Cô ta sững người.
Tôi bước lên một bước.
"Khi Hứa Tri Ý từ chối cô ba lần, cô có bao giờ nghĩ cô ấy sẽ đ/au lòng không?"
"Khi cô đứng trên sân khấu hát bài hát cô ấy viết cho cha mình, đón nhận sự reo hò của fan, cô có bao giờ nghĩ cô ấy nhìn thấy sẽ sụp đổ không?"
"Khi cô khóc lóc nói tôi b/ắt n/ạt cô, kích động fan chặn ê-kíp chương trình, cô có bao giờ nghĩ cô ấy suýt chút nữa đã trở thành Tống Huyên thứ hai không?"
Sắc mặt Lâm Uẩn Phong trắng bệch, lắc đầu.
"Tôi không nghĩ nhiều như vậy..."
"Tất nhiên là cô không nghĩ."
Tôi nhìn cô ta, từng chữ một.
"Bởi vì cô cũng giống mẹ cô."
"Các người chỉ nhìn thấy những gì mình muốn."
"Không nhìn thấy người khác liệu có ch*t hay không."
Cả người cô ta lảo đảo, như bị câu nói này đóng đinh tại chỗ.
Tôi không thèm đếm xỉa đến cô ta nữa, vòng qua người cô ta đi vào tòa án.
Phía sau truyền đến tiếng khóc không kìm nén được của cô ta.
Lần này, không còn ai vì cô ta khóc mà mềm lòng nữa.
11
Ngày tuyên án vụ Lâm Vãn Thanh, bên ngoài tòa án có rất nhiều phóng viên.
Bà ta bị kết án vì nhiều tội danh như xâm phạm bản quyền với số lượng đặc biệt lớn, phỉ báng thương mại, tiêu hủy bằng chứng, lái xe nguy hiểm...
Những người liên quan từng tham gia xóa bài, hủy chứng cứ, tung tin đồn năm đó cũng đều phải chịu hình ph/ạt.
Khi Lâm Vãn Thanh được đưa ra khỏi tòa án, tóc đã bạc đi không ít.
Bà ta không còn vẻ hào nhoáng của một thiên hậu nữa.
Phóng viên dí micro vào mặt bà ta, hỏi:
"Bà có hối h/ận không?"
Lâm Vãn Thanh ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng trong chốc lát.
Tôi tưởng cuối cùng bà ta sẽ nói một câu hối h/ận.
Nhưng bà ta chỉ khàn giọng nói:
"Tôi chỉ thua Tống Chiêu thôi."
"Nếu không phải tại nó, tôi đã không ra nông nỗi này."
Tôi đứng cách đó không xa nhìn bà ta.
Đột nhiên cảm thấy chẳng có gì để phẫn nộ nữa.
Có những người đến ch*t cũng không bao giờ thấy mình sai.
Bà ta chỉ tiếc nuối vì mình chưa thắng.
Lâm Uẩn Phong cũng đến.
Cô ta đứng ngoài đám đông, không lại gần Lâm Vãn Thanh.
Hai mẹ con nhìn nhau qua đám phóng viên và dây phong tỏa.
Trong mắt Lâm Vãn Thanh không có sự xót xa, chỉ có oán h/ận.
Lâm Uẩn Phong co rúm người lại, cúi đầu.
Sau đó cô ta không phải ngồi tù, nhưng cũng đã trả cái giá quá đắt.
Thôi học, bồi thường, hủy hợp đồng, bị ngành giải trí phong sát.
Những fan từng chạy theo gọi cô ta là "bé cưng" giờ trở thành những người ch/ửi rủa cô ta thậm tệ nhất.
Bài hát của Hứa Tri Ý được đăng tải trở lại.
'Trước khi gió đến' lần đầu tiên được thực sự ghi tên cô ấy.
Ngày ra mắt, nó vọt lên vị trí số một bảng xếp hạng bài hát mới.
Cô ấy nhắn tin cho tôi, nói:
"Cô Tống, bố cháu chắc là đã nghe thấy rồi."
Tôi trả lời:
"Chắc chắn rồi."
Bài hát của chị gái, cuối cùng cũng đã trở về.
Sau khi cảnh sát và đội ngũ luật sư hoàn tất x/ác nhận quyền sở hữu bản quyền, album phong thần kia của Lâm Vãn Thanh đã bị gỡ bỏ trên toàn bộ nền tảng để chỉnh sửa.
Mười hai bài hát được ghi lại tên tác giả gốc: Tống Huyên.
Các nền tảng âm nhạc lớn đều treo chuyên đề trên trang chủ.
"Giọng hát đến muộn mười năm."
Nhấp vào là bản demo chị gái để lại năm đó, và bản chính thức sau khi phối khí lại.
Phần bình luận tràn ngập những lời xin lỗi.
"Tống Huyên, xin lỗi chị."
"Năm đó tôi từng ch/ửi chị, tôi n/ợ chị một lời xin lỗi."
"Hóa ra thiên hậu mà chúng ta nghe suốt mười năm, lại là đồ ăn cắp."
"Nếu chị còn sống, nhạc đàn Hoa ngữ liệu có hoàn toàn khác biệt không?"
Tôi không khóc.
Tôi chỉ quay lại căn phòng trọ đó của chị gái.
Đã mười năm rồi.
Căn phòng này tôi vẫn tiếp tục thuê, chưa từng trả.
Giấy dán tường đã ố vàng.
Những bản nhạc và lời bài hát trên đó cũng đã nhạt màu.
Nhưng những nét bút đó vẫn còn.
Chữ của chị gái hơi tròn, khi viết đến phần cao trào thường có thói quen vẽ một ngôi sao nhỏ.
Trên bậu cửa sổ vẫn đặt chiếc cốc cũ chị từng dùng.
Đáy cốc bị mẻ một miếng nhỏ.
Tôi mở những hot search mới nhất, đặt lên bàn.
#Nhạc đàn Hoa ngữ n/ợ Tống Huyên một ngôi quán quân#
#Tác phẩm của Tống Huyên trở lại đứng đầu bảng#
#Tất cả mọi người đều đang xin lỗi Tống Huyên#
Tôi nhẹ nhàng lau sạch bụi ở góc tường.
"Chị."
"Chị nhìn xem."
"Họ cuối cùng cũng biết, chị không hề đạo nhạc."
Ngoài cửa sổ có gió thổi vào.
Những trang giấy ố vàng trên tường khẽ lay động, phát ra tiếng kêu vụn vỡ.
Giống như có ai đó đang ôm đàn guitar, cười khẽ ở một nơi rất xa.
Tôi nhắm mắt lại.
"Chị."
"Chị nổi tiếng rồi."
"Lần này, là bằng chính tên của chị."
--Hết