“Xin lỗi, mưa to quá, vẫn còn ướt quá,” Đặng Vĩnh An nói với giọng hơi ủy khuất, “Em có thể cho anh thêm một tờ nữa không?”
“Ồ, ồ! Tất nhiên rồi!” Tôi lại rút thêm một tờ giấy đưa qua.
Ngước mắt lên mới thấy, chỗ râu lún phún dưới cằm Đặng Vĩnh An hình như dính chút vụn giấy.
Tôi thấp giọng chỉ vào vị trí tương ứng trên cằm mình: “Sư huynh, anh, chỗ này, dính chút vụn giấy rồi…”
“Ồ, vậy sao? Cảm ơn…” Đặng Vĩnh An sờ tới sờ lui vẫn không tìm đúng chỗ, anh có vẻ hơi ngại ngùng: “Ngày thường anh không phải người lôi thôi thế này đâu.”
Tôi không hiểu ý anh là gì, nhìn sang đầy vẻ nghi hoặc.
Anh dường như càng thêm ngượng ngùng: “Râu mọc nhanh quá nên mới dính vụn giấy, nhưng anh thực sự cạo râu mỗi ngày…”
Cảm nhận được sự bối rối của anh, tôi bật cười khúc khích: “Vâng, dự án này đúng là khiến người ta già đi nhanh thật.”
“Đúng vậy…” Đặng Vĩnh An hơi phiền n/ão xoa mặt, khẽ quay sang phía tôi: “Anh không tìm được, có thể phiền sư muội giúp anh lấy vụn giấy ra không?”
16
Về đến nhà, đầu óc tôi vẫn còn hơi choáng váng.
Sau khi tắm nước nóng xong, mặt tôi càng nóng bừng lên.
Chim hỉ thước ở bên cạnh trêu chọc: “Cảnh ướt át quyến rũ nha, có phải là càng thích hơn rồi không?”
Tôi lấy khăn lau đầu che mặt: “Cậu nói cái gì thế! Suýt chút nữa là máy tính bị ướt rồi…”
“Không đúng,” tôi chợt ngồi bật dậy nhìn chim hỉ thước, “Đây không phải lại là kiệt tác của cậu đấy chứ?”
Chim hỉ thước đảo mắt: “Nếu tớ thực sự có thần thông quảng đại như thế thì đã chẳng phải sứt đầu mẻ trán vì cái nhiệm vụ này rồi.”
Tôi yên tâm nằm xuống, nói bâng quơ: “Nhưng thật không ngờ, sư huynh ngày ngày ngồi văn phòng mà dáng người lại khá thật…”
Chim hỉ thước thở dài: “Dáng người của sư huynh cậu đúng là được luyện tập khá tốt, đáng tiếc là mặt không quá đẹp trai.”
“Gia cảnh cũng không phải đại phú đại quý, nhưng xung quanh anh ta hình như chẳng có tin đồn tình cảm nào, không biết có chung thủy trong tình yêu hay không.”
Tôi hơi tò mò: “Sao cậu biết nhiều thế?”
Chim hỉ thước đáp một cách đương nhiên:
“Tớ muốn làm bà mai cho các cậu, tất nhiên phải điều tra kỹ một chút rồi!”
“Phải phóng đại ưu điểm của anh ta lên, che giấu khuyết điểm nhiều nhất có thể.”
Chẳng bao lâu sau, chim hỉ thước lại bực bội vò đầu: “Không đúng… tớ đã nói hết với cậu rồi, vậy thì còn che giấu kiểu gì nữa…”
Tôi nâng chim hỉ thước trong lòng bàn tay xoa xoa: “Ôi sao cậu đáng yêu thế chứ!”
Chim hỉ thước khẽ giãy dụa, đôi cánh nhỏ lướt qua lòng bàn tay làm tôi thấy nhột: “Này, tớ đang nói chuyện nghiêm túc mà, sao cậu lại đá/nh trống lảng thế!”
“Ai bảo không phải chuyện nghiêm túc,” tôi cười trêu chọc chim hỉ thước, “Cậu đã nghe qua tam giác bất khả thi của đàn ông chưa?”
Chim hỉ thước ngơ ngác ngẩng đầu: “Hả?”
“Nghĩa là, một người đàn ông không thể đồng thời thỏa mãn ba đặc điểm: đẹp trai, có tiền và chung thủy.”
“Nếu có người đàn ông nào thỏa mãn cả ba điều kiện này mà còn thích cậu.”
“Thì khả năng cao đó là l/ừa đ/ảo tình cảm.”
Chim hỉ thước bị tôi nói cho ngẩn ngơ: “Thế, thế là như vậy sao?”
“Cho nên cậu nhìn đi, nhan sắc của sư huynh khoảng 7 điểm, nhưng nếu chăm chút kỹ lưỡng thì cũng có thể tính là 8 điểm.”
“Gia cảnh tuy không giàu sang quyền quý, nhưng dựa vào bản thân phấn đấu, hiện tại cũng coi như tiền đồ rộng mở.”
“Thêm vào đó không có tin đồn tình cảm, điều kiện như vậy đã rất tốt rồi.”
“Cho nên, cậu dựa vào hiểu biết của mình để giúp anh ấy ‘tốt khoe x/ấu che’ thì với tớ là vô ích thôi.”
Chim hỉ thước chợt hiểu ra: “Ồ ồ, hóa ra cậu nghĩ thế, vậy nghĩa là, cậu thích kiểu người này à?”
Tôi chống cằm suy nghĩ một chút:
“Cũng không hẳn, cái này chỉ là phân tích dựa trên lời cậu vừa nói thôi.”
“Tớ cũng không nói là mình đặc biệt thích kiểu người nào.”
“Chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy sư huynh ở cuộc thi tranh biện, tớ đã thấy anh ấy khá đặc biệt rồi.”
Chim hỉ thước có vẻ chán nản nằm bò trên bàn trang điểm của tôi: “Nói đi nói lại, vẫn là nhìn cảm giác.”
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên, kiểu này mới là khó giải quyết nhất.”
Tôi hỏi một cách khó hiểu: “Cậu hỏi mấy cái này làm gì? Chẳng phải cậu chỉ chịu trách nhiệm làm bà mai thôi sao?”
Chim hỉ thước sốt ruột: “Tớ không hiểu nổi cậu, cũng không biết tình cảm của cậu rốt cuộc có phải là thật lòng không, nếu tớ kết nối nhầm, hình ph/ạt sẽ còn nặng hơn đấy!”
17
Tôi tò mò nhìn chim hỉ thước: “Nhưng hình như cậu thường xuyên gài bẫy để dò hỏi tớ thì phải?”
Chim hỉ thước cúi đầu, không dám nhìn tôi:
“Cũng không hẳn, chỉ là, muốn hiểu rõ hơn rốt cuộc cậu đang nghĩ gì…”
“Nghĩ rằng, dù nhiệm vụ làm mai lần này không thành công thì cũng để lại chút kinh nghiệm.”
“Biết đâu thấy tớ nỗ lực siêng năng, họ sẽ miễn hình ph/ạt cho tớ thì sao…”
Tôi càng tò mò hơn: “Vậy tiêu chuẩn để các cậu làm mai thành công là gì?”
Chim hỉ thước há miệng, hơi á khẩu.
Tôi tưởng nó không nghe rõ, bèn giải thích:
“Ví dụ, là chúng tớ ở bên nhau thì tính là thành công sao?”
“Hay là cần hành động mang tính biểu tượng nào đó? Nắm tay? Hôn nhau? Kết hôn?”
“Hoặc là, đã x/ác định tình cảm đôi bên, dù chưa chính thức x/ác nhận qu/an h/ệ thì cũng coi là thành công?”
“Còn nữa, nhiệm vụ của các cậu có thời hạn không?”
“Ngoài ra, cậu có nguồn lực nào có thể tận dụng để giúp hoàn thành nhiệm vụ không?”
“Tớ, tớ…” chim hỉ thước ấp úng hồi lâu, vô cùng chán nản nhìn tôi: “Tớ không biết…”
Tôi không thể tin được nhìn con chim b/éo ú này: “Cậu chẳng biết gì cả?”
“Vậy gần đây cậu cứ kiên trì không ngừng nghỉ, rốt cuộc là đang nỗ lực vì cái gì?”
“Tớ, tớ, tớ…” chim hỉ thước ấp úng mãi cũng không ra được lý do gì, cuối cùng lại bắt đầu gào khóc.
Tôi vội vàng an ủi: “Được rồi được rồi, chẳng phải vẫn còn đường xoay sở sao.”
“Đừng khóc nữa, mau đi tìm cách c/ứu vãn, tìm đúng hướng mới là chuyện chính.”
Chim hỉ thước sụt sùi gật đầu: “Cảm, cảm ơn cậu đã giúp tớ phân tích những điều này một cách lý trí.”
“Không có chi,” tôi vỗ vỗ vào con chim b/éo ú một cách đầy nghĩa khí, “Đây cũng là kinh nghiệm tớ rút ra được từ dự án gần đây thôi.”
18
Trước khi đi ngủ, điện thoại “ting” một tiếng, tôi bị kéo vào một nhóm chat.
Tôi kiểm tra thành viên nhóm, toàn là thực tập sinh của công ty.
Tôi nhớ đến lời Từ Vy nói lúc chiều, bèn đi kiểm tra thông báo nhóm, trống trơn.
Trong nhóm cũng không có bất kỳ tin nhắn nào, tôi suy nghĩ một chút, cũng không nói gì thêm, trực tiếp tắt màn hình đi ngủ.
19
Ngày hôm sau đi làm, Đặng Vĩnh An đã trở lại vẻ mặt tinh anh lạnh lùng như cũ.
Tôi cũng đ/è nén chút tâm tư nhỏ nhoi trong lòng xuống.