Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.
Trần Cường.
Một sinh viên khác mà tôi từng tài trợ, hiện là chuyên gia của b/ệnh viện tỉnh.
Ngay từ khi ở đồn cảnh sát, tôi đã liên lạc với cậu ấy, tình cờ cậu ấy đang nghỉ phép về địa phương.
"Cháu đã nghe thấy hết ở ngoài cửa rồi." Giọng Trần Cường r/un r/ẩy, "Cháu là bác sĩ khoa th/ần ki/nh, mỗi năm cháu chẩn đoán hàng trăm ca Alzheimer. Tiêu chuẩn chẩn đoán cháu thuộc lòng hơn cả các bác - DSM-5, NIA-AA, có cái nào yêu cầu khám 20 phút là đưa ra kết luận không? MRI đâu? Xét nghiệm m/áu đâu? Hồ sơ tái khám đâu? Thật không ngờ các người lại có thể làm trò này. Vi phạm đạo đức nghề nghiệp, cháu kh/inh thường khi phải đứng chung hàng ngũ với các người!"
Cậu ấy nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe: "Dì à, nhà cháu nghèo, có thể đi đến ngày hôm nay đều nhờ sự tài trợ của dì và chú. Cháu thấy đ/au lòng thay cho hai người."
Cậu ấy chộp lấy tập tài liệu chẩn đoán trên bàn bác sĩ Phạm, lập tức báo cảnh sát, xin niêm phong b/ệnh án.
"Dì yên tâm!" Trần Cường nhấn mạnh từng chữ, "Kết quả kiểm tra dì gửi cho cháu, cháu đều xem qua rồi, dì hoàn toàn không có b/ệnh."
Trần Bình Bình bước vào, chiếc máy tính bảng trên tay cô ấy đang sáng đèn.
Hình ảnh tuy hơi tối nhưng khuôn mặt người trong đó vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Tần Phong chỉ liếc nhìn một cái đã gi/ận dữ lồng lộn: "Luật sư Trần! Cô tự ý ghi âm tôi khi chưa được sự đồng ý, cô là cái thá gì?"
Nó lao lên định cư/ớp lấy.
Tôi giơ tay, giáng cho nó một cái t/át "Chát!"
"Tần Phong, mày quên xe đó đứng tên ai rồi à?"
"Đó là xe tao m/ua! Tao đặt một thiết bị ghi hình trong xe của tao, video lấy từ thiết bị cá nhân của tao, có vấn đề gì không?"
Hình ảnh dừng lại.
Tần Phong và bác sĩ Phạm trước mắt, đang hôn hít, quấn lấy nhau.
12
Sự thật bày ra trước mắt, Tần Phong vẫn cứng miệng: "Hiểu Vân, em tin anh!"
Tôi lại giáng thêm một cái t/át nữa.
Nó ôm mặt, trong mắt lóe lên tia hung á/c, giơ tay định đá/nh trả.
Trần Cường bước lên một bước, vững vàng chắn trước mặt tôi.
"Hiểu Vân, đây không phải là thật!" Tần Phong túm lấy cánh tay Hiểu Vân, "Anh chỉ phạm phải sai lầm mà mọi người đàn ông trên đời đều mắc phải thôi."
"Hừ," bác sĩ Phạm cười nhạt một tiếng, quay tay t/át lại nó một cái, "Tần Phong, chẳng phải anh nói với tôi là sớm không còn tình cảm với vợ anh rồi sao?"
"Chẳng phải anh nói, đợi lấy được tài sản của mẹ vợ là ly hôn với cô ta ngay lập tức sao?"
Tần Phong mặt c/ắt không còn giọt m/áu, giơ tay định bịt miệng cô ta, nhưng đã muộn.
Phòng khám náo lo/ạn.
Cảnh sát đến rất nhanh, bác sĩ Phạm bị đưa đi trước, cuộc điều tra sai phạm y tế bắt đầu.
Hiểu Vân đứng đó, nước mắt rơi lã chã xuống đất, không nói một lời.
"Mẹ..." Cuối cùng nó cũng cử động, nắm ch/ặt lấy tay tôi, "Con không biết! Con thực sự không biết gì cả!"
Tôi dùng sức, gỡ từng ngón tay nó ra.
Trần Bình Bình đã lật tẩy hết mọi sổ sách, bày ra trước mặt tôi.
Những khoản n/ợ c/ờ b/ạc của Tần Phong, từng trang từng trang một, gây sốc đến mức dù có b/án hết bất động sản đứng tên Hiểu Vân cũng không trả nổi.
Còn cả khoản v/ay online của Hiểu Vân, vài trăm nghìn tệ.
"Những khoản n/ợ đó của mày và nó, giải thích thế nào đây?"
Nó ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin được: "Mẹ, mẹ điều tra con sao?!!"
Tôi nhìn nó, lòng lạnh ngắt.
"Mày liên kết với chồng mày, chụp mũ Alzheimer cho mẹ, chỉ vì tài sản của mẹ!"
"Đứa con gái này, mẹ còn cần được nữa không?"
Tần Phong quỳ sụp xuống trước mặt Hiểu Vân, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Hiểu Vân, anh yêu em! Bác sĩ Phạm thực sự là t/ai n/ạn! Thật đấy!"
Hiểu Vân cũng quỳ xuống theo, ôm lấy nó.
Nó vẫn là đứa con gái lụy tình đó, không thay đổi chút nào.
"Mẹ," nó ngẩng mặt lên, đôi mắt đẫm lệ nhưng giọng điệu lại đầy lý lẽ, "Mẹ chỉ có mình con là con gái. Mẹ không cần con, ai lo dưỡng già cho mẹ?"
"Cho dù không có chuyện Alzheimer này, đợi mẹ đi rồi, tiền chẳng phải vẫn là của con sao?"
"Đến lúc đó, con cũng có tiền trả n/ợ giúp Tần Phong mà..."
Tôi giơ tay.
Một cái t/át giáng xuống mặt nó.
Lòng bàn tay tê rần.
"Nếu như mày nói thẳng với mẹ, Tần Phong đá/nh bạc, n/ợ nần cần tiền, nói vài câu tâm tình, có lẽ mẹ đã thật sự b/án nhà giúp chúng mày."
"Nhưng chúng mày thì sao? Một bác sĩ, một con rể, một con gái, gán cho một người bình thường một căn b/ệnh không có thực, hànhz hạz đến ch*t."
Tôi hít sâu một hơi: "Yên tâm. Dù mẹ có b/ệnh hay sau khi ch*t, tài sản của mẹ, đều quyên góp hết. Không giữ lại một xu."
Tần Phong đẩy Hiểu Vân ra, đứng dậy, mặt trắng bệch: "Bà đi/ên rồi sao?! Số tiền đó..."
Tôi không nhìn nó.
Hiểu Vân môi r/un r/ẩy: "Mẹ, mẹ không thể không lo cho con được, mẹ thương con nhất mà. Cho dù... cho dù con làm sai chuyện, thế còn An An thì sao? Mẹ nể mặt An An, cũng phải để lại chút gì cho con bé chứ!"
Tôi quay người bỏ đi, không nhìn lại phía sau nơi Tần Phong và Hiểu Vân đang cấu x/é nhau.
13
Trần Cường và Trần Bình Bình đặt phòng riêng ở nhà hàng, mời tôi đi ăn.
"Dì à, dì còn có chúng cháu." Tay Trần Bình Bình cầm ly rư/ợu hơi r/un r/ẩy, "Mẹ cháu mất sớm, hôm nay nhìn Hiểu Vân như vậy, cháu cứ tưởng dì sẽ mềm lòng..."
Tôi lắc đầu: "Người đã từng đi qua cửa tử một lần, trái tim sớm đã cứng lại rồi."
Trần Bình Bình thở dài: "Con bé An An đáng yêu thật. Tiếc là lại vớ phải người bố người mẹ như vậy."
"Dì đã m/ua một quỹ tín thác vài triệu cho An An." Tôi nói một cách bình thản, "Đợi con bé lớn lên, người quản lý sẽ tự tìm đến nó."
Dù sao cũng là đứa trẻ, tôi không nỡ lòng tà/n nh/ẫn.
Trần Cường giơ ngón tay cái về phía tôi, mỉm cười: "Đây chính là tấm lòng của người làm cha mẹ, ngoài miệng thì cứng, trong xươ/ng cốt lại mềm."
Ăn xong, tôi về nhà thu dọn hành lý rồi bắt đầu chuyến hành trình.
Trước khi ông ấy đi, hai chúng tôi đã hẹn ước, nghỉ hưu rồi sẽ cùng nhau đi khắp giang sơn gấm vóc.
Mỗi thành phố ở một hai tháng, không vội vàng, không gấp gáp.
Ngắm núi, ngắm nước, ngắm hoàng hôn rơi xuống mặt sông.
Đợi đến khi tôi về nhà, đã là hai năm sau.
Số của Hiểu Vân từ lâu đã bị tôi cho vào danh sách đen.
Trần Cường và Trần Bình Bình thỉnh thoảng mang tin tức đến cho tôi, một hai câu, nhạt nhòa.
"Tần Phong và Hiểu Vân ly hôn rồi. Tần Phong và bác sĩ Phạm đều bị tước bằng hành nghề."
"Tần Phong thiếu tiền, đi làm chui ở cơ sở tư nhân, bị người ta tố giác, cuối cùng bị khép tội l/ừa đ/ảo, vào tù rồi."
"Còn về Hiểu Vân," Trần Bình Bình dừng lại một chút, "Nó đi làm yên phận, chăm sóc An An, cũng khá ổn định. Thường xuyên tìm cháu hỏi thăm về dì, dì à, dì có muốn gặp nó không?"
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời rất xanh, gió rất nhẹ.
"Không gặp nữa."
Tôi mỉm cười, cúi đầu uống trà.
Một mình, cũng tốt.