Cơn gió đến muộn

Chương 4

03/07/2026 05:16

Tiếp đó là những lời bàn tán nhỏ nhẹ, rồi có người đi lên lầu, tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng tôi.

"Lê Lê, Giang Trầm đến tìm con đấy, có chuyện gì thì mau xử lý xong đi, đừng để mẹ Giang Trầm phải lo lắng."

Tôi hít một hơi thật sâu, mở cửa phòng.

Giang Trầm quay đầu lại, lấy hết can đảm bước tới.

"Trưa mai là hạn cuối đăng ký, bây giờ em lập tức đổi nguyện vọng đi, anh đợi em."

Bố mẹ cùng nhìn sang:

"Đổi nguyện vọng gì? Chẳng phải hai đứa đã bàn bạc kỹ là cùng thi vào Đại học Bắc Kinh sao?"

Cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm:

"Bố mẹ, bố mẹ vào phòng nghỉ trước đi, chuyện nguyện vọng con sẽ giải thích rõ sau."

Giang Trầm nhìn chằm chằm vào tôi, giọng hạ thấp xuống:

"Phương Lê, đừng lấy tiền đồ của mình ra để gi/ận dỗi. Anh nói muốn đi Đại học Tân Cương... đó chỉ là một lời đùa thôi."

06

"Lời đùa?"

Bố tôi bước lên một bước, chắn giữa hai chúng tôi:

"Giang Trầm, con gái tôi lấy cả tương lai đặt lên người cậu, mà cậu bây giờ nói là đang đùa với nó sao?"

Khóe mắt Giang Trầm gi/ật gi/ật hai cái:

"Chú dì, con xin lỗi. Trước đây là do con suy nghĩ không thấu đáo. Con sẵn sàng chịu mọi hậu quả, nhưng con hy vọng Phương Lê có thể lựa chọn thận trọng, cùng con đến Đại học Hoa Đông."

"Sao lại thành Đại học Hoa Đông rồi?"

Mẹ tôi nhíu mày:

"Hai đứa rốt cuộc đang làm trò gì vậy? Trước đây thề thốt muốn thi Đại học Bắc Kinh, sau đó không hiểu sao lại lòi ra cái Đại học Tân Cương, bây giờ lại chạy đến Đại học Hoa Đông?"

Bà quay đầu nhìn tôi:

"Lê Lê, nếu con vẫn chưa nghĩ kỹ mình muốn gì thì đừng vội quyết định, chúng ta không cần thiết phải vì bất cứ ai mà ủy khuất bản thân."

Bố tôi gật đầu phụ họa:

"Muộn rồi Giang Trầm, con về sớm đi, đừng để gia đình lo lắng."

Giang Trầm do dự vài giây, tiến lên một bước ghé sát vào tai tôi:

"Bỏ anh ra khỏi danh sách đen. Anh có chuyện muốn nói với em, chuyện rất rất quan trọng."

Nói xong, cậu ta vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại rồi xuống lầu.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, phòng khách trở nên yên tĩnh.

Bố mẹ kéo tôi ngồi xuống sofa, giống như những lần tôi làm bài kiểm tra bị điểm kém ngày bé, mỗi người ngồi một bên chờ tôi mở lời.

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Kể xong, căn phòng im lặng một lúc lâu.

Mẹ tôi vỗ vỗ mu bàn tay tôi:

"Con gái cưng muốn đi đâu cũng được, bố mẹ luôn là hậu phương vững chắc cho con. Nhưng con không thể để cậu nhóc Lục Xuyên đó cứ mơ mơ hồ hồ chạy theo con được. Đây là chuyện hệ trọng cả đời đấy. Nhỡ đâu sau này hai đứa thực sự đến với nhau, chuyên ngành của cậu ấy không phù hợp thì lấy gì nuôi con?"

Bố tôi ở bên cạnh gật đầu liên tục:

"Hơn nữa, tham gia kiến thiết miền Tây không đơn giản như lời nói đâu. Con mới chỉ trưởng thành, cánh cửa sổ nhìn ra thế giới còn chưa mở hoàn toàn. Đợi hai đứa học xong cao học ở các trường đại học hàng đầu, lý lịch và năng lực đã đủ đầy, đến lúc đó muốn đi thì lại là một chuyện hoàn toàn khác."

Tôi ậm ừ một tiếng.

Không chỉ Lục Xuyên, có lẽ trong một ngày tương lai, ngay cả chính tôi cũng sẽ hối h/ận.

Tất cả mọi người đều coi chuyện này là trò đùa.

Chỉ có Lục Xuyên là nghiêm túc.

Trở về phòng ngủ, đã qua mười hai giờ đêm.

Trong nhóm chat vẫn đang nhảy tin nhắn liên tục:

"Trên giấy rốt cuộc viết gì vậy?"

"Thôi thôi, chỉnh lại đồng hồ sinh học đi, nghe nói bên Tân Cương hai giờ sáng mới ngủ."

Trong khung chat riêng của Lục Xuyên nằm lặng lẽ một sticker chú cừu nhỏ.

Tôi không nhịn được cười một cái, cuối cùng cũng đưa tay về phía hộp bánh kem.

Từ từ mở ra.

Chú búp bê đất sét nhỏ nằm lặng lẽ bên trong.

Một thiếu niên đang mải mê viết lách, khuôn mặt nghiêng hơi cúi xuống, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng tròn, trông rất nghiêm túc.

Mà cây bút cậu ấy cầm trong tay, nắp bút hơi vểnh lên, lộ ra một mẩu giấy cuộn cực ch/ặt bên trong.

Tôi cẩn thận rút ra, mở ra.

"Bạn học Phương Lê, cảm ơn 'cây bút may mắn' của cậu đã bảo vệ mình vượt qua mọi chông gai."

"Vậy nên, tương lai của mình còn có thể tiếp tục đi theo sau cậu được không?"

Tôi nhìn chằm chằm vào mẩu giấy, hơi ngẩn người.

Đột nhiên nhớ tới kỳ thi chọn đội tuyển Tin học năm lớp 10, trong phòng thi có một bạn học bị tràn mực, tờ giấy đáp án viết code bị nhòe đi một mảng lớn.

Giám thị lục tìm trên bục giảng, chỉ còn một cây bút đỏ, không dùng được.

Cậu ấy sốt sắng toát mồ hôi hột, giơ tay hỏi ba lần.

Lúc đó chỉ còn hai mươi phút là thu bài.

Tôi làm xong câu cuối cùng, đứng dậy nộp bài.

Đi ngang qua bàn cậu ấy, tôi đặt cây bút lên trên tờ giấy thi.

Tôi cứ tưởng ra khỏi phòng thi là chuyện này đã kết thúc.

Không ngờ cậu ấy lại chạy theo tôi suốt ba năm.

Tôi nắm ch/ặt mẩu giấy đó, đứng bên cửa sổ rất lâu.

Cuối cùng cầm điện thoại lên, trả lời cậu ấy vài câu:

"Lục Xuyên, cảm ơn cậu đã sẵn lòng cùng mình đến vùng đất đó."

"Nhưng ước mơ này cần nền tảng vững chắc để chống đỡ, mình không muốn tương lai sau này cậu phải hối h/ận vì quyết định sai lầm vào lúc này."

"Bảy năm sau, đợi khi đủ năng lực, chúng ta cùng nhau chứng kiến kỳ tích sa mạc biến thành ốc đảo nhé."

Sau đó tôi gửi cho cậu ấy một tấm ảnh chụp màn hình đăng ký nguyện vọng thực sự.

Sau khi gửi thành công, tôi nhét điện thoại xuống dưới gối, chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong nhóm lớp có thêm một tệp tin.

Bấm vào xem, là một bản kế hoạch du lịch.

Vé máy bay, chỗ ở, lịch trình, từ lúc xuống máy bay đến lúc về, mỗi ngày đi đâu, ăn gì, chuẩn bị th/uốc gì, thậm chí cả chỉ số SPF của kem chống nắng cũng được ghi chú kỹ.

Cuối bảng đính kèm một dòng chữ nhỏ:

"Đã đăng ký 9 người, đã xuất vé 8 người."

Tôi sững sờ.

07

Tin nhắn vẫn đang nhảy liên tục:

"Ai muốn đăng ký thì nhanh tay lên, vé máy bay đi Tân Cương có thể hết bất cứ lúc nào. Gửi số căn cước công dân cho mình, tối nay chốt sổ."

"Mọi người mau lên nào! Bí thư chi đoàn bao đi Tân Cương đấy, cơ hội này trăm năm có một. Trời mới biết ba năm trước bố mình đưa mình đi Tân Cương tốn bao nhiêu tiền, bí thư chi đoàn chính là bố ruột của mình!"

Tôi hít một hơi lạnh, bấm vào khung chat của Lục Xuyên:

"Tình hình gì đây?"

Cậu ấy trả lời nhanh chóng:

"Dậy sớm thế? Tối qua chẳng phải ngủ muộn lắm sao?"

"Chuyến du lịch Tân Cương trong nhóm là do cậu tổ chức à?"

"Đúng vậy, dù sao chúng ta cũng không đi Đại học Tân Cương nữa, thì cũng phải đi tiền trạm trước chứ? Sau này cũng có mục tiêu để phấn đấu."

"Mình không nói cái này, cậu có biết vé máy bay khứ hồi đi Tân Cương bao nhiêu tiền không? Còn chỗ ở ăn uống nữa, tiền của cậu có đủ không?"

"Không đủ lắm, bố mẹ ban đầu biết mình muốn đi Đại học Tân Cương suýt nữa thì đá/nh ch*t mình, chỉ còn cách đi khóc lóc với ông nội thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0