Sau khi ch*t, tôi vô tình bị mắc kẹt trong điện thoại của kẻ th/ù không đội trời chung.
Anh ta không hề hay biết, mở khung trò chuyện với tôi ra, giọng điệu vẫn đáng gh/ét như mọi khi.
“Ôn Tụng Hạ, cô đúng là kẻ tẻ nhạt.”
“Sống đã tẻ nhạt, ch*t rồi còn tẻ nhạt hơn.”
“Hôm nay tiện đường ghé qua đám tang cô, đừng hiểu lầm, nếu không phải vì họ nói trên bia m/ộ cô viết là 'v 50 m/ua phiếu hồi sinh', thì đến cửa tôi cũng chẳng buồn bước vào.”
Tôi ở phía bên kia màn hình tức đến giậm chân, giây tiếp theo, hàng loạt âm thanh thông báo chuyển khoản vang lên.
【Chuyển khoản: 50 tệ】
【Chuyển khoản: 50 tệ】
……
“Đồ l/ừa đ/ảo.”
Màn hình trước mắt đột nhiên mờ đi, như thể bị dính nước.
Bên cạnh xuất hiện một nút bấm màu trắng.
Tôi theo bản năng nhấn vào.
Một tin nhắn kèm nhãn trả lời tự động được gửi đi.
“(Trả lời tự động)Tôi đây.”
01
Ngày tôi làm đám tang, trời mưa tầm tã, người đến không nhiều.
Chú thím đứng trước m/ộ, giả vờ giả vịt khóc lóc.
Trình Kiến Tinh xuất hiện đúng lúc đó, trên đầu anh ta là một chiếc ô đen, không nhìn rõ biểu cảm.
Chú thím nịnh nọt đón lấy.
“Tổng giám đốc Trình, anh cũng đến thăm Tiểu Hạ sao, biết hai đứa lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt đẹp, nhưng anh hãy nén bi thương nhé…”
Nực cười thật.
Người thân trên danh nghĩa lại đi bảo một người ngoài nén bi thương.
Tôi ngồi trên bia m/ộ hừ lạnh: “Anh ta thì nén bi thương cái gì, ông nhìn xem anh ta có chút nào đ/au lòng không?”
Trình Kiến Tinh như nghe thấy gì đó, ngước mắt nhìn lên bia m/ộ một cái.
Tôi sững người, ánh mắt đó vô cùng lạnh lẽo xa xăm, là vẻ mặt tôi chưa từng thấy suốt bao năm qua.
Thím cũng bị ánh mắt của anh ta làm cho sợ hãi, lập tức im bặt.
“Hai bác mới là người nên nén bi thương.”
Anh ta không chút dấu vết lướt qua chú thím.
Lúc này tôi mới thấy, bó hoa hồng anh ta ôm trên tay đỏ thắm.
“Không phải chứ, ai lại mang hoa hồng đỏ đến đám tang bao giờ, đây đâu phải chuyện vui vẻ gì.”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, nghe nói qu/an h/ệ giữa Tổng giám đốc Trình và cô Ôn tệ lắm, không ngờ người ch*t rồi còn đến phá đám.”
Người xung quanh thì thầm to nhỏ, lại kiêng dè thân phận của anh ta nên không ai dám tiến lên.
Chiếc ô của Trình Kiến Tinh cầm cũng lạ, toàn bộ mặt ô ép về phía trước, khiến tấm lưng anh ta ướt sũng một mảng lớn.
Khi bó hoa hồng được đặt xuống, cả bó hoa không hề bị dính chút mưa nào.
Chỉ có phần nhụy hoa trên cùng là lác đác vài giọt nước mưa.
Không hề có chuyện phá đám như tưởng tượng, anh ta đặt xuống rồi đi ngay, không dừng lại dù chỉ một giây.
“Cái thứ chó má này, tôi ch*t rồi mà ngay cả một giây cũng không thèm nhìn thêm.”
Tôi gi/ận đến mức không chịu nổi, vốn đang ngồi trên đỉnh bia m/ộ cắn hạt dưa, liền nhảy xuống lướt đến trước mặt anh ta.
“Trình Kiến Tinh, làm người phải có lương tâm chứ!”
“Dù sao chúng ta cũng quen nhau mười mấy năm rồi, anh không khóc cũng thôi đi… Ơ?”
Anh ta cúi đầu đi xuyên qua cơ thể tôi.
Giây tiếp theo, môi trường xung quanh tôi nhanh chóng tối sầm lại, chỉ còn lại một góc nhìn nhỏ hẹp trước mắt.
Tin nhắn cuối cùng trên màn hình là tin tôi gửi cho anh ta.
“Tối nay đi ăn cùng nhau nhé?”
Lúc này tôi mới nhận ra, mình đã bị nh/ốt trong điện thoại của anh ta.
Trước mắt hiện lên thông báo tin nhắn thoại mới.
Là Trình Kiến Tinh.
Anh ta mở khung trò chuyện với tôi, giọng điệu vẫn đáng gh/ét như mọi khi.
“Ôn Tụng Hạ, sao cô lại tẻ nhạt đến thế hả?”
“Sống đã tẻ nhạt, ch*t rồi còn tẻ nhạt hơn.”
“Hôm nay tiện đường ghé qua đám tang cô, đừng hiểu lầm, nếu không phải vì họ nói trên bia m/ộ cô viết là 'v 50 m/ua phiếu hồi sinh', thì đến cửa tôi cũng chẳng buồn bước vào.”
Tôi ở phía bên kia màn hình tức đến giậm chân.
“Trình Kiến Tinh! Anh tưởng tôi muốn nhìn thấy anh lắm sao!”
“Tôi ch*t rồi chắc anh vui lắm nhỉ…”
Lời còn chưa dứt, hàng loạt thông báo chuyển khoản ập đến.
【Chuyển khoản: 50 tệ】
【Chuyển khoản: 50 tệ】
……
“Đồ l/ừa đ/ảo.”
Một tiếng thì thầm đầy oán trách vang lên, màn hình trước mắt đột nhiên mờ đi, như thể bị dính nước.
Trái tim tôi thắt lại, áp mặt vào màn hình cố gắng nhìn ra ngoài.
Một dự cảm chẳng lành cuộn trào trong lòng.
“Trình Kiến Tinh!”
“Trình Kiến Tinh, không phải anh muốn đi ch*t đấy chứ?”
Đáng tiếc là anh ta không nghe thấy.
Cho đến khi bên cạnh tôi đột nhiên xuất hiện một nút bấm màu trắng.
Tôi theo bản năng nhấn vào.
Một tin nhắn kèm nhãn trả lời tự động được gửi đi.
“(Trả lời tự động)Tôi đây.”
02
Sau khi nhấn nút đó, tôi mới phát hiện trên đó còn viết mấy chữ kỳ lạ: “Còn lại: 5”.
Tôi không kịp suy nghĩ xem đó có nghĩa là gì, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng nước rất lớn, giống như có người vừa vùng vẫy ngồi dậy từ dưới đáy nước.
Một lát sau, một tin nhắn thoại mới được gửi đến.
Giọng anh ta như vừa mới bình ổn lại, nghe có vẻ bình tĩnh nhưng đuôi giọng lại r/un r/ẩy.
“Đồ l/ừa đ/ảo?”
Màn hình im lặng.
Cho đến khi anh ta chuyển thêm năm mươi tệ nữa.
Nút bấm màu trắng lại xuất hiện.
Tôi sợ anh ta lại nghĩ quẩn, vội vàng nhấn vào.
“(Trả lời tự động)Tôi đây.”
Tiếng nước bên ngoài càng lớn hơn, theo sau đó là tiếng bước chân vội vã.
Trái tim treo lơ lửng của tôi lúc này mới hạ xuống.
Nhưng đã lâu lắm rồi, trên màn hình không còn tin nhắn mới nào nữa.
Người ch*t vốn không cần khái niệm thời gian, nhưng tôi vẫn cảm thấy sốt ruột.
“Trình Kiến Tinh, tôi cho anh thêm mười giây, nếu không nói chuyện với tôi, tôi sẽ không thèm để ý đến anh nữa.”
“Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai…”
Từ nhỏ tôi đã thích giở trò, chỉ ba giây đầu là đếm đàng hoàng, còn lại đều cố tình đếm nhanh.
Còn chưa đếm đến “một”.
Tầm nhìn trước mắt trở nên rõ ràng trở lại.
Có tin nhắn mới đến rồi.
Ha, đúng là bị tôi huấn luyện mà, Trình Kiến Tinh.
Tôi đắc ý, liếc nhìn tin nhắn mới, cả người sững sờ.
“Tụng Hạ, tôi muốn đi gặp cô.”
Gặp tôi?
Chẳng phải ở nghĩa trang vừa mới gặp xong sao?
Bên cạnh lại hiện ra nút bấm màu trắng, kèm theo nhãn “Còn lại: 4”.
“(Trả lời tự động)Cút xa ra, không được làm phiền tôi!”
Phía bên kia lại im lặng.
Thật lâu sau, tôi mới nghe thấy một tiếng thở dài.
“Được, tôi không làm phiền cô nữa.”
03
Kể từ ngày đó, Trình Kiến Tinh cứ rảnh rỗi là lại nhắn tin cho tôi.
Kể lể như kiểu viết nhật ký, đến cả việc hôm nay ăn gì cũng kể cho tôi nghe.
Tin nhắn trả lời tự động mới rất ít khi được kích hoạt.
Trình Kiến Tinh cũng không bỏ cuộc, thậm chí còn tìm ra cách dùng mới cho tin nhắn trả lời tự động ban đầu.
“Hôm nay căng tin công ty làm món mướp đắng, món cô gh/ét nhất đấy, có muốn đến căng tin đợi tôi đi ăn không?”
【Chuyển khoản: 50 tệ.】
“(Trả lời tự động)Tôi đây.”