Vì quá tự do, ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà khiến tôi dần tách biệt với thế giới bên ngoài.

Tôi muốn tìm một công việc liên quan đến vẽ tranh để trải nghiệm cuộc sống.

Lúc đầu, tôi ứng tuyển vào tập đoàn họ Phó với vị trí thiết kế.

Tôi cũng không ngờ người phỏng vấn sau khi nhìn thấy khuôn mặt này của tôi lại hỏi tôi có hứng thú làm thư ký tổng giám đốc hay không.

Họ còn bảo rằng gương mặt này của tôi, khi dẫn đi cùng sẽ rất nở mày nở mặt cho tổng giám đốc.

Chẳng lẽ, Phó Hàn Vũ bị thu hút bởi nhan sắc của tôi?

Đang lơ đãng, Phó Hàn Vũ bất ngờ đổi giọng: "Giản Đàm, hôm nay là lịch trình cá nhân của anh, anh đưa em đi dạo phố nhé?"

Tôi lơ đễnh, đáp bừa: "Vâng."

Hóa ra người giàu đi dạo phố không cần phải đi dạo.

Phó Hàn Vũ đưa tôi đến phòng chờ VIP tối cao ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại.

Chúng tôi ngồi trên ghế sofa da thật, thưởng thức trà chiều.

Những mẫu mới nhất, giới hạn của các thương hiệu lớn lần lượt được đưa đến trước mặt tôi để lựa chọn.

Trang sức siêu sang, túi xách quần áo hàng hiệu, đồng hồ đính đầy kim cương.

Chỉ cần tôi nhìn trúng, Phó Hàn Vũ đều m/ua hết tặng tôi.

Tôi xua tay: "Đủ rồi, đủ rồi, vali của em không chứa nổi đâu."

Phó Hàn Vũ nhếch môi: "Anh sẽ cử người và chuyên cơ gửi về nhà em."

Tôi gật đầu: "Vâng."

Từ phòng chờ VIP tối cao đi ra, chúng tôi đi thang máy chuyên dụng xuống bãi đỗ xe.

Tầng một của trung tâm thương mại rất náo nhiệt.

Hóa ra là nữ minh tinh Giang Vụ đến tham gia sự kiện.

Tuy tôi không phải fan của cô ấy, nhưng thường có người bảo tôi trông rất giống nữ minh tinh Giang Vụ.

Giờ đã gặp mặt, tôi muốn xem người thật của cô ấy trông như thế nào, xem rốt cuộc chúng tôi có giống nhau hay không.

Tôi bảo Phó Hàn Vũ: "Anh có thể ra xe đợi em trước không? Em muốn qua xem thử."

Phó Hàn Vũ nắm lấy tay tôi: "Anh đi cùng em."

"Vâng." Tôi cùng anh bước ra khỏi thang máy, chen vào đám đông ở tầng một.

Phó Hàn Vũ suốt dọc đường bảo vệ tôi, sợ người khác chen lấn vào tôi.

Thật không ngờ vị tổng giám đốc ngày thường lạnh lùng này, khi yêu đương lại gần gũi đến thế.

Tôi đúng là nhặt được báu vật rồi.

Khi sắp chen được lên phía trước, tôi đột nhiên nhìn thấy trợ lý An đang giơ máy ảnh chụp Giang Vụ.

Sợ anh ta nhìn thấy chúng tôi, tôi vội vàng buông tay Phó Hàn Vũ ra.

Tôi hạ thấp giọng nói: "Khụ khụ, giữ khoảng cách với em, đừng để trợ lý An thấy chúng ta ở cùng nhau."

Phó Hàn Vũ ngẩn người.

Anh chưa kịp nói gì, tôi đã cố tình né tránh anh.

Trợ lý An quả nhiên vẫn nhìn thấy tôi.

Anh ta chen lại chỗ tôi: "Thư ký Giản, cô cũng đu idol à?"

"Mà không nói đâu, cô với Giang Vụ nhìn giống nhau thật đấy."

"Không đu idol, chỉ góp vui thôi." Tôi nhìn về phía Giang Vụ.

Cô ấy trang điểm đậm, thật sự rất đẹp.

Chúng tôi đều là kiểu mỹ nhân có ngũ quan sắc sảo, quả thực có vài phần giống nhau.

Trợ lý An buôn chuyện với tôi: "Hôm nay lịch trình cá nhân của sếp Phó, sếp cũng cho cô nghỉ phép à?"

"Đúng rồi, cô xem vòng bạn bè của sếp chưa? Sếp yêu đương rồi đấy."

"Cả công ty đang hóng biến đi/ên cuồ/ng, cô có biết bạn gái sếp là ai không?"

Tôi bình thản đáp: "Nếu sếp Phó không nói là ai, nghĩa là sếp không muốn người trong công ty biết."

"Trợ lý An, chúng ta nên bớt quan tâm đến đời tư của sếp đi, anh thấy sao?"

Trợ lý An gật đầu: "Cô nói đúng, vẫn là cô suy nghĩ chu đáo."

Lời anh ta vừa dứt, anh ta vô thức quay đầu lại.

Anh ta khựng người tại chỗ, sau đó hạ thấp giọng, đầy phấn khích nói với tôi: "Giản Đàm, cô biết tôi thấy ai không?"

"Tôi thấy sếp Phó rồi!"

"Trời ơi, sếp Phó bình thường đi đâu cũng phô trương lắm, sao sếp lại chen vào đây xem minh tinh?"

"Chẳng lẽ..."

07

Trợ lý An hiểu lầm rồi.

Anh ta tưởng bạn gái của Phó Hàn Vũ là Giang Vụ.

Anh ta hào hứng buôn chuyện với tôi: "Giản Đàm, bạn gái của sếp chắc chắn là Giang Vụ rồi."

Tôi trả lời m/ập mờ: "Biết đâu chỉ là trùng hợp?"

"Không thể là trùng hợp được." Trợ lý An hạ thấp giọng: "Trong văn phòng sếp có một cuốn album, lúc tôi giúp sếp sắp xếp album, từng thấy một tấm ảnh chụp chung thời đại học."

"Trong đó có Giang Vụ, tôi là fan của Giang Vụ nên đã đặc biệt tìm hiểu."

"Họ đúng là từng học chung một trường đại học."

Điều này thì hơi nằm ngoài dự đoán của tôi.

Không trách tôi suy nghĩ nhiều.

Lúc nãy tôi bảo muốn đến xem, Phó Hàn Vũ lập tức nói đi cùng tôi.

Là anh ấy thực sự chỉ muốn đi cùng tôi, hay là muốn gặp lại bạn cũ?

Trên sân khấu, người dẫn chương trình bảo Giang Vụ gửi lời đến các fan hâm m/ộ.

Giang Vụ hướng ánh mắt về phía Phó Hàn Vũ, cầm micro nói: "Tôi thấy người quen rồi này."

"Mọi người khỏe không?"

Hiện trường vang lên tiếng reo hò cổ vũ.

Trợ lý An rất phấn khích: "Thấy chưa, thấy chưa? Giang Vụ vừa nãy nhìn về phía sếp Phó đấy."

"Hai người đang chào nhau từ xa kìa, đây có tính là công khai tình cảm không?"

"Biết đâu Giang Vụ chính là ánh trăng sáng mà sếp Phó yêu mà không có được."

Tôi bỗng chốc mất hứng.

Đêm qua tôi còn cảm thán Phó Hàn Vũ dễ theo đuổi thế.

Hóa ra là coi tôi như người thay thế sao?

"Không biết nữa, anh cứ từ từ xem đi, đông quá, tôi đi trước đây."

Trợ lý An gật đầu, vẫy tay với tôi: "Được, tạm biệt nhé."

Tôi không đi tìm Phó Hàn Vũ, người đông quá, không chen qua được.

Tôi định ra bãi đỗ xe đợi anh.

Tài xế cũng đang ở bãi đỗ xe.

Vừa đến nơi, điện thoại Phó Hàn Vũ gọi tới: "Giản Đàm, sao không đợi anh?"

Tôi đáp lạnh nhạt: "Đông người quá, tôi ra bãi đỗ xe đợi anh."

"Được, anh qua ngay đây."

Mười phút sau, Phó Hàn Vũ xuất hiện.

Chúng tôi ngồi ở ghế sau chiếc Rolls-Royce bản kéo dài.

Anh nắm lấy tay tôi hỏi: "Có đợi đến mức mất kiên nhẫn không?"

Là có chút mất kiên nhẫn thật.

Nhưng nghĩ đến việc Phó Hàn Vũ vừa tặng tôi món quà bảy con số.

Cơn gi/ận của tôi vơi đi một nửa: "Không có."

Trở về khách sạn.

Nhóm hóng biến của công ty lại n/ổ tung.

Mọi người bàn tán xôn xao: 【Nghe nói bạn gái sếp là minh tinh?】

【Giang Vụ, nữ thần của tôi.】

【Studio của cô ấy đăng lịch trình, hai ngày này cô ấy đang ở cùng thành phố với sếp Phó đấy.】

【Có người chụp được sếp Phó tại sự kiện của Giang Vụ.】

【Ảnh.】

【Wow, đúng là quá đẹp đôi.】

【Nếu Giang Vụ trở thành bà chủ tập đoàn họ Phó, sau này chẳng phải chúng ta được ngắm cô ấy ở cự ly gần sao?】

【Muốn được diện kiến phong thái của nữ thần.】

【Tiếng Phó phu nhân này tôi xin phép gọi trước nhé.】

08

Buổi tối.

Khi dùng bữa tối cùng Phó Hàn Vũ.

Phó Hàn Vũ không hề nhắc đến chuyện này.

Anh như thể không hề biết đến những lời đồn đoán trong công ty.

Tôi đương nhiên cũng sẽ không chủ động nhắc tới.

Nhưng, tôi ít nhiều vẫn thấy bận tâm.

Đến mức, khi đêm xuống anh giữ tôi lại phòng tổng thống để qua đêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0