Có lẽ ngay từ đầu chúng tôi đã là một sai lầm.

Tôi nhận nhầm Phó Hàn Vũ là Phó Thanh Vân.

Còn anh ấy thì coi tôi là người thay thế của Giang Vụ.

Tuy nhiên, dù sao cũng chưa tận mắt nhìn thấy.

Nếu đêm qua Giang Vụ thực sự qua đêm tại phòng của Phó Hàn Vũ.

Chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

Thay vì đoán già đoán non, chi bằng cứ vào xem thử.

Tôi trấn tĩnh lại một chút rồi đi gõ cửa phòng Phó Hàn Vũ.

Gõ vài cái mà không thấy ai ra mở.

Tôi thất vọng quay về phòng mình.

Nửa tiếng sau.

Phó Hàn Vũ gọi điện bảo tôi sang phòng anh dùng bữa sáng.

Tôi đến phòng tổng thống bên cạnh.

Căn phòng đã được nhân viên vệ sinh dọn dẹp, thay ga trải giường và vỏ chăn mới.

Trên bàn ăn bày đầy bữa sáng tinh tế do nhân viên khách sạn mang đến.

Phó Hàn Vũ mặc áo choàng tắm bước ra từ phòng tắm.

Trong phòng không nhìn ra bất cứ dấu vết gì.

Trên người Phó Hàn Vũ cũng không thấy sơ hở.

Vừa ngồi xuống, điện thoại Phó Hàn Vũ reo lên.

Anh ra hiệu cho tôi cứ ăn trước.

Còn anh thì ra ban công nghe điện thoại của Phó Thanh Vân.

Tôi vừa ăn sáng vừa dỏng tai lên nghe.

Phó Hàn Vũ tiện tay đóng cửa kính ban công lại.

Nhưng anh đóng không ch/ặt.

Giọng anh cố tình hạ thấp, truyền qua khe hở cửa kính.

"Phó Thanh Vân, chẳng phải chú đang đ/ộc thân sao? Đêm qua là thế nào?"

Phó Thanh Vân rất thành thật: "Đêm qua gọi điện cho Đàm Đàm, không nhịn được..."

Ánh mắt Phó Hàn Vũ đột ngột trầm xuống.

Anh vô thức quay đầu nhìn tôi một cái.

Sau đó, lạnh lùng nói với Phó Thanh Vân: "Chia tay rồi còn quấy rối người yêu cũ? Chú có còn biết liêm sỉ không hả?"

"Anh đang nghiêm túc theo đuổi lại cô ấy mà." Phó Thanh Vân lúc này mới nhận ra: "Anh, ý anh là sao?"

Phó Hàn Vũ cau mày: "Không có ý gì cả, ăn sáng đi, cúp đây."

11

Kết thúc lịch trình công tác.

Sáng hôm sau chúng tôi bay về Hải Thành.

Phó Hàn Vũ trước nay luôn hào phóng.

Các trợ lý đi công tác cùng anh đều được ngồi khoang hạng nhất.

Chỗ ngồi của tôi ngay bên cạnh anh.

Dưới lớp chăn, anh nắm lấy tay tôi, đan mười ngón tay vào nhau.

Tôi sợ bị trợ lý An ở ghế sau nhìn thấy nên muốn rút tay ra.

Nhưng lại bị anh nắm ch/ặt hơn.

Anh nghiêng người, hôn nhanh lên khóe môi tôi.

Trong lòng tôi vẫn còn khúc mắc chưa gỡ bỏ.

Vì vậy, tôi không đáp lại anh.

Tôi vô thức quay đầu nhìn trợ lý An ở ghế sau.

May mà anh ấy đang đeo bịt mắt, trùm đầu ngủ rất ngon.

Không chú ý đến tôi và Phó Hàn Vũ.

Phó Hàn Vũ chắc là tưởng tôi sợ bị trợ lý An nhìn thấy nên mới không đáp lại.

Thoắt cái, nửa tháng trôi qua.

Đêm hôm đó, Phó Hàn Vũ còn công việc chưa giải quyết xong.

Tôi ở lại tăng ca cùng anh.

Bận đến mười giờ, tôi đi vệ sinh một lát.

Lúc quay lại, muốn xem Phó Hàn Vũ đã xong việc chưa.

Tôi khẽ đẩy cửa, lại thấy anh đang tựa vào ghế tổng giám đốc nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi bước tới, ánh mắt bắt gặp anh đang cầm một tấm ảnh.

Ảnh lại chính là bộ ảnh Giang Vụ mới đăng trên Weibo gần đây.

Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Hàn Vũ mở mắt.

Anh vô thức giấu người trong ảnh đi.

Tôi thấp thỏm hỏi: "Phó Hàn Vũ, anh và Giang Vụ là qu/an h/ệ gì?"

Phó Hàn Vũ nhét tấm ảnh vào ngăn kéo, ngập ngừng một lúc rồi thốt ra hai chữ: "Bạn bè."

"Chỉ là bạn bè thôi sao?" Tôi sẽ không bao giờ giấu ảnh bạn bè vào ngăn kéo.

Càng không bao giờ rảnh rỗi sinh nông nổi mà lấy ảnh bạn khác giới ra thưởng thức.

Phó Hàn Vũ hơi nhíu mày: "Giản Đàm, cô vượt quá giới hạn rồi."

Ý muốn nói là cảnh cáo tôi, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.

Tôi vốn còn muốn hỏi anh.

Chuyện Giang Vụ xuất hiện trước cửa phòng tổng thống vào sáng hôm đó.

Thấy thái độ hiện tại của anh.

Lời định nói ra lại nuốt ngược vào trong.

Không cần hỏi nữa.

Thái độ của Phó Hàn Vũ chính là câu trả lời.

Anh và Giang Vụ tuyệt đối không chỉ đơn giản là bạn bè.

Lúc này, tôi rất chắc chắn, anh chỉ coi tôi là người thay thế của Giang Vụ.

Coi như là tự làm tự chịu.

Tôi bình thản nói: "Phó Hàn Vũ, chúng ta chia tay đi."

Không biết có phải tôi nhìn nhầm không.

Tôi thoáng bắt gặp một tia cảm xúc khó tả trong mắt Phó Hàn Vũ.

Giống như mang theo một chút... đắc ý.

Phó Hàn Vũ vốn luôn trầm ổn kín đáo, điều này không giống anh.

Thật quá quái dị.

Độ quái dị khiến tôi nghi ngờ chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.

Anh khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày: "Giản Đàm, cô nghĩ cho kỹ đi."

Chuyện của Phó Hàn Vũ và Giang Vụ giống như một tảng đ/á lớn đ/è nặng trong lòng tôi.

Trước đây tôi không chắc chắn về mối qu/an h/ệ giữa anh và Giang Vụ.

Giờ đây tận mắt nhìn thấy anh cầm ảnh Giang Vụ.

Tôi không còn gì để luyến tiếc nữa.

Tôi nhẹ nhõm hẳn: "Tôi nghĩ kỹ rồi."

12

Sau khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng tập đoàn họ Phó.

Tôi hồi tưởng lại mọi chuyện vừa rồi.

Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Phó Hàn Vũ nghe tôi nói muốn chia tay.

Anh chỉ níu kéo lấy lệ hai câu.

Tôi kiên quyết đòi chia tay, anh lạnh nhạt gật đầu.

Điều này hơi khác với Phó Hàn Vũ mà tôi từng biết.

Không lẽ anh bị đoạt xá rồi.

Hay là nói...

Khi đi ngang qua bãi đỗ xe, tôi nhìn thấy chiếc Maybach quen thuộc.

Khoảnh khắc này, bí ẩn đã được giải mã.

Tôi quay ngược trở lại.

Cửa văn phòng tổng giám đốc khép hờ.

Tôi bước vào, không thấy Phó Hàn Vũ đâu.

Sau kệ sách trong văn phòng anh có một cánh cửa bí mật.

Bên trong cửa bí mật là phòng ngủ riêng của anh.

Ngày thường anh dùng để ngủ trưa.

Thỉnh thoảng tăng ca muộn sẽ qua đêm trong đó.

Tôi nhạy bén phát hiện ra chốt cửa bí mật đã bị động vào.

Cửa bí mật không đóng ch/ặt, để lại một khe hở.

Tôi rón rén bước tới, dán mắt vào khe cửa nhìn vào trong.

Phó Thanh Vân đang tháo dây trói cho Phó Hàn Vũ.

Cuộc đối thoại của hai người truyền đến tai tôi.

"Phó Thanh Vân, chú bị đi/ên à? Nh/ốt anh lại, mạo danh anh rồi dùng những chuyện bịa đặt để ép Giản Đàm chia tay với anh."

"Tôi đi/ên hay anh đi/ên? Phó Hàn Vũ, tôi bảo anh quan tâm Đàm Đàm, không phải bảo anh quan tâm lên tận giường."

"Chú và cô ấy chia tay đã một năm, tôi và cô ấy đều đ/ộc thân, yêu đương thì vướng mắt chú à?"

"Anh sớm đã có ý đồ với Đàm Đàm rồi đúng không? Lúc trước khi tôi và Đàm Đàm bên nhau, anh bảo tôi giới thiệu cho anh làm quen, lúc đó đã muốn phá đám rồi phải không?"

"Từ nhỏ đến lớn, khẩu vị của chúng ta giống hệt nhau, tôi thích cô ấy thì có gì lạ? Chính anh không giữ được trái tim cô ấy, còn không cho phép tôi theo đuổi à?"

Tôi đứng ch*t lặng tại chỗ, tay vô tình chạm vào kệ sách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0