Nữ phụ tra đến rồi

Chương 1

03/07/2026 05:25

Đại thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh si mê đóa hoa nhỏ nơi khu ổ chuột, trở thành nam phụ thâm tình của cuốn tiểu thuyết này.

Sau khi nhị thiếu gia khuyên can không thành, đám bạn x/ấu liền hiến kế:

"Mày cứ tìm một con nhỏ tóc vàng... à không, là tìm một đứa con gái hư hỏng về cho anh trai mày xem."

"Đến lúc đó anh ta chỉ mải cầm chổi đuổi đá/nh mày, thì hơi sức đâu mà đi theo đuổi đóa hoa nhỏ kia nữa?"

Nhị thiếu gia vỗ đùi đen đét, tấm tắc khen kế này quá tuyệt.

Chỉ tiếc là.

Trong câu chuyện tình yêu bi lụy giữa tổng tài bá đạo và đóa hoa nhỏ này, tôi không phải tổng tài, cũng chẳng phải đóa hoa nhỏ.

Tôi là cô nàng hư hỏng trong mối tình này.

Để hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt nhất.

Tiện thể tôi đi nhuộm luôn quả đầu vàng hoe.

Đến gặp đại thiếu gia giới Bắc Kinh:

"Thằng em cậu cưới được tôi là phúc đức tám đời nhà nó rồi, sính lễ 8,88 triệu, thiếu một đồng cũng đừng hòng rước tôi vào cửa."

"Tất cả bất động sản của nhà họ Lục đều phải đứng tên tôi, không thì tôi không có cảm giác an toàn."

"À đúng rồi, tôi còn có một đứa em trai, vị trí chủ tịch tập đoàn Lục Thị của các người cứ để cho em trai tôi là Vương Diệu Tổ ngồi đi."

01

Ngày theo nhị thiếu gia nhà họ Lục đến biệt thự.

Mái tóc vàng mới nhuộm của tôi sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Lục Trạch khoác tay tôi, dời mắt khỏi mái tóc chói lóa, thấp thỏm hỏi:

"Cậu nói xem anh trai tôi có tin cậu là bạn gái tôi, rồi từ bỏ việc tìm đóa hoa nhỏ ở khu ổ chuột kia không?"

Tôi hất mái tóc vàng khô xơ rối bời của mình lên.

"Yên tâm, diễn vai tiện nhân, tôi có quy trình hẳn hoi."

"Ồ, trước đây cậu từng được đào tạo chuyên nghiệp à?"

"Không, tôi hoàn toàn có thể diễn bằng bản sắc của chính mình."

Ngày hôm qua, tôi vẫn còn là cô gái b/án bia trong quán bar.

Hôm nay đã một bước lên mây.

Trở thành bạn gái của nhị thiếu gia giới Bắc Kinh mà ai nấy đều ngưỡng m/ộ.

Nguyên nhân là ngày đầu tiên tôi đi làm ở quán bar, khi đang xách giỏ bia đi chào mời ở các bàn.

Nhị thiếu gia giới Bắc Kinh vốn đang ngồi uống rư/ợu một mình bỗng gi/ật nảy mình.

Như thể bị trúng tà, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Cậu ta từ từ mở mắt.

Nhìn quanh bốn phía, miệng lẩm bẩm một câu:

"Mình đây là... trọng sinh rồi sao?"

"Tốt quá, mình lại trọng sinh về thời điểm nhà họ Lục chưa phá sản."

Đám bạn x/ấu vội vàng tiến lên hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Lục Trạch nghiến răng nghiến lợi nói:

"Anh trai tôi gần đây thích một đóa hoa nhỏ, vì cô ta mà ngay cả gia nghiệp nhà họ Lục cũng đem nướng sạch."

"Cuối cùng khi dẫn tôi đi ăn xin ngoài phố, anh ta còn thâm tình nói: 'Chỉ cần Thư Nghi sống vui vẻ, dù tôi có nghèo hèn cả đời cũng cam tâm.'"

"Phi, anh ta muốn đi ăn xin thì thôi, sao cứ phải kéo theo tôi chứ? Tôi còn chưa làm đủ thiếu gia nhà họ Lục đâu!"

"Đứa nào có cách khiến anh trai tôi không còn si mê đóa hoa nhỏ kia nữa, tao thưởng cho mười triệu."

Có tên tay sai đảo mắt một vòng, nhanh chóng hiến kế:

"Chuyện này có gì khó, mày cứ tìm một con nhỏ tóc vàng... à không, là tìm một đứa con gái hư hỏng về cho anh trai mày xem."

"Đến lúc đó anh ta chỉ mải cầm chổi đuổi đá/nh mày, thì hơi sức đâu mà đi theo đuổi đóa hoa nhỏ kia nữa?"

Lục Trạch vừa nghe, mắt sáng rực lên.

đ/ập mạnh vào đùi:

"Có lý, chỉ là... biết tìm con gái hư hỏng ở đâu đây?"

Đúng lúc giọng nói đanh thép của tôi lọt vào tai cậu ta:

"Thằng nhóc con dám sờ đùi bà đây à, có tin bà ch/ặt cái móng vuốt của mày không?"

Nhị thiếu gia mừng rỡ, ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ đổ dồn về phía tôi.

Giọng nói nghiêm nghị của tôi lại lọt vào tai cậu ta lần nữa:

"Hỏi tôi là ai à? Sao nào, sống ngần ấy năm mà đến bố đẻ của mình còn không tìm thấy à?"

Nhị thiếu gia kích động đến mức niềm vui trong đáy mắt không sao giấu nổi.

Tiếng hét chói tai của tôi cuối cùng cũng lọt vào tai cậu ta:

"Vị thiếu gia này không tìm thấy bố đẻ của mình, trong số các vị ở đây ai muốn đứng ra nhận con không?"

Lục Trạch đ/ập mạnh vào cái đùi đang sưng tấy:

"Chính là cô ấy! Cô ấy chính là người bạn gái mà tôi chưa từng gặp mặt, nhưng lại yêu đến ch*t đi sống lại!"

Từ một con chim sẻ đậu trên cột điện.

Tôi một bước hóa thành phượng hoàng đậu trên cành cao.

Vừa bước vào phòng khách biệt thự nhà họ Lục.

Đại thiếu gia nhà họ Lục đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa liền liếc mắt nhìn tôi một cái.

Lục Minh Dương đúng như cái tên của anh ta.

Th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn, tính cách trầm ổn, hỉ nộ bất lộ, toàn thân tỏa ra khí chất tổng tài lạnh lùng.

Sau khi đá/nh giá tôi một lượt, anh ta lại tức đến bật cười:

"Quản gia, giờ đến cả loại yêu m/a q/uỷ quái nào cũng có thể bước vào cửa nhà họ Lục sao, mau đuổi người ra ngoài cho tôi!"

Sau đó lại quay đầu nhìn Lục Trạch, đáy mắt thêm vài phần cưng chiều:

"Tiểu Trạch, chẳng phải em nói hôm nay sẽ đưa cô tiểu thư khuê các dịu dàng hiền thục, khí chất thanh tao, nhỏ nhắn đáng yêu mà em đang tìm hiểu về cho anh xem sao? Cô ấy đâu rồi?"

"Vừa bị anh coi là yêu m/a q/uỷ quái đuổi ra ngoài rồi."

02

Tôi một cước đ/á văng quản gia, rồi hầm hầm bước vào phòng khách.

Ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da thật.

Cầm tách trà Long Tỉnh đã pha sẵn lên.

Thanh thanh cổ họng.

"Hừ... phì!"

Đặt tách trà xuống.

Lục Minh Dương nắm ch/ặt tách trà, khớp xươ/ng kêu răng rắc.

Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của anh ta.

"Lục Trạch! Đây là bạn gái mà em tìm sao?"

Lục Trạch nhanh chóng ôm chầm lấy tôi, nghển cổ lên:

"Đúng, anh, em yêu cô ấy đến ch*t đi sống lại không thể dứt ra được, em định tháng sau sẽ kết hôn với cô ấy."

Tôi tựa đầu vào lòng nhị thiếu gia đầy thỏa mãn:

"Trạch cưng, người ta muốn hôm nay ly hôn để gả cho anh ngay cơ."

"Đáng tiếc là ông chồng ch*t ti/ệt kia của em vừa mới chịu ký đơn ly hôn, thời gian hòa giải còn phải đợi một tháng nữa, chúng ta phải cố gắng chịu đựng thôi."

"Nhưng anh yên tâm, hai đứa con trai của em đều sẵn sàng đổi cách gọi anh là bố."

Để diễn cho thật chân thực.

Lục Trạch nhìn tôi bằng đôi mắt đào hoa đầy tình cảm, rồi đặt một nụ hôn trang trọng lên trán tôi.

Nhưng thế này thì làm sao đủ?

Tôi đã nhận của Lục nhị thiếu gia mười triệu rồi!

Phải khiến đại thiếu gia nhà họ Lục tin rằng tình cảm của chúng tôi kiên định như đ/á.

Tôi bẻ đầu Lục Trạch lại.

Đôi môi đỏ mọng hôn mạnh một cái lên cổ anh ta.

Chụt——

Để lại một dấu môi mờ ám cùng một vệt đỏ nhỏ ở giữa.

Khuôn mặt Lục Trạch đỏ bừng lên ngay lập tức, giống như một chàng trai nhà lành vừa bị trêu ghẹo.

Lục Minh Dương đang đứng bên cạnh trợn tròn mắt.

đ/ập nát tách trà trong tay.

Khuôn mặt xám xịt, chỉ vào tôi gầm lên:

"Cô thế mà lại là người đã qua một đời chồng? Còn có hai đứa con rồi?"

"Bỏ cái miệng cô ra, không được chạm vào mặt Tiểu Trạch!"

Tôi đảo mắt, đôi mắt to tròn được trang điểm bằng phấn mắt màu tím lườm một cái:

"Qua một đời chồng thì sao, qua một đời chồng thì không được phép theo đuổi hạnh phúc à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm