Thế nhưng chàng gần như đến cùng lúc với ta.
Khi khăn trùm đầu được chàng vén lên, bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều thoáng đỏ mặt.
Có lẽ là do xung quanh đều bày biện lụa đỏ, ánh lên đôi gò má.
"Điện hạ sao lại đến sớm thế này?" Ta ngạc nhiên hỏi.
"Sợ nàng đợi lâu. Ta nghe cung nhân nói, nàng đã dậy từ sớm, đến giờ vẫn chưa uống một giọt nước nào."
"Sợ nàng đói, nên ta đến."
Giọng điệu của Tiêu Dật bình thản, nhưng lại làm dấy lên những gợn sóng trong lòng ta, mãi không thể tĩnh lặng.
"Vậy còn các vị khách trong yến tiệc thì sao? Điện hạ không thể thất lễ được." Ta vội khuyên.
Tiêu Dật nắm lấy tay ta, lòng bàn tay rộng lớn truyền đến hơi ấm.
"Họ không quan trọng bằng nàng."
"Thuần Thuần, có thể đừng gọi ta là điện hạ nữa không. Khi chỉ có hai ta, nàng vẫn có thể gọi ta là Quán Di như trước."
Ta nhìn hình bóng mình trong đôi mắt Tiêu Dật, không nói nên lời.
Chàng ngược lại còn bướng bỉnh hơn cả ta.
"Thôi vậy, nếu nàng cảm thấy không thoải mái, không đổi cũng được."
"Chúng ta uống rư/ợu hợp cẩn đi, uống xong ta sẽ đi tiếp đãi khách khứa."
Tiêu Dật cụp mắt xuống, ta có thể cảm nhận được sự thất vọng của chàng.
Ta nắm ngược lại tay chàng: "Quán Di, thực ra ta..."
"Có lẽ ta không tốt như chàng nghĩ."
"Sự bền vững của hôn nhân không thể chỉ dựa vào tình cảm nhất thời."
"Ta chỉ sợ chàng thất vọng."
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ta vẫn dùng hai chữ "thất vọng".
Ta và Ôn Phù Bạch chẳng phải cũng từng như thế sao?
Thuở thiếu thời tình thâm, đến cuối cùng chỉ còn lại thay lòng, ruồng bỏ và b/áo th/ù.
"Thuần Thuần, ta biết vết thương của nàng chưa lành, trong lòng lúc này chưa thể chứa được bất cứ ai."
"Ta đã nói rồi, ta sẽ đợi nàng."
19
Sau khi Tiêu Dật rời đi, Nhược Hà kể với ta rằng Ôn Phù Bạch từng đến.
"Thái tử phi, người không thấy đâu, vẻ mặt của Ôn Phù Bạch khi biết người thành thân với Thái tử hôm nay mới gọi là đặc sắc."
"Trên mặt đủ mọi loại màu sắc, cứ khăng khăng nói là không thể nào."
"Sau khi bị Vân phủ đuổi ra, hắn còn muốn đuổi theo đoàn xe đón dâu, kết quả bị người ta tưởng là thích khách bắt vào đại lao."
"Vậy Ôn phủ có biết chuyện này không?" Ta hỏi Nhược Hà.
"Chắc là biết hết rồi, chuyện này làm ầm ĩ cũng không nhỏ đâu."
"Vậy thì cứ mặc kệ họ đi." Ta đáp.
...
Đêm khuya, Tiêu Dật uống hơi say.
Khi thị tòng dìu chàng về, ta vừa tắm rửa xong.
Ta làm ướt khăn để lau mặt cho chàng, mới lau được nửa chừng, chàng đột ngột mở mắt.
Đôi mắt Tiêu Dật ướt át, đuôi mắt mang theo sắc đỏ nhạt.
Giống hệt như lần đầu ta gặp chàng, khi chàng bị trọng thương.
Cũng y như vậy, giống như một chú cún nhỏ đáng thương.
"Thuần Thuần."
Chàng nắm ch/ặt tay ta, sợ rằng ta sẽ bỏ đi.
"Thuần Thuần, cuối cùng ta cũng thành thân với nàng rồi."
Chàng nhìn ta, cười đầy mãn nguyện.
Lần đầu tiên ta thấy một Tiêu Dật như thế này, không chút phòng bị, hệt như một đứa trẻ.
"Không đúng, ta uống rư/ợu rồi. Ta không thể... không thể ám mùi vào nàng..."
Nói rồi, chàng vội vàng đứng dậy.
Ta bị chàng làm cho gi/ật mình ngã ngửa ra sau, chàng sợ ta ngã khỏi giường nên vội lao tới nắm lấy ta.
Kết quả là cả hai tay chân luống cuống ngã nhào vào nhau.
Chỉ là, chàng ngã xuống đất, còn ta ngã lên người chàng.
Áp vào lồng ngựk vững chãi của chàng, tiếng tim đ/ập hỗn lo/ạn bên trong nghe vô cùng rõ ràng.
"Thuần Thuần, nàng có sao không?" Tiêu Dật lo lắng hỏi.
Ta vội đứng dậy khỏi người chàng: "Ta không sao, còn chàng thì sao?"
"Ta cũng không sao." Gần như ngay khi tiếng ta vừa dứt, Tiêu Dật đã tiếp lời.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, ta rướn người hôn lên môi chàng.
Tim như nai vàng ngơ ngác, nhưng giây tiếp theo, vai ta nặng trĩu, Tiêu Dật say khướt ngủ thiếp đi...
20
Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trên giường đã không thấy Tiêu Dật đâu.
Ngồi dậy mới thấy chàng đã rửa mặt thay y phục xong xuôi, đang ngồi đọc sách trước án thư.
Tiêu Dật bước đến bên giường: "Đêm qua nàng ngủ có ngon không?"
Ta gật đầu.
"Ta... đêm qua s/ay rư/ợu, có mạo phạm gì đến nàng không?"
Không đợi ta trả lời, Tiêu Dật lại nói:
"Đêm qua khách khứa quá đông, ta uống nhiều quá, sau này sẽ không thế nữa."
Nhìn dáng vẻ thành khẩn nhận lỗi của Tiêu Dật, ta biết chắc chắn chàng đã quên sạch những gì xảy ra đêm qua.
Ta bỗng dưng thấy hơi gi/ận: "Điện hạ đêm qua chẳng làm gì cả, lấy đâu ra chuyện mạo phạm?"
Nói xong, ta gọi hạ nhân vào rửa mặt thay y phục.
Lòng như bị lông vũ lướt qua, tê tê ngứa ngứa.
Ngày đầu tân hôn, ta và Tiêu Dật phải vào cung cùng nhau thỉnh an Hoàng thượng.
Thiên tử đương triều hậu cung phi tần không nhiều, con cái cũng ít.
Nghe đồn Thiên tử và tiên hoàng hậu tình thâm nghĩa trọng, tiếc thay hoàng hậu mất sớm.
Hiện tại việc hậu cung do Quý phi quản lý.
Có lẽ vì nể mặt Tiêu Dật, Hoàng thượng và Quý phi đều không làm khó ta.
Khi dùng bữa trưa, Hoàng thượng nhắc lại chuyện năm xưa Tiêu Dật xin ban hôn.
Một là nói Tiêu Dật nóng vội, nửa đêm vào cung, làm phiền giấc ngủ của ông.
Hai là nói Tiêu Dật trầm ổn, lại giấu tâm tư trong lòng lâu đến thế.
Chỉ vài câu ngắn ngủi, nghe mà mặt ta nóng bừng cả lên.
Khi rời đi, lúc trong xe ngựa chỉ còn lại hai người, chàng lên tiếng hỏi ta:
"Thuần Thuần, đêm qua có phải ta đã làm chuyện gì sai trái không?"
"Hôm nay nàng... không vui."
Ta nhìn vẻ mặt cẩn trọng của Tiêu Dật, lại chợt nhớ đến dáng vẻ s/ay rư/ợu của chàng đêm qua, lòng mềm nhũn ra.
Ta "phì" cười thành tiếng.
"Không có." Ta đáp.
Tiêu Dật càng nhíu ch/ặt đôi mày.
"Vậy sao nàng không vui?"
"Có phải vì Ôn Phù Bạch định quấy phá hôn lễ? Nàng yên tâm, ta đã ra lệnh cho người..."
Ta đưa tay chặn môi chàng lại.
Cảm giác mát lạnh mềm mại truyền qua đầu ngón tay, khiến người ta không nhịn được mà nghĩ đến nụ hôn đêm qua.
"Không liên quan đến hắn."
"Ta chỉ bực mình, đêm qua rõ ràng là chàng khơi gợi ta phạm tội, vậy mà lại chẳng nhớ gì cả."
Lời vừa dứt, Tiêu Dật càng thêm khổ sở.
Ta nhìn vào ánh mắt khó hiểu của chàng, rướn người lên, lặp lại nụ hôn của đêm qua.
Như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ rồi rời đi.
Nhưng khi ta lùi lại, lòng bàn tay rộng lớn đã đỡ lấy sau đầu, chặn đứng mọi đường lui của ta.
"Thuần Thuần, phu thê với nhau, nói gì đến chuyện phạm tội?"
21
Ngày lại mặt, Tiêu Dật có chính vụ cần xử lý.
Ta mang lễ vật về Vân phủ trước, chàng sẽ đến sau.
Ta không ngờ Ôn phu nhân cũng ở đó.
Chắc là vì chuyện của Ôn Phù Bạch.
"Thần phụ bái kiến Thái tử phi nương nương."
Ôn phu nhân quỳ trước mặt ta, ta vội đỡ bà dậy.
"Ôn phu nhân hà tất phải hành đại lễ? Người là người nhìn con lớn lên, theo lý mà nói, cũng xem như trưởng bối của con."
Ôn phu nhân vốn thân thiết với mẫu thân ta, dù ta và Ôn Phù Bạch không còn liên quan, nhưng cũng không thể phá hỏng tình nghĩa hai nhà.
"Thái tử phi nương nương, xin người hãy tha thứ cho Phù Bạch nhà con!"