Nhưng tôi không hề thiếu thốn tình thương.
Dì và anh họ sống ở tầng trên.
Trong nhà có bảo mẫu chăm sóc, bố mẹ mỗi tối đều gọi video cho tôi, hỏi han về cuộc sống và việc học hành.
Họ chia sẻ với tôi những trải nghiệm trong công việc.
Cứ hễ có kỳ nghỉ là họ lại bay về, đưa tôi đi ngắm thế giới, cùng tôi trò chuyện với vạn vật tự nhiên.
Những việc nhỏ nhặt Trần Hoài Tự làm không đủ để lay động tôi.
Nhưng mùa đông năm đó, tuyết rơi lất phất.
Tôi ở lại thư viện đến tận giờ đóng cửa.
Đột nhiên ba gã đàn ông lao ra, chặn đường tôi.
Chúng đã uống chút rư/ợu, miệng lưỡi bẩn thỉu.
Nhìn cảnh sắp bị kéo vào rừng cây nhỏ.
Trần Hoài Tự xuất hiện.
Để c/ứu tôi, khóe miệng anh ta rướm m/áu, bị đá/nh g/ãy hai cái xươ/ng sườn, nhưng vẫn cố sống cố ch*t bảo vệ tôi ở phía sau.
May mắn thay, bảo vệ đi ngang qua.
Tôi đưa anh ta đến b/ệnh viện trường để bôi th/uốc.
Anh ta đ/au đến mức hít hà, vậy mà vẫn không quên nói với tôi:
“Đừng sợ, không đ/au chút nào đâu.”
Khoảnh khắc đó, lòng tôi đã mềm nhũn.
Anh họ bĩu môi kh/inh bỉ:
“An ninh trường học vốn rất tốt, sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc thế.”
Lúc đó, Trần Hoài Tự đã theo đuổi tôi hơn nửa năm.
Tôi tin vào nhân cách của anh ta.
Không chút do dự mà ở bên nhau.
Đợi Trần Hoài Tự tốt nghiệp, tôi khuyên bố mẹ cung cấp nguồn lực, hỗ trợ anh ta khởi nghiệp.
Khi ấy còn trẻ người non dạ.
Không thể lường trước được, con người một khi đã đứng ở vị trí cao, liền quên mất lối về ban đầu.
Càng không nghĩ đến tấm chân tình ngày ấy, đã trộn lẫn bao nhiêu sự tính toán từ lâu.
May mắn là tôi có công việc, có gia đình, có năng lực.
Cho dù có chọn sai đường, vẫn có vốn liếng để làm lại từ đầu.
Cùng lắm thì ly hôn, bắt đầu lại là được.
Tôi đâu phải loại người rời xa đàn ông là không sống nổi.
09
Lệnh điều động đã xuống.
Tôi về nhà thu dọn đồ đạc.
Tủ quần áo đã vơi đi rất nhiều.
Chỉ còn lại những chiếc áo phông và quần jeans đơn giản.
Những năm tháng ở nhà chăm con.
Để thuận tiện, tôi toàn mặc đồ tùy tiện.
Ánh mắt Trần Hoài Tự nhìn tôi ngày càng chán gh/ét.
Còn cả Trần Tử An, đã mấy lần lên tiếng:
“Con nói thật với mẹ nhé, mẹ chẳng xinh đẹp tí nào!”
“Không giống dì Nhu Nhu, lần nào xuất hiện cũng mặc váy đẹp.”
Tôi đã thấy rồi, toàn là hàng hiệu cả.
Hà Phán Nhu cùng làng với Trần Hoài Tự.
Hoàn cảnh gia đình không tốt.
Thành tích cũng chẳng ra sao.
Sau khi Trần Hoài Tự khởi nghiệp, mới tài trợ cho cô ta ra nước ngoài học tập.
Tôi vốn không hề hay biết.
Cho đến khi nảy sinh ý định ly hôn, kiểm tra các dòng tiền của anh ta.
Mỗi năm đều có một khoản cố định chuyển ra nước ngoài.
Ngay cả năm tôi phải đi v/ay tiền bố mẹ để giúp anh ta vượt qua khó khăn.
Cũng có khoản chi không dưới hai trăm nghìn tệ.
Có lẽ sợ tôi đòi lại.
Nên ghi chú là tự nguyện tặng.
Thật khó để diễn tả cảm xúc lúc đó.
Động cơ c/ứu tôi năm nào của Trần Hoài Tự, cũng trở thành một vấn đề đáng để truy c/ứu.
Anh ta thật lòng thích tôi?
Hay là sớm đã nhìn thấu gia cảnh tôi khá giả, bố mẹ có mối qu/an h/ệ rộng, nên mới kiên trì theo đuổi?
Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống.
Sẽ sinh sôi nảy nở trên mảnh đất tâm h/ồn.
10
Chín giờ, Trần Hoài Tự đưa con trai về nhà.
Dường như không phát hiện ra điều gì bất thường.
Nhưng trong căn nhà này, đâu đâu cũng có dấu vết của tôi.
Những bức ảnh trên tường, cây sen đ/á ngoài ban công, mỹ phẩm trên bàn trang điểm.
Mỗi một góc nhỏ đều là minh chứng cho sự chăm chút của tôi.
Những thứ thuộc về tôi, lần lượt được đóng gói gửi đi.
Hai năm trước, mẹ tôi đã định cư ở Singapore, đoàn tụ với bố.
Trần Tử An từng đến đó một lần.
Nó biết ông bà ngoại sống ở một nơi rất xa xôi.
Vì vậy nó bảo tôi về nhà của mình, chính là muốn tôi đi thật xa.
Vậy thì cứ làm theo ý nó.
Sau một ngày chơi đùa thỏa thích trở về.
Hai bố con có chút chột dạ, thấy tôi không chuẩn bị bữa tối và bánh kem, lại bỗng dưng nổi gi/ận.
Trần Tử An ngồi trên ghế sofa, lớn tiếng chất vấn tôi:
“Mẹ, tại sao mẹ không gọi con về ăn cơm?”
“Có nhớ mẹ từng nói trẻ con ăn nhiều sườn sẽ cao lớn không, bao lâu rồi mẹ không hầm cho con ăn.”
Tôi không quan tâm.
Ngồi xổm trên sàn, dọn dẹp hộp th/uốc.
Những thứ hết hạn thì giữ lại cũng chẳng ích gì.
Tình cảm cũng vậy thôi.
Thấy tôi không trả lời, Trần Tử An gi/ận quá hóa thẹn:
“Con gh/ét mẹ nhất! Mẹ căn bản chẳng thèm nhớ hôm nay là sinh nhật dương lịch của con.”
Nó tức tối gi/ật lấy điện thoại trong tay tôi, ném mạnh xuống sàn.
Sau đó, đôi chân cứ dậm liên hồi lên mặt điện thoại.
Cái kiểu vừa ăn cư/ớp vừa la làng này, không biết nó học được từ đâu.
Tôi khẽ cười:
“Nổi gi/ận cái gì? Chẳng phải con cùng bố và dì Nhu Nhu đã đến nhà hàng xoay ăn tối rồi sao?”
“Cô ấy còn cùng con thổi nến, hát chúc mừng sinh nhật, cùng nhau chụp ảnh lấy liền.”
Vì vậy.
Chiếc bánh kem cuối cùng tôi m/ua cho Trần Tử An.
Tôi đã tặng cho cô nhân viên giao hàng.
Khi đến nơi, cô ấy cõng cô con gái nhỏ trên lưng, mồ hôi nhễ nhại, cười rất chân thành:
“Trùng hợp thật, con gái em vừa tròn ba tuổi, chúc mừng sinh nhật con trai chị nhé.”
Tôi nghĩ, hai mẹ con chăm chỉ này xứng đáng nhận được nhiều lời chúc phúc hơn.
11
Trần Hoài Tự xoa thái dương, kiên nhẫn giải thích:
“Tử An đợi em cả ngày, tưởng em vẫn còn gi/ận nên mới để Phán Nhu cùng con đón sinh nhật.”
Tôi thản nhiên “ồ” một tiếng.
Thấy tôi không cãi vã, không ồn ào.
Anh ta lại trở nên thất thần.
Giống như tung một nắm đ/ấm vào đống bông.
Tôi nhặt điện thoại lên, đi đến trước mặt Trần Tử An:
“Con vô cớ làm hỏng đồ của mẹ, bắt buộc phải xin lỗi.”
Nhưng nó cứng cổ đáp:
“Không đời nào!”
“Mẹ là x/ấu nhất, nếu không phải tại mẹ cứ làm dì Nhu Nhu không vui, thì dì ấy đã không phải lo lắng cả đêm vì sợ mẹ m/ắng dì ấy.”
Tôi tốt bụng nói:
“Sao có thể chứ! Con làm bẩn tất hôm nay, chẳng phải cô ấy còn giúp con giặt sạch rồi sao?”
Không khí im lặng suốt ba giây.
Sắc mặt Trần Hoài Tự thay đổi:
“Em theo dõi chúng tôi?”
“Chẳng cần thiết.”
Màn hình điện thoại đã vỡ.
Nhưng không ảnh hưởng đến chức năng bên trong, tôi mở vòng bạn bè của Hà Phán Nhu, cho họ xem tất cả những nơi đã đến hôm nay.
đá/nh giá công tâm một câu:
“Chụp cũng đẹp đấy.”
“Trần Tử An, sau này đây chính là ký ức tuổi thơ của con rồi.”
Không biết câu nào đã kí/ch th/ích nó.
Nó liền khóc lóc chạy ra khỏi cửa.
Trần Hoài Tự thở dài:
“Sinh nhật sáu tuổi của con, em hà tất phải làm nó không vui.”
“Xem ra chỉ có Nhu Nhu mới dỗ được nó thôi, em nghỉ ngơi trước đi, chúng tôi sẽ về nhanh thôi.”
12
Đêm nay, tôi vốn định bàn chuyện ly hôn với Trần Hoài Tự.
Hai bố con họ lại không về nhà cả đêm.
Tôi chỉ đành để lại một tờ thỏa thuận.
Dù sao theo những gì tôi hiểu, Trần Hoài Tự chắc chắn sẽ không đồng ý ly hôn ngay.
Anh ta là một người cẩn trọng.
Cần thời gian để tiêu hóa, phân tích lợi hại.
Chú trọng cân nhắc việc phân chia tài sản và quyền nuôi con.
Vậy thì cứ để lại cho anh ta một tháng.