cậu ấy đã nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Khi được kéo lên, cả người tôi từ sợi tóc đến đế giày đều hôi hám.

Cậu ấy nhìn tôi một cái, cởi áo khoác đồng phục ra:

“Khoác vào đi, cậu ở đâu?”

“…Khu chung cư Vạn Phúc.”

Cậu ấy vỗ vỗ yên sau xe:

“Tiện đường, mình đưa cậu về.”

Hôm đó gió rất lớn, chiếc áo đồng phục của cậu ấy bị thổi bay, tôi ngửi thấy trong gió có một mùi hương thanh khiết.

Sau này, mùi hương ấy đã xuyên suốt cả tuổi thơ của tôi.

Khi đến dưới lầu trời đã tối, cậu ấy quay đầu xe đi được hai bước rồi lại ngoái nhìn lại:

“Mình tên Giang Trầm, từ nay về sau tan học cứ đợi mình cùng về.”

Từ đó về sau, cậu ấy trở thành tọa độ duy nhất của tôi ở thành phố này.

Cậu ấy đ/á bóng, tôi ngồi bên sân tập làm bài.

Cậu ấy tham gia câu lạc bộ, tôi ở dưới đài vỗ tay.

Cậu ấy trực nhật, tôi dậy sớm theo.

Cậu ấy dường như cũng đã quen với sự hiện diện của tôi.

Trong cặp sách luôn có thêm một chai nước, trong nhà ăn luôn có thêm một chỗ ngồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0