Khi xuyên vào cuốn tiểu thuyết, tôi đang trên đường đi đưa cơm trưa cho chồng.

Nghe thấy anh ta đang càm ràm với đồng nghiệp, nói tôi lôi thôi lếch thếch, vô dụng, ăn bám mà còn không biết đủ.

Tôi hóa đi/ên tại chỗ, lao tới t/át cho anh ta mấy cái ch/áy má: "Không biết đủ à? Lôi thôi à?"

Cuối cùng, tôi đổ sạch bát canh cơm lên đầu anh ta: "Anh là cái thá gì?"

Ngại quá, tôi là sinh viên hệ "đi/ên", không chịu nổi dù chỉ một chút ấm ức.

Đã đến đây rồi, thì ai cũng phải thông suốt hết cả!

1

Nhận ra mình xuyên thành bà nội trợ trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình, tôi đang đứng trước cửa văn phòng chồng nguyên chủ, nghe anh ta kể lể với đồng nghiệp.

"Cậu không biết vợ tôi vô dụng thế nào đâu, vừa lười vừa lôi thôi."

"Chẳng phải làm gì cả, ở nhà hưởng phúc mà vẫn không biết đủ!"

Còn về phần nguyên chủ, đã sớm tức đến run người, tay nắm ch/ặt hộp cơm, nước mắt đầm đìa.

Tôi chấn động trong lòng.

Cơ hội phát đi/ên tốt thế này mà không làm gì, cứ đứng ngoài cửa tự sinh sự bực mình?

Chắc là có b/ệnh nặng rồi!

Tôi lau sạch nước mắt trên mặt, đ/á văng cửa văn phòng.

Thằng cha ng/u ngốc bị tôi dọa cho gi/ật mình, còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã lao tới túm tóc, t/át túi bụi mấy cái.

"Không biết đủ à? Lôi thôi à?"

"Ai là người bảo tôi nghỉ việc ở nhà chăm con? Không biết à? Để tôi nói cho anh biết, chính là cái loại ng/u xuẩn như anh đấy!"

"Bà đây ở nhà hưởng phúc? Được được được, đổi lại anh ở nhà trông con, hầu hạ bà mẹ liệt giường của anh đi!"

Trút gi/ận xong xuôi, tôi mở hộp cơm, đổ hết canh nóng lên đầu anh ta, rồi chụp ảnh cười ha hả.

"Anh nhìn anh xem, từ 'lôi thôi' còn không xứng, phải là 'kinh t/ởm' mới đúng!"

Thằng cha ng/u ngốc vẫn chưa kịp phản ứng, đợi đến lúc hắn hoàn h/ồn, tôi đã chuồn mất dạng.

2

Trên đường về, tôi xâu chuỗi lại cốt truyện.

Nguyên chủ là một bà nội trợ khổ sở, nhẫn nhịn như ninja rùa.

Chồng cô ta, Lưu Chí Thông, không những công khai chê bai vợ vô dụng mà còn nuôi nhân tình bên ngoài!

Còn về bà mẹ chồng, tay chân đầy đủ, không những không giúp trông cháu mà còn nằm trên sofa chỉ tay năm ngón.

À đúng rồi, đứa con trai do một tay cô nuôi lớn cũng là kẻ vo/ng ơn phụ nghĩa.

Mới học lớp hai đã bắt đầu học theo bà nội và bố, quay sang chì chiết cô.

Không ít lần nó chê cô vô dụng, bảo cô không ki/ếm được tiền như bố, cũng chẳng xinh đẹp bằng mẹ các bạn khác.

Điều vô lý nhất là, trong một gia đình như vậy, cô vẫn không hé răng lấy một lời, cam chịu hầu hạ chu đáo.

Cốt truyện còn chưa kịp xâu chuỗi xong, tôi đã thấy hối h/ận vì không quay lại tẩn cho thằng cha ng/u ngốc kia thêm trận nữa.

Khi nắm đ/ấm của tôi đang siết ch/ặt kêu răng rắc, giọng nói của hệ thống vang lên.

Hệ thống: [Ký chủ thân mến, chúc mừng bạn đã được chọn. Mỗi lần ký chủ khiến đ/ộc giả cảm thấy hả hê, thông suốt, bạn sẽ nhận được phần thưởng 10 nghìn tệ.]

Tôi gi/ật mình, nghe đến tiền là tôi tỉnh táo ngay.

[Khoan đã, thế vừa rồi thì sao? Phần thưởng đâu?]

Hệ thống: [Đã thưởng rồi, ký chủ vui lòng kiểm tra thông tin ngân hàng.]

Lúc lấy điện thoại ra, tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy.

Ba tin nhắn, đúng 30 nghìn tệ đã đổ về tài khoản.

Đã thế, tôi phải xắn tay áo lên mà làm thôi!

3

Theo trí nhớ của nguyên chủ về đến nhà, bà mẹ chồng và đứa con trai vo/ng ơn phụ nghĩa đã bắt đầu ăn cơm.

Đồ ăn trên bàn bị hai bà cháu xới tung lên, đ/áng s/ợ hơn là bà mẹ chồng còn mút đũa.

Thấy tôi về, bà ta lườm nguýt một cái.

Thằng con trai đứng bên cạnh chê bai: "Cơm mẹ nấu dở tệ."

"Bà nội nói đúng, cả ngày chẳng làm được việc gì, nấu bữa cơm cũng không xong, đúng là hại người!"

Tôi cười khẩy, gi/ật lấy đôi đũa trong tay bà mẹ chồng, nhổ hai bãi nước bọt lên đó rồi quẹt thẳng vào miệng bà ta.

"Mắt mũi có vấn đề à? Gọi con trai bà về đưa đi khám mắt đi!"

Sau đó tôi t/át thằng con trai một cái ch/áy má: "Cơm dở à? Lần sau mày tự đi mà nấu."

"Có cơm ăn còn lải nhải? Tao thấy cái miệng mày ngứa đò/n rồi!"

Thằng con trai bị tôi t/át cho khóc thét lên, bà mẹ chồng lúc này mới phản ứng kịp.

Bà ta ném đũa xuống đất, lao vào định đá/nh tôi.

Đáng tiếc bà ta lười biếng, đã b/éo như quả bóng, đứng lên còn thở không ra hơi, chưa kịp lao tới đã bị tôi đ/á cho lăn quay.

Bà mẹ chồng chịu ấm ức liền ngồi bệt xuống đất đ/ập chân khóc lóc: "Trời ơi là trời, gi*t người rồi!"

Sau đó bà ta chỉ tay vào mặt tôi: "Cái đồ không biết x/ấu hổ, đáng bị nghìn d/ao đ/âm này, đợi con trai tao về tao bảo nó ly hôn với mày!"

Tôi lao tới túm lấy ngón tay bà ta đang chỉ vào mình mà bẻ mạnh: "Nói chuyện thì nói chuyện, chỉ chỉ cái gì?"

"Ngón tay không cần nữa thì bẻ g/ãy cho xong!"

Bà mẹ chồng lại gào thét như heo bị chọc tiết.

Tôi buông tay ra, nhìn đống bừa bãi dưới đất: "Khóc cái gì mà khóc? Con trai bà chưa ch*t đâu!"

"Tao ra ngoài một lát, trước khi tao về mà không dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tao lại tẩn cho một trận!"

4

Tôi chuồn lẹ, chỉ để lại bà mẹ chồng và thằng con trai đang r/un r/ẩy sợ hãi.

Ra khỏi cửa, tôi không thể chờ đợi được nữa mà mở điện thoại ra.

Chà, lần này nhận được hẳn 40 nghìn tệ!

Tôi biết chỉ phát đi/ên thôi là chưa đủ, còn phải có võ thuật hộ thân.

Tôi lập tức gọi hệ thống.

[Hệ thống ơi, chỉ khiến đ/ộc giả hả hê thôi chưa đủ, ngươi có năng lực gì giúp ta tự bảo vệ mình không?]

Hệ thống: [Ký chủ cứ yên tâm, khi trói buộc nhiệm vụ, hệ thống đã tự động mở khóa Muay Thái, ký chủ đá/nh một chấp mười không thành vấn đề.]

[Bingo!]

Thế thì tôi sướng phải biết.

Ăn uống bên ngoài xong, tôi lại đi trung tâm thương mại m/ua sắm thỏa thích.

Dạo chơi gần cả ngày, tôi mới thong thả về nhà.

Đẩy cửa ra, trong nhà tuy đã dọn dẹp gọn gàng, nhưng bà mẹ chồng và gã chồng tồi đang ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn tôi.

Bà mẹ chồng vẻ mặt đắc ý, chỉ thiếu điều viết lên mặt chữ "mày ch*t chắc rồi".

Còn gã chồng tồi, không nói một lời đứng dậy, đi đến chỗ tôi rồi đóng cửa lại.

Sau đó hắn kéo tay tôi, định lôi vào phòng.

Làm sao tôi có thể để hắn toại nguyện, tôi nhẹ nhàng hất tay hắn ra rồi hỏi:

"Anh muốn làm gì?"

Gã chồng tồi cười gằn, rồi thong thả cởi thắt lưng.

"Chu Văn Văn, tao thấy mày ngứa da rồi."

"Ở văn phòng phát đi/ên là chưa đủ, giờ còn dám đá/nh cả mẹ tao à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
5 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Thi Quỷ Chương 12
12 Cuốn Sách Xám Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước khi nam chính hắc hóa, cô bạn thân đỏng đảnh cùng tôi quyết tâm cải tà quy chính

Chương 7
Giới thiệu: Sau khi tôi và cô bạn thân cùng trói định với hệ thống công lược, chúng tôi đã dùng tiền để sai khiến anh em nhà họ Tần vốn nghèo khó nhưng có dung mạo xuất chúng như những con chó, khiến chỉ số công lược vọt lên 99. Cho đến khi những dòng bình luận tiết lộ: đó thực chất là chỉ số hắc hóa, ba ngày sau quái dị xâm lấn, anh em nam chính sẽ thức tỉnh thành Quỷ Vương và xé xác chúng tôi thành trăm mảnh! Hai đứa tôi sợ hãi đến mức đêm đó phải giả vờ ngoan ngoãn, nhưng hành vi bệnh kiều của người em và ánh mắt nhẫn nhịn của người anh lại ẩn chứa sự chiếm hữu điên cuồng. Cuối cùng, khi trăng máu xuất hiện, chỉ số hắc hóa đạt mức 100, họ lại đưa chúng tôi về biệt thự và trao quyền kiểm soát sinh mạng như một lời tỏ tình. Hóa ra hệ thống đã hiểu lầm, đây căn bản không phải là hắc hóa, mà là sự chiếm hữu xuất phát từ tình yêu sâu đậm.
Xuyên Không
Hệ Thống
Ngôn Tình
20
Gặp Núi Xanh Chương 7
Đợi hoa nở Chương 6