Trở lại trong phòng lần nữa, Tiêu Âm Phong đã không còn sức kêu gào.

Ả như một con cá sắp ch*t, tròng mắt lồi ra, đầy những tia m/áu, cơ thể bọc trong m/áu tươi và mồ hôi, phát ra những hơi thở nặng nề.

Chuột xươ/ng nhỏ chui vào trong th!t ả, từng miếng từng miếng x/é rá/ch, chỗ vai đã lờ mờ nhìn thấy xươ/ng trắng.

"Tại sao... tại sao..."

Tiêu Âm Phong cứng đờ xoay cổ, trừng trừng nhìn ta, trong mắt bùng lên nỗi oán h/ận nồng đậm.

"Ôn Du, còn nhớ không?" Ta cúi đầu, đôi mắt xám trắng nhìn xuống đối diện với ả.

Đồng tử Tiêu Âm Phong co rút dữ dội, lẩm bẩm, "Cái gì..."

Một lát sau, ả dường như tự nghĩ ra, khuôn mặt trở nên dữ tợn, ả dồn hết sức lực nắm lấy vạt áo ta, "Ngươi tới b/áo th/ù? Không thể nào! Rõ ràng ta đã..."

"Rõ ràng đã tàn sát cả làng, đúng không?" Ta nở một nụ cười, "Tiếc là... tay sai của ngươi bỏ sót một người, bỏ sót kẻ đáng ch*t nhất."

Chiếc gậy m/ù tì vào yết hầu ả, ấn xuống từng chút một.

Trong cổ họng Tiêu Âm Phong phát ra tiếng "khục khục", trong mắt ả dần dâng lên nỗi sợ hãi, buộc lòng phải buông tay ra, chuyển sang túm lấy gậy m/ù.

"Ngươi không thể gi*t ta... Ta là... đại tiểu thư phủ tướng quân, gi*t ta... ngươi cũng không sống nổi đâu."

Chiếc gậy m/ù lại ấn xuống, ngay khi ả sắp ngạt thở, ta thu gậy về.

"Gi*t ngươi? Quá rẻ cho ngươi rồi. Ta đã yểm chú lên người ngươi, trong ba ngày này, ngươi sẽ không ngất, cũng không ch*t được, ngươi có thể cảm nhận rõ ràng từng tấc th!t của mình bị cắn nát, x/é vụn, cứ tận hưởng đi, đại tiểu thư."

Nói xong, ta xoay người rời đi.

Gậy m/ù "lạch cạch lạch cạch" gõ trên mặt đất, toát lên tâm trạng có chút vui vẻ của người cầm gậy.

Phía sau, là tiếng gào thét không cam tâm và tuyệt vọng của Tiêu Âm Phong.

"Không! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy... Quay lại, quay lại! Người đâu... Mẹ ơi hu hu... Cha ơi..."

37

Ba ngày sau, ta trút bỏ bộ đồ trắng, thay vào đó là pháp bào của Vu tộc khi tế thiên lễ địa.

Lão l/ừa đ/ảo tò mò sờ sờ những chiếc lông vũ trên tay áo ta.

"Được đấy nha đầu, mặc bộ đồ này vào, trông cũng ra dáng thần bà lắm đấy hầy."

Ta cạn lời, đ/ập tay lão xuống, từng chữ từng chữ đính chính: "Là, Đại, Vu!"

Lão l/ừa đ/ảo cũng không gi/ận, "Được rồi được rồi, Đại Vu Đại Vu."

Ta chẳng làm gì được lão, lại nghiêm túc cảnh cáo, "Nhớ kỹ lời ta, cứ ở yên bên ngoài phủ tướng quân mà đợi, trước khi ta kết thúc, tuyệt đối không được vào, cũng đừng để người khác vào."

Lão l/ừa đ/ảo thu lại vẻ mặt cợt nhả, "Yên tâm, lão già này tuyệt đối canh cửa cho con thật ch/ặt."

"Đi thôi."

Lão l/ừa đ/ảo không yên tâm, đi ba bước lại ngoái đầu nhìn, "Con... con làm cái pháp gì đó, thật sự không sao chứ? Không tổn hại đến bản thân con chứ?"

Ta lắc đầu, "Mau cút đi."

38

Trên sàn nhà lạnh lẽo, Tiêu Âm Phong trông như một con á/c q/uỷ bò ra từ địa ngục.

Ngoài phần da th!t trên đầu còn sót lại chút ít, các bộ phận khác chỉ còn trơ lại xươ/ng trắng, từng đ/ốt từng đ/ốt lộ ra ngoài, trắng bệch rợn người, không chút sinh khí.

N/ội tạ/ng của ả cứ thế không chút che đậy phơi bày dưới khung xươ/ng, vẫn đang khẽ cử động, kèm theo những nhịp phập phồng yếu ớt.

Nhưng ả vẫn sống, vô lực nhìn trời, môi khô nứt, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng lảm nhảm yếu ớt, mơ hồ, như đang c/ầu x/in, cũng như đang nguyền rủa.

Ba ngày đã hết, trong ba ngày này, Tiêu Âm Phong đã cống hiến không ít sinh khí.

Nhưng vẫn chưa đủ, còn thiếu bước cuối cùng.

Tế tự!

Ta muốn dùng cả phủ tướng quân làm tế đàn, tất cả mọi người làm tế phẩm-- lấy m/áu đổi lấy sự sống!

Lập đàn, thắp hương, kính thiên, lễ địa.

"Vu nữ đời thứ một trăm bảy mươi tám của Vu tộc, Ô Tông.

"Hôm nay! Dùng thân ta, nối trời đất, thông âm dương!

"Nay kẻ tội đồ đã hiện, á/c hành đã rõ, tội nghiệt ngập trời.

"Ta dùng ba h/ồn bảy vía làm khế ước, khởi động cấm thuật Vu tộc, lấy m/áu đổi sống, nếu có tai ương, tất cả quy về thân ta!

"Xin trời, cho phép!"

Theo chữ cuối cùng rơi xuống, bầu trời vốn trong xanh như bị một bàn tay vô hình khổng lồ khuấy động th/ô b/ạo.

Cuối chân trời, những đám mây đen đặc quánh như những con sóng đen cuồn cuộn, ập đến với tốc độ đ/áng s/ợ.

Trong chớp mắt, cả phủ tướng quân bị bóng tối bao trùm, sấm sét n/ổ vang trong tầng mây, gió gào thét, cát bay đ/á chạy.

Trong sự hỗn lo/ạn vô tận này, tiếng thét thảm thiết đầu tiên vang lên, theo sau đó là tiếng thứ hai, thứ ba...

Tiêu Âm Phong trước mặt ta đã không còn kêu được nữa, ả đã toại nguyện mà trút hơi thở cuối cùng.

Nhưng chưa đợi ả được giải thoát, một đạo sét đá/nh xuống, linh h/ồn ả vặn vẹo gào thét trong ánh chớp.

Từng luồng sinh khí, từ khắp bốn phương tám hướng hội tụ lại.

Xuyên qua cơ thể ta, rồi truyền vào con búp bê ta đang ôm trong lòng bàn tay.

Nhìn nó dần tỏa ra ánh sáng trắng ngần, trong đôi mắt xám trắng của ta vô thức chảy ra những dòng lệ.

Ánh sáng đó dần ngưng tụ, ngưng tụ, cuối cùng được hấp thụ hoàn toàn.

Ta nín thở, không rời mắt khỏi con búp bê.

Cuối cùng, trong tầm nhìn đang dần mờ đi của ta, con búp bê khẽ cử động một chút.

Chỉ một chút rất nhẹ, nhưng ngay sau đó.

Mây tan, gió lặng.

Đám mây đen che khuất mặt trời tan biến trong chớp mắt, ánh sáng tràn xuống không chút trở ngại, những tia sáng vàng rực xuyên qua tầng mây mỏng manh, như lưỡi ki/ếm cắm thẳng xuống mặt đất.

Thành công rồi...

Quá trình tưởng chừng ngắn ngủi này, thực tế đã trôi qua năm canh giờ.

Năm canh giờ, cơ thể ta đã sớm kiệt sức, đổ gục xuống đất.

Ngay khi ý thức dần mơ hồ, tiếng gọi quen thuộc của lão l/ừa đ/ảo vang lên từ phía sau, mang theo chút lo lắng, nhẹ nhàng kéo ta trở về từ bờ vực sụp đổ.

Ta cố gắng lấy hơi, "Mau đi đi, người của quan phủ sắp đến rồi, sau hòn non bộ... có đường hầm."

Là ta đã bảo chuột xươ/ng đào suốt ngày đêm.

"Không kịp rồi!"

Là Đạo sĩ 1, đang hoảng lo/ạn.

"Là người của nha môn!"

Ta nhíu mày, gắng gượng bò dậy, dựa vào lão l/ừa đ/ảo, nhét con búp bê vào túi áo trong.

Đã xảy ra chuyện lớn thế này, quan phủ đến là chuyện bình thường, chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.

"Không sao đâu... đừng sợ, chỉ cần không phải xử tử ngay, vào đại lao rồi, ta còn có thể đào..."

Thái dương lão l/ừa đ/ảo gi/ật gi/ật, "Con đúng là lợi hại thật, con ranh ch*t ti/ệt, đã bảo không sao mà? Làm mình ra nông nỗi dở sống dở ch*t thế này, trông thảm quá đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5