Lạc Doanh Doanh cứ cách vài ngày lại dẫn Hàn Ngọc đến chực ăn chực uống.
Nàng ngồi trên chiếc ghế đ/á trong viện của ta, vừa ăn th!t bò hầm ta làm vừa càm ràm chuyện Hàn Ngọc ít nói.
Cứ như một cái hũ nút.
Rõ ràng ta đã thấy hắn nói chuyện với người khác, miệng lưỡi vừa đ/ộc vừa nhanh, chỉ cần cất lời là khiến người ta phát khóc.
Hàn Ngọc sặc nhẹ một tiếng: "Không... ta không có."
Ta mím môi cười tr/ộm.
Cho đến một ngày, Tiểu Hàn đột nhiên đến tìm ta.
"Nguyệt Doanh tỷ tỷ, sau khi tỷ đi, trong phủ xảy ra vài chuyện không vui."
"Vương gia không biết từ đâu lôi ra tờ ước định ba điều kia, xem xong sắc mặt liền thay đổi."
Ta: "... Rồi sao nữa?"
Chuyện này chẳng phải kiếp trước ngài ấy đã biết rồi sao?
"Rồi ngài ấy nói với tiểu thư, nếu nàng coi trọng tỷ, cùng lắm thì sau khi thành thân nạp tỷ làm thiếp, tiểu thư cũng không cần phải gạch tên tỷ ra."
"Tiểu thư lập tức lạnh mặt, hỏi ngài có phải sớm đã có tâm địa bất chính rồi không. Hai người cãi vã không vui suốt mấy ngày nay."
Nạp ta làm thiếp?
Kiếp trước ngài ấy giam cầm ta gần mười năm, ngay cả một danh phận cũng chẳng cho.
Kiếp này ngài ấy lại hào phóng quá nhỉ.
Nhưng ai mà thèm chứ?
Ngài ấy chưa bao giờ thực sự muốn ta, chỉ là không cam lòng để ta rơi vào tay kẻ khác.
12
Không lâu sau, Tiểu Hàn lại đến, nhưng lần này không phải một mình.
Phía sau là tiểu thư, còn mang theo quà cáp.
Tiểu thư đứng trước cửa viện ta, ngắm nghía một vòng, khóe môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt: "Tiểu viện này thu xếp thanh tao thật."
Ta vội vàng đón nàng vào nhà: "Tiểu thư sao lại tự mình đến đây?"
Nàng ngồi xuống, ánh mắt rơi trên mấy cành hoa dại cắm trong bình gốm thô, ngẩn người: "Ngươi sống rất tốt."
"Phu quân đối với nô tỳ rất tốt."
Tiểu thư có chút ngưỡng m/ộ: "Nguyệt Doanh, quyết định đúng đắn nhất của ta, chính là thả ngươi rời đi để thành thân."
"Ngày ngươi thành thân, chàng ấy hỏi ta, ngươi và Tiêu Tự Chi đã hủy hôn ước chưa. Ta lừa chàng ấy là rồi."
Cổ họng ta thắt lại: "... Tiểu thư."
Nàng ngước mắt nhìn ta, lại một lần nữa x/ác nhận: "Nguyệt Doanh, giữa ngươi và chàng ấy, có từng có chuyện gì không?"
"Không có. Tiểu thư, nô tỳ chưa từng có chuyện gì với Vương gia cả."
Tiểu thư nhìn ta hồi lâu, lắc đầu thở dài.
"Ta biết."
"Nhưng chữ tình, chưa bao giờ đợi người ta nhận ra đã lặng lẽ bén rễ. Năm đó ta thích chàng ấy, cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua đó thôi."
"Ta cũng không biết chàng ấy để tâm tới ngươi từ lúc nào... May mà cuối cùng chàng ấy vẫn không có được ngươi."
"Hôn sự của ta và chàng ấy là thánh chỉ ban xuống. Cha mẹ không thể vì ta mà kháng chỉ. Ta từng d/ao động, không biết có nên gả cho chàng ấy hay không."
"Vương gia từng c/ứu ta, có ơn với ta, ta luôn đặt nặng phần ân tình này, kéo theo đó cũng nghĩ chàng ấy quá tốt đẹp. Thực ra chàng ấy cũng là kẻ phàm phu tục tử. Cũng sẽ hai lòng, cũng sẽ tơ tưởng những thứ không nên tơ tưởng."
Ta không biết phải an ủi nàng thế nào.
Cứ ngỡ kiếp này không có ta chắn giữa, tiểu thư và Lục Hoài Dạ sẽ là một đôi thuận buồm xuôi gió.
Nhưng giờ nhìn lại, hình như cũng chưa chắc.
Tiểu thư không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi một lát rồi đứng dậy rời đi.
Đến cửa nàng quay đầu lại.
"Nguyệt Doanh, ta nghe cha nói, biên cương lại xảy ra chiến sự rồi, ngươi hãy theo Tiêu Tự Chi rời đi đi."
Ta đứng nơi cửa, nhìn bóng lưng nàng biến mất ở cuối ngõ.
Tiểu Hàn đi phía sau nàng, lén vẫy tay với ta, ra hiệu ta vào trong.
Buổi tối Tiêu Tự Chi về, thần sắc không giống ngày thường.
"Nguyệt Doanh, biên cương xảy ra chiến sự rồi."
Ta: "Khi nào đi?"
"Ngày kia."
"Ta đi cùng chàng."
Chàng có chút kinh ngạc: "Nơi đó cuộc sống khổ cực, gió bụi nhiều, ngay cả bát canh nóng cũng chưa chắc đã uống được."
"Nhưng nơi đó có chàng."
Ta vốn dĩ đã chuẩn bị một bụng lời lẽ để khuyên chàng, kết quả chàng chẳng nói hai lời đã gật đầu.
"Ở kinh thành ta luôn không yên tâm, cứ cảm giác như có đôi mắt nào đó trong bóng tối đang chằm chằm nhìn nàng vậy."
13
Lục Hoài Dạ dạo gần đây luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng một góc, như thể có thứ gì đó đã trốn mất.
Lâm Lang đối với ngài đầy oán trách, lời nói cũng mang theo gai nhọn.
Trách ngài chấp niệm với Nguyệt Doanh quá nặng.
Ngài đinh ninh rằng kiếp trước Nguyệt Doanh lén lút tư tình với Tiêu Tự Chi sau lưng ngài, kiếp này chỉ muốn giam cầm người bên cạnh, từ từ hànhz hạz.
Rõ ràng đã hứa với Lâm Lang không nạp thiếp, nhưng ngài vẫn muốn hủy ước.
Chẳng qua cũng chỉ là một Nguyệt Doanh thôi mà, giữ lại cũng chỉ để trút bỏ cơn gi/ận kia.
Nhưng dạo gần đây ngài bỗng phát hiện ra, hình như đã rất lâu rồi không gặp Nguyệt Doanh.
Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Lỡ như người đàn bà đó chạy mất thì sao?
Lỡ như nàng thừa lúc ngài không chú ý, lại chui vào cái xó xỉnh nào đó mà ngài không tìm thấy thì sao?
Ngài rốt cuộc không ngồi yên được nữa.
Sai người chuẩn bị ít quà, đặc biệt chọn mấy món Lâm Lang thích, đến tận cửa tạ lỗi.
Lâm Lang ngồi trong hoa sảnh, sắc mặt nhàn nhạt, nhưng nhìn thấy những món quà kia, cuối cùng cũng hòa hoãn hơn chút.
Lục Hoài Dạ thở phào nhẹ nhõm, nâng chén trà uống một ngụm.
Ngài nhớ lại lúc ở yến tiệc lần đầu nhìn thấy Lâm Lang.
Nàng mặc một bộ y phục màu tím sẫm, đứng dưới hành lang nói chuyện với người khác, lúc cười làm ngài chói mắt.
Lúc đó liền nghĩ, người này phải là của mình.
Cho nên ngài mới c/ầu x/in đạo thánh chỉ kia.
Nàng vốn dĩ là người ngài muốn, luôn luôn là vậy.
Nhân lúc Lâm Lang tâm trạng còn tốt, Lục Hoài Dạ giả vờ như vô tình mở lời: "Đúng rồi, Lâm Lang, Nguyệt Doanh bên cạnh nàng, bị cảm lạnh lâu thế vẫn chưa khỏi sao?"
Lời vừa dứt, sắc mặt Lâm Lang lạnh hẳn xuống.
"Vương gia, Nguyệt Doanh đã rời đi rồi."
Ngài sững sờ: "Rời đi? Đi đâu?"
Lâm Lang không nhìn ngài, giọng nói hơi nghẹn ngào: "Nàng ấy thành thân rồi, ta thả nàng ấy đi."
Chén trà trong tay Lục Hoài Dạ suýt chút nữa rơi xuống, cơn gi/ận vô danh trong lòng bỗng chốc bùng lên.
Thành thân rồi?
Với ai?
Cái tên Tiêu Tự Chi đó?
Cái gã gian phu kiếp trước tư tình với nàng?
Nàng vậy mà lại gả cho hắn lần nữa?
Ngài nghiến ch/ặt răng: "Không phải nàng nói bọn họ đã hủy hôn rồi sao?"
Lâm Lang cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn ngài một cái, hốc mắt đã đỏ hoe: "Vương gia, người rốt cuộc thích là ta, hay là Nguyệt Doanh?"
"Tất nhiên là nàng."
"Vậy tại sao người cứ luôn hỏi về nàng ấy?"
"Người mỗi lần đến, ba câu không rời khỏi nàng ấy. Nàng ấy ốm người hỏi, nàng ấy không có mặt người cũng hỏi. Giờ nàng ấy đi rồi, người vẫn còn hỏi.
Vương gia, người rốt cuộc không buông bỏ được điều gì ở nàng ấy?"
Lục Hoài Dạ nhất thời không đáp được lời nào.
Ngài không buông bỏ được điều gì?
Điều ngài không buông bỏ được chính là món n/ợ kiếp trước, là món n/ợ nghiệt ngã mà nàng n/ợ ngài.