"Em đã bắt đầu đắp mặt nạ từ cả tháng trước. M/ua biết bao nhiêu váy đẹp, chọn lấy chiếc phù hợp nhất với mình.
"Em đã tắm rửa và trang điểm từ ba tiếng trước.
"Muốn dùng trạng thái tốt nhất để đối diện với anh.
"Vậy mà anh nói em nhạt nhòa, nói em trông quá tầm thường, nói ở bên em thật mất giá.
"Nỗ lực nhiều như vậy mà vẫn bị chê là tầm thường, thật sự rất chua xót.
"Cảm ơn tất cả sự dịu dàng của anh khi chúng ta yêu nhau qua mạng, em từng thích anh. Nhưng sau ngày hôm đó, em thực sự không muốn gặp lại anh nữa.
"Cứ như vậy đi, Lục Dữ.
"Đừng gặp lại nữa."
Lục Dữ ngừng giãy giụa.
Để mặc tôi trói ch/ặt anh ta lại, ném vào trong túi.
Tôi đến trụ sở chính của tập đoàn Lục thị.
"Chào chị, em muốn tìm Lục tổng, Lục Tri Hành ạ."
Cô nhân viên lễ tân rất khách khí thông báo.
"Thưa cô, thực sự xin lỗi, Lục tổng của chúng tôi đã đi công tác ở tỉnh ngoài rồi, tạm thời chưa về được."
Tôi thò tay vào túi, muốn lôi nguyên hình của Lục Dữ đang bị trói như đò/n bánh tét ra.
Nhưng lại chạm phải một mảng ươn ướt.
Anh ta khóc rồi.
Nhưng tôi gh/ét nhất là kiểu xin lỗi sau khi mọi chuyện đã rồi.
Tôi vẫn đưa con rắn vua đen đang khóc cho cô nhân viên lễ tân.
"Phiền chị chuyển giúp em."
Cô nhân viên lễ tân đương nhiên nhận ra đại thiếu gia nhà mình.
Sau khi cảm ơn, cô ấy luống cuống tay chân tháo dây trói.
Tôi quay người bước đi.
Không hề ngoảnh lại.
09
Tôi đợi thêm hai ngày nữa.
Cuối cùng cũng đợi được con rắn vua đen ngậm hoa hồng đứng đợi trước cửa nhà mình.
Con rắn vua đen hôm nay ăn mặc rất chỉn chu.
Đeo nơ bướm xinh xắn, xịt cả nước hoa.
Chỉ là có hơi căng thẳng, chóp đuôi cứ bồn chồn xoay qua xoay lại.
Khung bình luận có chút tò mò:
【Là ai thế nhỉ?】
【Không biết. Thật ra tôi cũng hơi khó phân biệt nguyên hình của cựu nam chính và chú nhỏ.】
【Không cần phải phân biệt! Chắc chắn là chú nhỏ rồi!】
【Tại sao?】
【Vì chú nhỏ đã mượn lý do ngành công nghiệp của gia tộc ở châu Phi cần người quản lý, nên đã đày cựu nam chính sang Ghana rồi.】
【Không phải đã hứa là cạnh tranh công bằng sao?】
【Lời của con cáo già mà cô cũng tin à?】
【Chú nhỏ trông có vẻ rất chân thành mà.】
【Nhìn là biết cô chỉ mở góc nhìn của nữ chính rồi, người nắm quyền tập đoàn thì ai là kẻ hiền lành chứ? Chú nhỏ chỉ là vì thích nên mới thu bớt những toan tính lại trước mặt nữ chính thôi.】
【Tại sao lại thêm chữ "bớt" vào?】
【Vì tình yêu cũng cần phải mưu tính! Chú nhỏ trong chuyện này cũng rất tâm cơ, giả làm rắn nhỏ đáng yêu, hết lần này đến lần khác đuổi khéo cựu nam chính, chính là để "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" đấy!】
【Cho hỏi ké một câu, tại sao lại đày sang Ghana?】
【Vì cựu nam chính là fan hâm m/ộ bóng đ/á Anh! Còn thích nhất là Harry Kane!】
【Lời nguyền của phù thủy! Đúng là sát nhân tru tâm!】
Thế thì đáng yêu thật.
Thực ra phân biệt xà dạng của Lục Tri Hành và Lục Dữ rất đơn giản.
Nhìn vào mắt.
Lục Tri Hành chân thành.
Trong mắt anh ấy sẽ không có sự gh/ét bỏ, hay vẻ cao cao tại thượng, kiểu coi việc thích bạn là ban ơn.
Cho nên tôi thích Lục Tri Hành hơn.
Tôi cúi người, đưa tay ra.
Con rắn vua đen thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng bò vào lòng bàn tay tôi.
Nó nhìn tôi với đôi mắt sáng rực.
Tôi bảo nó: "Có thể dụi đầu vào đây."
Đầu rắn khẽ dụi vào tay tôi.
Thật tốt, tôi lại có rắn nhỏ để cưng chiều rồi.
10
Tôi mang con rắn vua đen đi tìm những chiếc mũ nhỏ tùy chỉnh mà tôi đã m/ua.
Tôi thử từng cái một, rồi chụp ảnh.
Con rắn vua đen không hề thiếu kiên nhẫn.
Nó phối hợp với sự nghịch ngợm của tôi.
Cho đến khi bên ngoài có người gọi rất gấp gáp:
"Lục tổng, chuyện gấp mười vạn hỏa tốc! Chuyện yêu đương lát nữa hẵng bàn được không?"
Con rắn vua đen có chút không vui, nhưng nó cũng biết trợ lý gọi vào lúc này chắc chắn là có việc lớn.
Tôi xoa đầu con rắn vua đen.
"Đi đi! Lần tới hãy dùng nhân dạng mà đến nhé!"
11
Lục Tri Hành đến vào lúc sáng sớm.
Mang theo hơi thở của sương sớm.
Quần áo và tóc tai nhìn là biết đã được chăm chút rất kỹ lưỡng.
Nhân dạng của anh ấy có chút hỉ nộ bất lộ.
Nhưng khung bình luận đã tự động bóc trần anh ấy:
【Ai hiểu được chú nhỏ nửa đêm mới họp xong, tính toán thời gian chỉ ngủ được hai tiếng, rồi đã dậy tắm rửa, chải chuốt bản thân.】
【Hết phối đồ, lại làm tóc, rồi đủ loại nước hoa.】
【Ngay cả hoa hồng cũng là bỏ thêm tiền để chủ tiệm làm cho bó đẹp nhất, tốt nhất trong đêm.】
【Đừng nhìn chú nhỏ giả vờ ổn, thực ra trước khi ra ngoài đã căng thẳng đến mức tập dượt lời tỏ tình mấy lần, lắp ba lắp bắp cả lên.】
Tôi chợt nhớ đến bản thân mình ngày trước.
Tôi vốn còn hơi ngại ngùng.
Nhưng không muốn phụ lòng người.
Tôi dang rộng vòng tay.
Được ôm trọn vào lòng.
Giọng Lục Tri Hành hơi r/un r/ẩy.
Anh ấy nói:
"Cảm ơn.
"Cảm ơn em đã chấp nhận anh."
12
Sau khi ở bên nhau.
Lục Tri Hành trong nhân dạng vì thiết lập nam chính tinh anh lớn tuổi nên luôn phải giả vờ.
Đồng nghiệp tỏ tình đuổi đến tận nhà.
Lục Tri Hành rõ ràng là đang gh/en, nhưng vẫn phải cố tỏ ra rộng lượng.
"Sở Sở, anh tin em sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện."
Khung bình luận quay đầu b/án đứng Lục Tri Hành luôn!
【Đừng nghe anh ta! Chú nhỏ chính là hũ giấm thành tinh! Lúc trước nữ chính lén đi chơi ở quán cà phê mèo, trên người dính lông mèo thôi mà chú nhỏ đã gh/en suốt cả buổi rồi.】
【Tôi đã bỏ tiền ra để nghe tiếng lòng của chú nhỏ rồi. Những gì chú nhỏ nghĩ trong lòng thực ra là: Đồ tiện nhân, kẻ nào nhăm nhe vợ ta đều là tiện nhân! Trừ ta ra! Lục Dữ đáng ăn một ngàn cái t/át! Thằng cha này thì phải ăn một vạn cái t/át!】
【Nữ chính, ngăn anh ta lại đi, anh ta sắp gh/en đi/ên rồi, cô mà không ngăn được là đồng nghiệp của cô coi như bị đày sang châu Phi đấy.】
Tôi chỉ đành dỗ dành.
Lục Tri Hành rất hưởng thụ.
Nhưng vẫn tiếp tục diễn.
Tôi không nhịn được bóc trần:
"Diễn cái gì mà diễn? Xà dạng của anh em chưa thấy bao giờ chắc?"
Lục Tri Hành hơi x/ấu hổ quay đi.
Đến khi quay lại, đã hoàn toàn thả lỏng bản thân.
"Sở Sở, đều tại em không chịu công khai! Trước đây anh phải tranh với Lục Dữ, giờ lại phải tranh với mấy kẻ yêu tinh lẳng lơ này nữa!"
Được!
Công khai luôn!
Tôi vừa đăng ảnh.
Điện thoại liền hiện lên một cuộc gọi từ nước ngoài.
Tôi biết là Lục Dữ.
Không nghe.
Lời của Lục Dữ cuối cùng biến thành một tin nhắn dài.
Từ lời xin lỗi ban đầu, đến lời chúc phúc, nhưng cuối cùng Lục Dữ nói:
【Nhưng em vẫn muốn đợi, đợi đến ngày em không còn thích chú nhỏ của anh nữa, em có thể cho anh thêm một cơ hội!】
Lục Tri Hành tức đến mức gửi tin nhắn thoại m/ắng Lục Dữ.
"Ngay cả mợ nhỏ mà cũng dám tơ tưởng! Đồ s/úc si/nh!"
Lục Dữ đáp lại:
【Tranh giành bạn đời là bản năng của người rắn. Hơn nữa, rắn chúng ta vốn dĩ là s/úc si/nh mà.】
Lục Tri Hành càng tức hơn, mở máy tìm ki/ếm "s/úc si/nh bao gồm những loài nào", "rắn có thuộc s/úc si/nh không", "người rắn có tính là s/úc si/nh không", "cháu trai ruột theo đuổi mợ nhỏ có phạm pháp không".
Khung bình luận lại xuất hiện:"