Thật không may, lúc tôi đến thì Lâm Giai cũng ở đó.
Cô ấy ngồi trước bàn làm việc của Quý Thanh Dã.
Quý Thanh Dã đang vòng tay ôm lấy cô ấy.
Đang cầm tay chỉ việc cho cô ấy làm gì đó trên máy tính.
Thấy tôi bước vào, anh ngước mắt lên.
"Đợi một chút."
Lâm Giai có chút ngại ngùng, đẩy anh ra, khẽ nói: "Em không vội, anh cứ làm việc chính đi."
Khóe miệng Quý Thanh Dã nhếch lên, giọng dịu lại.
"Việc của em mới là việc chính."
Trong tình huống này, đáng lẽ anh nên bảo tôi chờ ở ngoài.
Nhưng anh lại cố tình bảo trợ lý cho tôi vào.
Tôi đành cầm điện thoại lên, giả như không thấy.
Cuối cùng, năm phút trôi qua, họ cũng xong việc.
Quý Thanh Dã đứng dậy: "Quản lý Khương đến tìm tôi, có chuyện gì không?"
"Hỏi xem dữ liệu của Phó tổng Quý bao giờ mới điều chỉnh xong."
"Sao? Quản lý Khương rất vội à? Nhưng cô cũng biết đấy, có những việc không thể vội được."
Tôi gật đầu: "Vậy, Phó tổng Quý có thể cho tôi một thời gian cụ thể không?"
Anh nói xin lỗi.
Nhưng dù là trong ánh mắt hay giọng điệu, chẳng nghe ra chút thành ý nào.
Anh nói: "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, ngay khi điều chỉnh xong sẽ đồng bộ cho các người ngay."
Nói cũng như không.
Nhưng tôi cũng chẳng trông chờ anh sẽ cho tôi câu trả lời chính x/ác.
Hôm nay đến tìm anh, chẳng qua chỉ là để lưu lại dấu vết công việc.
Thế là tôi mỉm cười gật đầu.
"Rõ, vậy làm phiền Phó tổng Quý rồi."
Nói xong, tôi không quay đầu lại, đẩy cửa rời đi.
09
Khi tôi đến thang máy, Lâm Giai đuổi theo.
"Khương Tuế, cô đứng lại đó."
"Tôi mời cô uống cà phê, chúng ta nói chuyện chút."
Tôi nhìn đồng hồ.
"Tôi cho cô năm phút."
Lâm Giai nhíu mày.
"Tôi có chuyện muốn nói với cô, chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh đi."
Tôi nhìn Lâm Giai, từ ánh mắt và trạng thái của cô ta, tôi liền biết.
Trong miệng cô ta chẳng có lời lẽ gì hay ho đang chờ tôi cả.
"Cô Lâm, có gì cô cứ nói thẳng, tôi rất bận."
Cô ta bị thái độ của tôi làm cho nghẹn lời.
Gi/ận dữ lườm tôi.
Tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, quay người bấm thang máy.
Cô ta lại cuống lên, nhấn liên tục vào nút đi xuống.
Cứ như thể làm vậy là có thể tắt được đèn nút bấm.
Tôi nhìn cô ta, nhất thời không nói nên lời.
Còn Lâm Giai, cảm xúc của cô ta rõ ràng đang trượt dài trên bờ vực mất kiểm soát.
Cuối cùng, cô ta gào lên: "Khương Tuế, cô không xứng với tình cảm của Quý Thanh Dã."
Đây, chính là điều cô ta nhất định phải nói với tôi?
Tôi "ồ" một tiếng, gật gật đầu.
"Cô nghĩ vậy à? Thế thì cô đúng."
"Cô có ý gì? Cô thấy tôi nói không đúng à?"
"Cô thấy cô đúng, thì cô chính là đúng."
"Cô đang mỉa mai cái gì đấy?" Lâm Giai đỏ bừng mặt, "Cô chính là không xứng với Quý Thanh Dã."
Thang máy đến.
Tiếng "ting" một cái, cửa thang máy mở ra.
Lâm Giai lại kéo tôi lại.
"Cô nói cho rõ ràng, không nói rõ ràng thì không được đi."
Người xung quanh không nén nổi ánh mắt tò mò, lén lút nhìn sang.
Tôi thấy hơi đ/au đầu.
"Tôi chỉ tranh luận sự thật với người khác, không tranh luận quan điểm."
"Sự thật là tôi không thích Quý Thanh Dã."
"Quan điểm là cô cho rằng tôi không xứng với Quý Thanh Dã."
"Còn quan điểm của tôi là, tôi cho rằng cô hoặc là ng/u xuẩn, hoặc là x/ấu xa."
Lâm Giai nghẹn thở, trợn tròn mắt.
"Cô có ý gì?"
Tôi gạt tay cô ta ra, xoa xoa cổ tay.
"Cô nhặt một người đàn ông lạ mặt về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt, hoặc là cô đơn thuần đến mức ng/u ngốc, hoặc là cô có mưu đồ khác."
Dùng lời của Thẩm Vi mà nói, hành vi này của cô ta, đặt trong phim thần tượng là khởi đầu của định mệnh, đặt trong phim trinh thám thì chính là kết thúc của cuộc đời.
Lời của tôi rõ ràng đã đ/âm trúng chỗ đ/au của Lâm Giai.
"Cô nói bậy bạ cái gì đấy?"
Cô ta nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi.
Quý Thanh Dã xuất hiện kịp thời, ôm ch/ặt lấy cô ta.
Tôi thuận lợi bước vào thang máy, nhấn nút tầng hầm B1.
Mỉm cười nhẹ với Lâm Giai đang nổi trận lôi đình và Quý Thanh Dã với vẻ mặt phức tạp.
"Tạm biệt!"
10
Quý Thanh Dã lại gọi điện cho tôi.
Giọng trầm xuống: "Cô cố ý à? Cố ý chọc gi/ận Giai Giai, Khương Tuế, cô muốn làm gì?"
Tôi xoay xoay cây bút trong tay.
"Chẳng lẽ không phải cô ta chọc gi/ận tôi trước sao?"
Quý Thanh Dã im lặng hai giây.
"Là vì cô ta nói cô không xứng với tôi?"
Ha!
Tôi cười khẩy một tiếng.
"Là vì cô ta động tay động chân với tôi."
Giây tiếp theo, cuộc gọi kết thúc.
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ, kỹ sư Trương hớt hải gọi điện đến.
"Kỹ sư thường trú của Tinh Khuyết bị triệu hồi rồi."
"Họ nói sao?"
"Tập huấn ở trụ sở, kéo dài một tuần."
"Được, tôi biết rồi."
Đến công ty, tôi bảo trợ lý thảo một công văn thúc giục chính thức.
Lời lẽ cực kỳ khách sáo.
Trợ lý vừa bất bình vừa khó hiểu: "Tại sao không gửi thư của luật sư cho họ? Cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác, rõ ràng là họ cố tình."
Tôi uống một ngụm cà phê, dằn cơn buồn ngủ xuống.
"Chúng ta tất nhiên có thể gửi, nhưng bây giờ chưa phải lúc."
Thư của luật sư là một lá bài ngửa.
Một khi đã gửi đi, mối qu/an h/ệ giữa hai bên sẽ nâng cấp từ "đấu trí công sở" thành "đối đầu pháp lý".
Hành vi lật bàn đàm phán như vậy, không tốt cho danh tiếng của tôi.
Nhưng điều đó không cản trở tôi nhấn mạnh ở dòng cuối cùng của công văn thúc giục: "Phía chúng tôi bảo lưu quyền truy c/ứu trách nhiệm vi phạm hợp đồng."
11
Đây là tuần thứ ba Quý Thanh Dã làm việc tiêu cực.
Trên đường tan làm về nhà, xe của anh ta chạy lướt qua tôi.
Rồi lại lùi xe quay lại, đỗ cạnh tôi.
Cửa kính hạ xuống.
Anh nhìn tôi với ánh mắt lạnh nhạt, không chút nhiệt độ.
Anh nói: "Tôi và Giai Giai sắp kết hôn rồi."
Tôi ngẩn người một thoáng.
"Chúc mừng?"
Quý Thanh Dã nhíu mày, đôi môi mím thành một đường thẳng.
"Khương Tuế, đừng nói là tôi không cho cô cơ hội."
"Cô đi xin lỗi Giai Giai đi, tôi sẽ tha cho cô."
Tôi "ồ" một tiếng, chỉ vào xe anh ta.
"Anh đỗ xe lấn làn rồi."
Nói xong, tôi bước đi thẳng.
Trong thời gian Quý Thanh Dã làm việc tiêu cực, có không ít người gọi điện cho tôi.
Quanh đi quẩn lại cuối cùng đều là khuyên tôi cúi đầu trước Quý Thanh Dã.
Đều nói: "Chỉ cần cô nhận sai một câu, nói vài lời mềm mỏng, Quý Thanh Dã sẽ không thực sự làm gì cô đâu."
"Cô cứ cứng đầu đối đầu với anh ta như vậy, người chịu thiệt chỉ có cô thôi."
"Anh ta có nhà họ Quý chống lưng cho, Thịnh Viễn các người còn có thể vì cô mà bất chấp lợi ích sao?"
Ngay cả Thẩm Vi cũng lo lắng: "Thật sự không sao chứ? Hay để tớ..."
"Không cần."
Tôi trấn an cô ấy, bảo cô ấy cứ yên tâm.
Việc này sẽ sớm có kết luận thôi.
12
Quý Thanh Dã vẫn luôn chờ đợi.
Chờ tôi cúi đầu.
Chờ Thịnh Viễn thỏa hiệp.
Anh ta chắc hẳn đã hình dung ra rất nhiều tình huống:
Ví dụ như tổng giám đốc Vương khuyên tôi "cân nhắc đại cục".
Ví dụ như cấp cao gây áp lực bắt tôi rút lui.
Ví dụ như tôi không chịu nổi áp lực mà tự mình bỏ đi.