Sau này, là vì bố, vì sự nâng đỡ vất vả của ông.
Đến cuối cùng, tôi nghĩ là vì chính mình.
Chẳng ai lại không mong mình có một tương lai tươi sáng.
Có lẽ, đây chính là ý nghĩa việc Chu Trì Yến xuất hiện trong đời tôi.
Cậu ấy dùng sai lầm của mình, chứng minh cho tôi thấy khả năng của một con đường khác trong đời.
Nhưng để bước ra khỏi bóng m/a của mẹ con Chu Trì Yến, tôi vẫn mất gần một tháng.
Trong một tháng đó, bố luôn ở bên cạnh tôi.
Những giấc mơ Chu Trì Yến từng hứa với tôi lần lượt bị tôi gạch bỏ.
Thay vào đó là sự đồng hành của bố.
Bố cùng tôi leo Trường Thành, đón bình minh dưới chân Thiên An Môn, thử uống đậu trấp một lần, dù kết quả là tôi nôn thốc nôn tháo.
Nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy vững vàng chưa từng có.
Sự đồng hành của bố mãi là hậu thuẫn vững chắc nhất của tôi.
09
Sau khi từ Bắc Kinh trở về, tôi không đi du lịch nữa.
Mà đến một bể bơi trong thành phố để tập bơi.
Tôi từng bị sặc nước, nên rất sợ bơi.
Chu Trì Yến biết chuyện, từng gấp cho tôi một ngôi sao, hứa sẽ mãi bảo vệ tôi.
Nhưng giờ tôi đã nghĩ thông suốt.
Thứ tôi cần không phải là co ro tại chỗ đợi ai đó thay lòng đổi dạ, mà là một lần tái sinh bằng cách phá vỡ chính mình.
Sau năm lần thử thất bại, đến lần thứ sáu, tôi cuối cùng cũng học được cách nín thở, bơi chầm chậm được mười mét dưới nước.
Khi tôi đã có thể bơi năm lượt qua lại trong bể, giấy báo trúng tuyển cuối cùng cũng được phát.
Lớp trưởng tổ chức một buổi họp lớp.
Khi tôi nhắn tin riêng đăng ký, cô ấy khéo léo an ủi tôi:
"Dạng Dạng, đừng nản lòng, ông trời sẽ không phụ công cậu, cùng lắm chúng ta ôn thi lại một năm! Trời cao sẽ không phụ người nỗ lực!"
Tôi nghe mà thấy khó hiểu:
"Lớp trưởng, cậu đang nói gì vậy? Sao tớ phải ôn thi lại?"
Tôi vừa nói vừa chụp gửi cô ấy tấm ảnh giấy báo trúng tuyển Đại học Chiết Giang.
"Sao, không đỗ được Thanh Bắc thì phải ôn thi lại à?"
Tôi trêu lại.
Lớp trưởng không nhịn được mà ch/ửi thề:
"Đệt! Thằng khốn nào tung tin nhảm, bảo cậu thi trượt phải học cao đẳng, còn chê cậu là giả vờ nỗ lực! Bình thường học hành chỉ là làm màu!"
Nghe lớp trưởng nói vậy, tôi hiểu ra ngay.
Tôi cũng không giấu giếm, kể lại tường tận mọi chuyện vào ngày nộp nguyện vọng.
Lớp trưởng nghe mà ngẩn người:
"Trời, Tạ Tô Tô bị b/ệnh à! Chu Trì Yến cũng mất trí rồi! May mà Dạng Dạng cậu đủ nỗ lực, sớm điền xong trường mơ ước, không thì chắc bị cặp nam nữ khốn nạn này hại cả đời!"
Tôi hoàn toàn tán đồng.
Nhưng lại nghe lớp trưởng nói với giọng đầy ẩn ý:
"Cậu nói xem, Chu Trì Yến sẽ không đến giờ vẫn không biết nguyện vọng của mình bị Tạ Tô Tô đổi thành cao đẳng chứ?"
"Cậu ấy mà biết thì đã không đi tung tin đồn rồi."
"Vậy thì có kịch hay để xem rồi!"
10
Trong buổi họp lớp, lớp trưởng nhìn thấy tôi thì kinh ngạc vô cùng.
"Mỹ nữ, cô là ai vậy?"
"Ban Ban, là tớ đây, Lâm Chi Dạng."
Lớp trưởng huýt sáo một cách khoa trương:
"Đúng là l/ột x/ác luôn! Nếu thằng ranh Chu Trì Yến kia mà thấy, chắc hối đến xanh ruột!"
Cô ấy vừa nói vừa vỗ nhẹ sau gáy với vẻ hối tiếc:
"Nhìn tớ kìa, ngày vui mà lại nhắc đến cái đồ xui xẻo này làm gì!"
Lớp trưởng rất nhiệt tình, tôi cũng đứng cạnh cô ấy phụ giúp.
Những bạn nhận ra tôi đều rất ngạc nhiên.
"Lâm Chi Dạng, cậu nên học cách ăn mặc từ lâu rồi! Bộ này tuyệt cú mèo!"
"Cậu tưởng Dạng Dạng giống cậu à? Dạng Dạng của chúng tớ lúc còn đi học chỉ chăm chăm vào việc học! Giờ trưởng thành rồi mới dành chút tâm trí cho ăn mặc! Suy cho cùng, Dạng Dạng có nền tảng tốt."
Tôi nghe họ khen mà hơi ngượng.
Trên bàn tiệc, các bạn lại bàn tán về việc mình đỗ trường nào.
Khi nhắc đến tôi, thầy chủ nhiệm hơi xúc động:
"Đại học Chiết Giang à! Tốt quá, thầy biết mà, không nhìn nhầm người. Trời cao sẽ không phụ đứa trẻ nỗ lực."
Khi thấy thành tích của tôi sa sút, thầy đã đặc biệt quan tâm đến trạng thái của tôi, còn động viên tôi cố gắng học tập, giúp tôi thanh lọc tâm h/ồn.
Giờ biết tôi đỗ đại học danh tiếng, sao có thể không vui chứ?
Tối nay, tâm trạng mọi người đều rất phấn khích.
Sau bữa ăn, lớp trưởng đề nghị đi hát karaoke.
Trên đường đi, cô ấy nắm tay tôi, không khỏi tiếc nuối:
"Chậc chậc, cậu nói xem thằng tự đại Chu Trì Yến sao không đến nhỉ? Rất muốn vả mặt công khai, hỏi xem thằng đó đỗ trường trọng điểm nào rồi!"
Đang lúc lớp trưởng nói hăng say, cô ấy đột nhiên dừng lại, dụi mắt.
Tôi bình thản nhìn về phía người vừa đến.
Không ai khác, chính là Chu Trì Yến, phía sau cậu ta còn đi theo Tạ Tô Tô.
Nhìn thấy tôi, Chu Trì Yến hơi sững lại...
"Lâm Chi Dạng?"
Tôi gật đầu.
Lớp trưởng chậc lưỡi hai tiếng, trêu cậu ta:
"Học bá, cậu đỗ trường nào vậy?"
Chu Trì Yến mím môi, không nói gì.
Lớp trưởng lại nhìn sang Tạ Tô Tô đang khóc như hoa lê đính hạt mưa bên cạnh:
"Tiểu trà xanh, cậu khóc cái gì? Biết tin đồn thất bại rồi hả? May mà Dạng Dạng của chúng tớ người đẹp tâm thiện không chấp với cậu, chứ gặp tớ, sớm x/é x/ác cái lớp da này của cậu rồi!"
"Cậu... cậu đừng nói bậy."
Tạ Tô Tô yếu ớt phản bác.
Lớp trưởng không chiều cô ta, bật ảnh giấy báo trúng tuyển của tôi dí thẳng vào mặt cô ấy:
"Nhìn cho kỹ, Dạng Dạng của chúng tớ đỗ Đại học Chiết Giang, chứ không phải trường cao đẳng rá/ch nát mà cậu nói đâu!"
Khi nhắc đến cao đẳng, khóe miệng Chu Trì Yến khẽ gi/ật.
Những bạn đã được lớp trưởng "phổ cập kiến thức" bắt đầu kể lại chuỗi rắc rối này cho người bên cạnh.
Âm thanh từ lúc đầu thì thầm to nhỏ, chuyển thành tranh luận lớn tiếng:
"Ý cậu là có người đã đổi nguyện vọng Dạng Dạng điền sẵn thành cao đẳng?"
"Người đó là ai thế! Khó đoán quá!"
"Ha, tự mình làm tự mình chịu với cú này!"
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Chu Trì Yến và Tạ Tô Tô đều đầy vẻ chế giễu và trêu chọc.
Cùng là thí sinh thi đại học, ai mà không biết tầm quan trọng của việc nộp nguyện vọng.
Đằng này một người lại giao chìa khóa nhà, tạo cơ hội cho cô ta sửa đổi nguyện vọng.
Người còn lại thì thờ ơ khi tôi cầu c/ứu, thậm chí còn ném đ/á xuống giếng.
Thế này mà không gọi là trời sinh một đôi, tác hợp của ông trời thì gọi là gì?
Chính vì vậy, chẳng ai tiếc nuối cho tương lai của Chu Trì Yến cả.
Chỉ có một lời cảm thán:
"Giá mà cậu ta chịu xem qua một lần ở giữa chừng, thì cũng không ra nông nỗi này."
Chu Trì Yến bẽ mặt nặng nề trong buổi họp lớp, rất lâu sau vẫn không thấy xuất hiện.
Nhưng lớp trưởng nắm tin rất nhanh, kể cho tôi nghe vài lần về diễn biến của hai người họ.