Góc nhìn của Ôn Yến Sơn:
Ngày Lâm Nhân đề nghị chia tay.
Khi Ôn Yến Sơn vội vã, bụi bặm đường xa tìm đến trường học của Lâm Nhân.
Lâm Nhân đang cùng các đồng đội hẹn nhau đi ăn đồ nướng, để chúc mừng vì đã giành được giải nhất trong cuộc thi.
Mặc dù chưa từng gặp mặt ngoài đời, nhưng Ôn Yến Sơn vẫn nhận ra Lâm Nhân ngay lập tức.
Nhân Nhân của anh.
Lúc đó không biết đồng đội của Lâm Nhân đã nói gì, khiến cô cười đến mức nghiêng ngả.
Trong mày mắt không hề có lấy một tia u ám vì chuyện chia tay.
Rõ ràng trong suốt hành trình dài mười mấy tiếng đồng hồ, Ôn Yến Sơn đã luôn đứng ở vị trí của Lâm Nhân để suy nghĩ về cảm nhận của cô.
Anh đã định sau khi gặp Lâm Nhân sẽ xin lỗi cô.
Lâm Nhân thích gương mặt của anh, anh có thể dùng gương mặt đó để khiến cô mềm lòng.
Anh còn định nói với cô rằng sau này sẽ không còn kiểm soát cô quá mức như vậy nữa, anh sẽ thay đổi.
Cũng như chuẩn bị sang tên một nửa cổ phần của mình cho cô.
Những bản hợp đồng giấy trắng mực đen, cùng với nguồn thu nhập chảy vào tài khoản liên tục sẽ nói cho cô biết, anh không phải chỉ hứa suông.
Cô có thể tin tưởng anh.
Ôn Yến Sơn vô cùng chắc chắn, kế hoạch của anh có tỷ lệ thành công gần như tuyệt đối.
Thế nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhân cười nói sảng khoái, nâng ly chúc mừng cùng bạn bè.
Anh đột nhiên nhớ lại giọng điệu mang theo sự giải thoát của Lâm Nhân khi đề nghị chia tay với anh.
Anh nhớ lại giọng nói mệt mỏi của cô mỗi tối khi gọi điện, khi anh bắt cô phải kể lại chi tiết từng việc đã làm khiến cô không kịp trả lời tin nhắn của anh.
Trong lòng bỗng trào dâng một đợt sóng mang tên đố kỵ, không thể ngăn cản.
Như thể muốn nhấn chìm từng tấc cơ thể anh.
Anh đố kỵ quá, đố kỵ vì Lâm Nhân lại có thể thoải mái, tự tại với họ đến thế.
Nhưng đồng thời, anh nhận ra mình có lẽ không thể nào bỏ được tính chiếm hữu và kiểm soát đối với cô.
Anh không thể kiểm soát nổi chính mình.
Ôn Yến Sơn đứng trong góc tối, lặng lẽ nhìn Lâm Nhân một lúc lâu.
Nhân Nhân của anh, xinh đẹp như vậy, ưu tú như vậy.
Anh nghĩ, có lẽ đây mới là cuộc sống mà cô mong muốn.
Lâm Nhân không còn cần anh nữa.
Vì thế, anh lùi lại.
Đứng từ xa nhìn ngắm những hỉ nộ ái ố của Lâm Nhân.
Anh sợ nếu mình đến quá gần, sẽ không kìm được mà muốn làm phiền cô.
Sẽ khiến cô càng chán gh/ét anh hơn.
Nhưng khi thấy Lâm Nhân bị người ta bỏ th/uốc, anh vẫn không thể kiểm soát được bản thân mà ra tay can thiệp.
Anh ôm lấy Lâm Nhân đang hôn mê bất tỉnh.
Hạ mắt nhìn hàng mi khẽ r/un r/ẩy của cô.
Anh nghĩ thầm.
Lần này là em chủ động bước đến trước mặt anh.
Anh sẽ không bao giờ buông tay nữa.
- Hết -