Thẩm Tri Hàn nhìn chằm chằm vào cái gối ôm, mặt mày hơi tái đi.
Tôi không nghĩ nhiều, chạy đi m/ua nước.
Quay về, phát hiện màn hình điện thoại của mình trên bàn đang sáng.
Cầm lên xem, "Heo con bám người" vừa gọi điện thoại thoại cho tôi.
Thẩm Tri Hàn đã không thấy đâu nữa.
Đầu óc tôi "oong" một tiếng, tiêu đời rồi!
Sau khi đồng ý kết bạn hôm qua, tôi quên mất chưa xóa anh ta!
Thân phận của tôi chắc không bị lộ rồi chứ?!
Đúng lúc tôi đang sốt sắng xoay mòng mòng như ruồi, giọng nói của Thẩm Tri Hàn vang lên sau lưng.
"Lúc nãy không ngã đ/au chứ?"
Tôi ngoái đầu lại, thấy Thẩm Tri Hàn đang đứng đó nhìn mình.
Thần sắc có chút không tự nhiên.
Tôi vội xua tay.
"Không ạ, không có ạ."
"Nghỉ ngơi một chút đi, thu thập xong nhóm số liệu này là về trường."
???
Nhanh như vậy đã về rồi sao?
Bình thường toàn phải cắm chốt cả ngày cơ mà.
Thấy tôi ngẩn người tại chỗ, anh bồi thêm một câu:
"Hôm nay nhiệt độ lên tới 36 độ, tôi sợ em bị sốc nhiệt."
Không ổn.
Cực kỳ không ổn.
Thẩm Tri Hàn từ bao giờ mà tâm lý thế này?
Tôi càng nghĩ càng run, nơm nớp lo sợ thu thập xong số liệu.
Lúc sắp đi, chợt nhớ ra chiếc gối ôm vẫn chưa lấy.
Khoảnh khắc tay chạm vào nó, như sét đá/nh ngang tai.
Trời đất ơi!
Mỗi lần gọi video với anh, ống kính toàn chĩa vào chiếc gối Peppa này thôi!
Thẩm Tri Hàn thông minh như vậy, chắc chắn đã phát hiện ra rồi!
Đầu óc tôi rối như tơ vò.
Tam thập lục kế, chuồn là thượng sách.
Tôi cắm đầu chạy ra ngoài, vẫy tay bắt taxi.
Trên điện thoại, "Thẩm M/a Đầu" gọi đến.
Tôi ném điện thoại vào túi, suýt chút nữa bật khóc.
14
Về đến ký túc xá, tôi nằm bò ra giường gào thét.
Ai c/ứu tôi với?
Điện thoại rung một cái.
Tôi gi/ật b/ắn mình.
Thẩm Tri Hàn nhắn tin:
"Giang Thiển Thiển, sắp xếp số liệu cho tốt, ngày mai đến văn phòng tìm tôi."
...
Tôi có thể không đi được không?
Nhưng nếu không đi gặp anh, tôi chỉ còn cách làm phiền thầy hướng dẫn đang nằm trên giường b/ệnh!
Không nỡ mà!
Thôi bỏ đi, cái gì đến cũng phải đến.
Ngày hôm sau, tôi lề mề đến văn phòng của anh.
Anh không biểu cảm gì, kiểm tra số liệu của tôi.
"Số liệu lần này không có vấn đề gì, thêm vào luận văn đi."
"Lập luận logic phần này không đúng, cần phải sắp xếp lại."
Anh kiên nhẫn giảng giải cho tôi.
Tôi gật đầu lia lịa, tay cầm bút ghi chép không ngừng.
"Cảm ơn Thẩm giáo sư!"
Giảng xong, tôi cảm ơn rồi định chuồn.
"Giang Thiển Thiển."
Tiêu rồi... cuối cùng cũng đến rồi.
Tôi từ từ quay người lại.
Anh giơ điện thoại lên trước mặt tôi:
"Đây là em đúng không?"
Trên màn hình hiện rõ tài khoản phụ của tôi "Giang Giang là một đứa lanh lợi".
"Phải... không ạ?"
Tôi thực hiện sự phản kháng cuối cùng.
Giây tiếp theo, anh gọi thẳng tới.
Điện thoại tôi reo lên.
Thẩm Tri Hàn nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm, chờ câu trả lời.
Chân tôi nhũn ra, suýt nữa thì quỳ xuống.
"Thẩm giáo sư, xin lỗi thầy! Em không cố ý đâu ạ!"
"Sau khi biết thầy là đối tượng quen qua mạng của em, em đã muốn chia tay rồi! Nhưng xóa chưa sạch..."
"Em biết thầy gh/ét em, hay là giờ mình chia tay đi, em trả lại hết số tiền thầy chuyển cho em!"
Tôi mở điện thoại, bắt đầu chuyển khoản.
"6666 tệ."
"9520 tệ."
"13140 tệ."
"52000 tệ."
Điện thoại Thẩm Tri Hàn "ting" không ngừng.
Ơ, không đúng, 52000 này là anh chuyển cho tôi sau khi tự công khai thân phận.
Tôi căn bản chưa nhận! Làm sao để rút lại đây?!
Tôi cuống đến mức sắp khóc.
Anh không nói một lời, cảm xúc trong mắt rất phức tạp.
Hồi lâu sau, anh lên tiếng:
"Giang Thiển Thiển, tại sao em lại nghĩ tôi gh/ét em?"
Tôi ngẩn người.
Chưa đủ rõ ràng sao?
Từ khi anh đến dạy thay, số lần anh m/ắng tôi phải tính bằng trăm.
Giáo sư Thẩm lừng lẫy, nhìn thấy một sinh viên tư chất bình thường như tôi.
Chắc chắn từ tận đáy lòng là chê bai rồi.
"Tôi chưa bao giờ gh/ét em."
"Ngược lại, em là sinh viên mà tôi thấy rất có nghị lực."
Tôi nhìn anh, không tin vào tai mình.
15
Thì ra, ngay từ buổi thực hành đầu tiên anh đến dạy thay, anh đã chú ý đến tôi.
Giữa mùa hè nóng nực, nhiều nữ sinh bôi kem chống nắng, mặc áo chống nắng.
Trong chuồng lợn thì bịt mũi, chần chừ không dám lại gần lợn con.
Chỉ có tôi, xắn tay áo lên là làm ngay.
Anh thấy tôi chịu khổ được, không tiểu thư, là một mầm non tốt để làm ngành chăn nuôi.
Cuối buổi học hôm đó, tôi uống nước cạnh chuồng lợn.
Anh đi tới hỏi tôi:
"Tại sao em lại chọn ngành khoa học động vật?"
Tôi ngẩn người, nói thật:
"Ông nội em nuôi lợn cả đời, đến ngày mất, ông vẫn không hiểu tại sao lợn mình nuôi lại g/ầy hơn của người ta."
"Sau này em mới biết, giống lợn ông dùng không tốt. Những giống lợn tốt đều nhập khẩu từ nước ngoài. Một con lợn cả trăm nghìn, ông cả đời không dám m/ua."
"Dựa vào đâu mà lợn chúng ta nuôi mấy nghìn năm, cuối cùng vẫn phải nhìn sắc mặt người khác? Em muốn làm rõ chuyện này, rồi kể câu trả lời cho ông nội nghe."
Thẩm Tri Hàn nghe xong, gật đầu rồi rời đi.
"Sinh viên trẻ tôi từng gặp, luôn thích bàn về lý tưởng nghiên c/ứu khoa học của mình cao xa thế nào."
"Chỉ có em, là thực sự muốn làm rõ một việc."
Tôi sững sờ.
"Vậy... sao thầy còn m/ắng em thậm tệ như thế?"
Anh im lặng một lúc:
"Bởi vì tôi không muốn sự kiêu hãnh của em, biến thành sự ngạo mạn."
Anh nói, tôi rất thông minh, cũng rất có tài năng, nhưng không đủ khiêm tốn, đây là điều cấm kỵ trong nghiên c/ứu học thuật.
Thành tích và sự tiến bộ của tôi, anh đều nhìn thấy.
Nhưng anh không dám khen, sợ tôi bay bổng quá đà.
Muốn nghiên c/ứu rõ một vấn đề, phải đặt chân trên mặt đất.
Thế nên, anh chỉ có thể dùng cách m/ắng, để tôi tỉnh táo hơn một chút.
"Giang Thiển Thiển, giờ chúng ta chỉ là qu/an h/ệ thầy trò. Số tiền em chuyển lúc nãy tôi sẽ không nhận."
"Tôi hy vọng em có thể hoàn thành việc học thật tốt, thực hiện lý tưởng của mình."
16
Từ ngày đó, tôi chuyên tâm, bắt đầu viết luận văn nghiêm túc.
Anh vẫn miệng đ/ộc, nhưng khác ở chỗ, cuối câu đều thêm một lời khích lệ.
"Giang Thiển Thiển, đoạn này em đang viết tiểu thuyết đấy à? Khuyên em đăng lên trang tiểu thuyết mạng, tôi là người đầu tiên donate."
"Nhưng tổng thể có tiến bộ, trước đây toàn bộ đều giống tiểu thuyết."
"Kết luận này là em mơ thấy đấy à? Viễn tưởng thế."
"Nhưng xét về khía cạnh đổi mới, rất đáng khích lệ."
Tôi không còn oán trách anh nữa, chỉ muốn nghiêm túc nghiên c/ứu.
Nhưng không hiểu sao, kết quả số liệu luôn có vấn đề.
Vì thế, tôi tự ý thay đổi tỷ lệ thức ăn, hy vọng sẽ có bất ngờ.
Kết quả bất ngờ không thấy đâu, chỉ thấy chấn động-- 10 con lợn trong trại đồng loạt bị tiêu chảy.