Dự án Hái Sao

Chương 7

05/07/2026 01:44

Tôi lạnh lùng nhìn hắn:

"Chuyện chia tay, đâu đến lượt anh đồng ý."

Đáy mắt hắn lộ ra vẻ bực bội.

"Tô Nam Tinh, nụ hôn đầu, mối tình đầu của em đều là anh, em thật sự nỡ lòng chia tay với anh sao?"

"Phải, anh có chút nhan sắc, nhưng với điều kiện của anh, ở bên cạnh anh đã là mức trần mà em có thể chạm tới rồi."

"Nhìn khắp Bắc Thành này, người phụ nữ đã bị anh đụng qua, còn ai dám nhận nữa?"

Cửa phòng tắm kịch một tiếng bị mở ra.

Tóc của Giang Biệt Xuyên trông vẫn chưa khô hẳn.

Giọt nước chảy dọc theo xươ/ng quai xanh, kéo dài xuống dưới, chìm vào cổ áo choàng tắm, thấp thoáng có thể thấy được đường nét lồng ngựk.

Bùi Kỳ cứ thế đối mặt với Giang Biệt Xuyên.

Đóa hoa hồng trên tay hắn rơi xuống đất cái "bộp", sau đó hắn quay đầu nhìn tôi, giọng đờ đẫn.

"Sao em lại ở cùng với hắn?"

Tôi thấy hơi buồn cười.

"Bùi Kỳ, không phải anh sắp xếp sao? Còn hỏi tôi?"

Bùi Kỳ chợt tỉnh ngộ, giây tiếp theo lập tức nhận ra chuyện gì đã xảy ra.

Hắn trầm giọng, gi/ận dữ nhìn Giang Biệt Xuyên.

"Mày cố ý?"

"Mẹ kiếp, mày cố ý!"

Hắn định lao vào nhưng bị tôi chặn lại.

"Bùi Kỳ, nếu muốn phát đi/ên thì mời ra ngoài."

Đuôi mắt hắn hơi đỏ lên, khi cất tiếng lần nữa, giọng nói có chút r/un r/ẩy.

"Tô Nam Tinh, đừng nói với anh là mấy ngày nay em đều ở cùng hắn?"

"Em coi anh là đồ trang trí à?"

Tôi khẽ lên tiếng:

"Mấy ngày nay không phải anh cũng ở cùng Tống Ninh sao?"

"Lấy tư cách gì mà hỏi tôi."

"Anh và Tống Ninh không giống nhau!" Hắn vội vàng lên tiếng.

"Phải, không giống nhau, dù sao tôi cũng đâu có lăn lộn trên một chiếc giường với Giang Biệt Xuyên."

Bùi Kỳ nghiến răng kèn kẹt, thái dương gi/ật liên hồi.

"Nhưng em là bạn gái anh!"

"Nhưng cô ấy đã chia tay với anh rồi, giờ cô ấy không phải bạn gái anh, anh không có tư cách đứng đây chất vấn cô ấy."

Giang Biệt Xuyên chắn trước mặt tôi, anh rủ mắt, mang theo vài phần uy áp, nghiêm túc và lạnh lùng nhìn chằm chằm Bùi Kỳ.

Bùi Kỳ nắm ch/ặt tay đ/ấm về phía Giang Biệt Xuyên.

"Thằng khốn nạn này!"

"Dụ dỗ bạn gái người khác, mày có biết nhục là gì không!"

Lực đ/ấm này rất nặng, khóe miệng Giang Biệt Xuyên rỉ m/áu.

Giọng tôi gấp gáp:

"Bùi Kỳ, anh bị b/ệnh t/âm th/ần à!"

Giang Biệt Xuyên dựa vào lòng tôi, ánh mắt có chút tủi thân.

"Nam Tinh, anh không sao, đừng vì loại người không đáng mà tức gi/ận."

Bùi Kỳ tiến lên túm lấy cổ áo Giang Biệt Xuyên.

"Mày nói ai là loại người không đáng?"

Giang Biệt Xuyên nở nụ cười khiêu khích, khi Bùi Kỳ vung nắm đ/ấm lần nữa, Giang Biệt Xuyên đ/ấm thẳng vào mặt hắn.

Bùi Kỳ bị đá/nh ngã ngồi xuống đất, văng ra xa mấy mét.

Tôi vội vàng tiến lên xem xét vết thương của Giang Biệt Xuyên.

"Có đ/au không, anh đợi chút, em đi lấy th/uốc."

Giọng anh trầm đục, có chút tủi thân: "đ/au."

Bùi Kỳ đ/ấm mạnh xuống đất, gầm lên với tôi: "Tô Nam Tinh, anh cũng bị thương mà!"

Tôi liếc hắn nửa con mắt:

"Dù anh có ch*t ở đây, mắt tôi cũng không chớp lấy một cái."

"Tôi nói lại lần nữa, tôi đã chia tay với anh rồi."

"Mời anh bây giờ, lập tức cút khỏi đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát anh cố ý quấy rối."

Tôi dán miếng băng cá nhân lên khóe miệng Giang Biệt Xuyên.

Đúng lúc này, Tống Ninh từ đâu lao tới, cô ta đẩy mạnh tôi ra, ngay khi lưng tôi sắp va vào tay nắm cửa, Giang Biệt Xuyên đưa tay ra đỡ giúp tôi.

Tay nắm cửa đ/ập thẳng vào cổ tay anh, phát ra tiếng xươ/ng g/ãy giòn giã.

Tôi chưa kịp phản ứng, Tống Ninh đã bắt đầu màn diễn của mình.

"Tô Nam Tinh, Bùi Kỳ rốt cuộc đã làm gì có lỗi với cô mà cô lại làm tổn thương anh ấy như vậy?"

"Cô không rõ ràng với người đàn ông khác, có tư cách gì mà chỉ trích anh ấy?"

Giọng cô ta rất lớn, trong chốc lát hành lang tụ tập không ít người vây xem.

Cô ta vẫn tiếp tục:

"Tôi chẳng qua chỉ nhờ anh ấy giúp một việc, cô đã không đợi nổi mà cắm sừng anh ấy rồi."

"Tô Nam Tinh, cô không chỉ hay gh/en, cô còn không có trái tim!"

Phía sau, Giang Biệt Xuyên ôm lấy cổ tay, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tôi không dám trì hoãn thêm, lập tức gọi xe đưa anh đến b/ệnh viện.

Tống Ninh vẫn tiếp tục gây nhiễu lo/ạn.

Tôi nghe thấy có người m/ắng tôi, tuổi còn trẻ mà không biết giữ mình.

Còn Bùi Kỳ, từ đầu đến cuối không hề đứng ra.

10

Cổ tay phải của Giang Biệt Xuyên bị g/ãy.

Tôi rất tự trách, nước mắt giàn giụa nói một đống lời xin lỗi.

Tay anh băng bó, miệng không ngừng an ủi tôi.

"Chuyện nhỏ thôi, anh là đàn ông, lành nhanh lắm."

"May mà người bị thương không phải em."

"Nếu thật sự va vào xươ/ng sống của em, hậu quả anh không dám nghĩ tới."

Khi Bùi Kỳ bước vào, tôi đang đút cơm cho Giang Biệt Xuyên.

Hắn tiện tay gi/ật lấy hộp cơm trên tay tôi, nghiến răng nói: "Để anh."

Bùi Kỳ chưa từng hầu hạ ai, huống chi người này lại là kẻ th/ù không đội trời chung của mình.

Khi thìa cơm đưa vào miệng Giang Biệt Xuyên, anh lập tức nhổ ra.

"Xì-- nóng--"

Tôi lườm Bùi Kỳ một cái, lại lấy hộp cơm về.

"Để em làm đi."

Hắn đứng bên cạnh, ánh mắt đầy oán h/ận dán ch/ặt lên mặt Giang Biệt Xuyên.

"Rõ ràng là không nóng, làm màu ch*t đi được."

Tôi không nhìn Bùi Kỳ, giọng cũng không có chút cảm xúc.

"Bùi Kỳ, chuyện này tôi sẽ không bỏ qua cho Tống Ninh đâu."

Bùi Kỳ nói lí nhí:

"Nam Tinh, anh đã m/ắng cô ấy rồi."

"Cô ấy chỉ là tính cách như vậy thôi, không có ý làm tổn thương em đâu."

Trong cổ họng tôi bật ra một tiếng cười khẩy.

"Bùi Kỳ, anh bảo cô ta đợi thư luật sư của tôi đi."

"Tội cố ý gây thương tích, đợi báo cáo giám định thương tật ra, nên phán thế nào thì cứ thế mà làm."

Sắc mặt hắn trầm xuống, lộ ra chút gi/ận dữ.

"Hoàn cảnh gia đình cô ấy thế nào em không phải không biết."

"Em làm vậy, cô ấy sẽ bị bố cô ấy đá/nh ch*t đấy."

"Bùi Kỳ, gia đình gốc không phải là cái cớ để cô ta phạm tội."

Hắn còn muốn biện minh, tôi để y tá đuổi hắn ra ngoài với lý do làm phiền b/ệnh nhân nghỉ ngơi.

11

Một tuần sau, Giang Biệt Xuyên xuất viện, chúng tôi đặt vé máy bay về Bắc Thành.

Sau khi về nhà, tôi bắt đầu chuẩn bị chuyện đi du học.

Ban đầu tôi và Bùi Kỳ đăng ký cùng một trường, nhưng Giang Biệt Xuyên đã giới thiệu cho tôi các khóa học chuyên ngành của giáo sư nước ngoài, còn giúp tôi viết thư giới thiệu, tôi muốn thử sức một phen.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
5 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Thi Quỷ Chương 12
12 Cuốn Sách Xám Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm