Tôi cực kỳ muốn nói đỡ cho Đặng Vĩnh An trước mặt Lý Chiêu Hi, không ngờ cô ấy trực tiếp từ bỏ người này luôn.
Tôi thực sự phục rồi, bảo sao đ/ộc giả bây giờ gh/ét nhất là kiểu nam nữ chính không chịu mở miệng giải thích.
Có thể đừng quanh co khó chiều thế này được không!
Tôi chịu hết nổi rồi, hôm sau vừa đến công ty, tôi lập tức bay đến văn phòng Đặng Vĩnh An, buộc thêm mấy sợi chỉ đỏ vào tay anh ta.
Tôi không tin, giờ này còn có thể diễn cái kịch bản hiểu lầm bỏ lỡ nhau được nữa?
Cho dù không thích, cũng phải nói cho rõ ràng mạch lạc cho tôi!
13
Được! Được! Được!
Đặng Vĩnh An biết mở miệng rồi, đã giải thích rõ ràng mối qu/an h/ệ với Micheal.
Tôi tung một combo quyền ngay trước mặt anh ta!
Đàn ông! Làm tốt lắm! Chúng ta liên thủ, tôi không tin là không trị được Lý Chiêu Hi!
14
Tôi luôn nghĩ Lý Chiêu Hi tuy ít nói nhưng sống thiện lương, cũng chẳng có tính khí gì.
Hôm nay tôi mới phát hiện mình sai rồi, sai hoàn toàn.
Trước đây vì sự h/ãm h/ại của Từ Vy, Lý Chiêu Hi rõ ràng đã không vui suốt một thời gian dài.
Hóa ra cô ấy đã âm thầm tìm đủ bằng chứng, mượn tay người khác để trả đũa lại.
Mà tôi gần như ngày nào cũng ở bên cô ấy, vậy mà chẳng hề hay biết chút nào.
Bây giờ Lý Chiêu Hi trong mắt tôi, âm hiểm như con rắn đ/ộc ẩn mình trong bụi cỏ, luôn không bị ai phát hiện, nhưng lại tung đò/n chí mạng khi người ta không đề phòng.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà rùng mình.
15
Quả nhiên, sợi chỉ đỏ buộc cho Đặng Vĩnh An không hề uổng phí.
Ngày nào cũng nhắn tin thế kia, anh ta chắc chắn cũng thích Lý Chiêu Hi rồi.
Ngay lúc tôi chuẩn bị khui champagne ăn mừng nhiệm vụ sắp thành công, Lý Chiêu Hi đột nhiên kiên quyết từ bỏ.
Diệt vo/ng đi, tôi cũng từ bỏ luôn.
Tôi cuối cùng cũng hiểu được giá trị của câu "Cung M/a Kết là cung có tỷ lệ thành công thấp nhất trong nhiệm vụ làm mai" là gì.
Đây không phải thứ mà một con chim thực tập sinh mới vào nghề như tôi có thể thay đổi.
16
Hai ngày nay, Đặng Vĩnh An cũng không nhắn tin cho Lý Chiêu Hi nữa.
Chắc là hiệu lực của chỉ đỏ cũng tan biến rồi.
Nhưng Lý Chiêu Hi rõ ràng có chút luyến tiếc, bắt đầu nhớ Đặng Vĩnh An rồi kìa!
Tuyệt vời, cô ấy nhắn tin cho Đặng Vĩnh An rồi!
"Anh đang ở đó không?"
Xin hỏi hai chữ này, sự chủ động nằm ở đâu? Sự hèn mọn nằm ở đâu? Thiên lý nằm ở đâu!
Tôi chân thành khuyên cô ấy:
"Hay là cậu hạ mình chút đi, nhắn là 'Em hơi nhớ anh rồi, anh có nhớ em không?'"
"Hoặc nhắn là 'Hôm nay em hơi không vui, anh có thể trò chuyện với em không?'"
Lý Chiêu Hi nhìn tôi đầy khó tin, hồi lâu sau mới khó khăn thốt ra từ kẽ răng một câu: "Điều này còn khó hơn cả việc gi*t tôi."
Thôi bỏ đi, yêu sao thì yêu.
Nhiệm vụ định sẵn là thất bại rồi, tôi không làm mấy cái giãy giụa hấp hối nữa.
Lý Chiêu Hi cũng sắp rời đi, về Hải Thành, tôi cũng không thể theo cô ấy về được.
Tôi trực tiếp nộp đơn xét duyệt kết thúc nhiệm vụ.
17
Trước khi đi, Đặng Vĩnh An vậy mà lại đưa... thư! tình! cho Lý Chiêu Hi!
Đây là cái phương pháp cổ lỗ sĩ và kém hiệu quả gì thế này, muốn nói gì thì nhắn WeChat là xong rồi chứ gì?
Tuy Lý Chiêu Hi trông có vẻ khá vui, nhưng tôi đã quá hiểu sự thất thường và khác người trong tính cách của cô ấy.
Cho dù bây giờ là thích, có thể ngày mai lại vì một lý do không liên quan nào đó mà lập tức không thích nữa.
Tranh thủ lúc Lý Chiêu Hi đang vui, kết thúc đá/nh giá nhiệm vụ ngay, biết đâu còn được đạt yêu cầu!
Đing đong!
Cảm ơn trời đất, thực tập kết thúc rồi.
18
Phấp phỏng chờ đợi hơn một tháng, nhiệm vụ làm mai đầu tiên của tôi không chỉ đạt yêu cầu mà còn thành công rực rỡ!
Tôi vội vàng tìm ông nội Hỉ Thước để chia sẻ tin vui này.
Ông nội Hỉ Thước hiền từ vỗ vỗ đầu tôi:
"Đứa trẻ ngoan, giờ ta có thể nói cho cháu biết tiêu chuẩn đá/nh giá nhiệm vụ làm mai rồi."
Tôi tràn đầy kỳ vọng lắng nghe.
Ông nội Hỉ Thước nói: "Thực ra, chỉ cần sợi chỉ đỏ của chim hỉ thước có thể khiến người ước nguyện cảm thấy vui vẻ, được yêu thương là coi như đạt yêu cầu rồi."
"Có thể là cảm động vì người khác, cũng có thể là sự khẳng định của bản thân đối với chính mình."
"Hương hỏa ở miếu Chức Nữ, chính là vì sự ấm áp đó ở nhân gian."
"Nhiệm vụ của chúng ta, không cầu mọi người đều thành đôi thành cặp, mà là trong lòng ai cũng có tình yêu."
Cái này?
Chỉ vậy thôi sao?
Thế giới này hoang đường đến mức tôi không nhịn được lại lấy đầu đ/ập vào tường:
"Ông nội Hỉ Thước, nếu ông nói sớm KPI là cái này, thì con đâu cần phải nơm nớp lo sợ, mệt bở hơi tai mỗi ngày để buộc chỉ đỏ cho cô ấy, đi đoán suy nghĩ của cô ấy nữa!"
"Con dù không làm gì cả, cũng sẽ đạt yêu cầu mà!"
Ông nội Hỉ Thước cười hì hì bảo:
"Cháu đúng là 'thông minh sau khi sự việc đã rồi' đấy, sao có thể không làm gì mà cũng đạt yêu cầu được chứ."
"Cháu không nhớ là cháu từng nói trước mặt Lý Chiêu Hi rằng cô ấy là 'người ế trường tồn', 'cuồ/ng công việc' sao?"
Tôi bất lực đáp: "Tất nhiên con nhớ chứ ạ, sau đó con còn nói cô ấy 'th/ù dai', 'quanh co khó chiều' nữa cơ."
"Thế đấy," ông nội Hỉ Thước lộ vẻ 'đúng như ta dự đoán', "Nếu không phải sau đó cháu nỗ lực sưởi ấm cô ấy, thay đổi cô ấy, thì sao cô ấy cảm nhận được tình yêu chứ."
"Nếu cháu trực tiếp nói hết những khuyết điểm này trước mặt cô ấy, thì trong lòng cô ấy sao có thể khẳng định bản thân, sao có thể có sự ấm áp chứ?"
Tôi kiên định lắc đầu:
"Ông nội, điểm này ông sai rồi ạ."
"Con có sưởi ấm được Lý Chiêu Hi hay không thì con không biết, nhưng con tuyệt đối không thay đổi cô ấy."
"Hơn nữa, nếu ông nói hết những khuyết điểm này trước mặt cô ấy..."
"Hừ, ông cẩn thận làm cô ấy 'sướng rơn' vì được khen đấy."
Ông nội Hỉ Thước: ???
Tôi thở dài, làm bộ trầm ngâm:
"Con cuối cùng cũng hiểu, tại sao nhiệm vụ làm mai cho cung M/a Kết có tỷ lệ thành công thấp nhất, nhưng tỷ lệ đạt yêu cầu lại cao nhất rồi."
"Vì người khác nói gì cũng vô dụng cả, họ tự khẳng định mình hoàn toàn trong lòng rồi."
19
3 năm sau, tôi vậy mà lại nhìn thấy Lý Chiêu Hi ở miếu Chức Nữ.
Cô ấy dẫn Đặng Vĩnh An đến trả lễ và thắp hương!
Tôi đang định qua chào hỏi cô ấy, thì nghe thấy cô ấy làm nũng với Đặng Vĩnh An bằng giọng điệu nũng nịu:
"Tớ quanh co khó chiều như vậy mà vẫn có người thích tớ đấy, chẳng lẽ không nên đến trước mặt thần phật thắp một nén hương sao?"
Cái gã Đặng Vĩnh An kia, vậy mà lại nhìn cô ấy đắm đuối rồi đáp: "Đúng thật, một người quanh co khó chiều như đại nhân Chiêu Hi mà lại thích anh, thì anh cũng nên đến trước mặt thần phật thắp một nén hương thôi."
Tôi khựng lại bước chân.
Trước đây Lý Chiêu Hi rõ ràng là một người lý trí, bình tĩnh, quyết đoán cơ mà.