Có khi là cảnh hai người ngắm hoàng hôn ở văn phòng công ty; có khi là cảnh hai người cùng bố chồng đi câu cá; có khi lại là cảnh họ đi trượt tuyết…

Nói chung là ngọt ngào đến mức tràn màn hình, nhưng tuyệt nhiên không hề có bóng dáng của mẹ chồng tôi.

Tôi cố tình về nhà một chuyến để thăm bà.

Bà đang một mình nấu cơm, thấy tôi về thì mừng rỡ khôn xiết: "Y Y, sao con lại về rồi, để mẹ nhìn con kỹ chút nào."

"Mẹ, mẹ ở nhà một mình sao?" Tôi phát hiện sắc mặt mẹ chồng không tốt lắm, trông bà có vẻ cô đơn.

"Họ nghỉ phép, chạy đi câu cá rồi, đi cùng ông Lục đấy." Mẹ chồng giải thích.

Lời vừa dứt, cửa bị đẩy ra, Lục Minh, bố chồng và cả Trần Nguyệt cùng trở về.

"Vợ ơi, ngoài trời mưa rồi, không câu cá nữa, mau làm ít cánh gà ăn đi, con dâu ông bảo muốn ăn cánh gà đấy." Bố chồng vừa vào cửa đã oang oang.

Trần Nguyệt và Lục Minh khoác tay nhau bước vào.

Tôi nhíu mày bước ra, chạm mặt cả nhóm.

Bố chồng sa sầm mặt: "Cô đến đây làm gì?"

Lục Minh không nói gì, nhưng sắc mặt cũng chẳng mấy dễ chịu.

Trần Nguyệt đảo mắt, nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ chồng, dáng vẻ nũng nịu dựa vào Lục Minh: "Chị Y Y đến rồi ạ, chồng ơi anh mau đi pha trà đi."

Lục Minh nhún vai: "Không có tâm trí đâu, anh đi rán cánh gà cho em đây."

"Vâng ạ." Trần Nguyệt điệu đà ngọt ngào.

Tôi không muốn nhìn mặt họ nữa, định cáo từ.

Mẹ chồng giữ tôi lại: "Y Y, ăn cơm xong rồi hãy đi."

"Hôm nay ăn cá có trứng, có người không hợp ăn đâu." Bố chồng mỉa mai một câu.

Trần Nguyệt cười phá lên, vội che miệng, cười nói với mẹ chồng: "Mẹ ơi, người mà bố không thích, mẹ cứ cố giữ lại làm gì ạ?"

Trần Nguyệt không thèm giả vờ nữa.

Mẹ chồng nổi gi/ận: "Tôi muốn giữ ai thì giữ, liên quan gì đến cô?"

Trần Nguyệt bị m/ắng như vậy thì tủi thân cúi đầu lau nước mắt.

Lục Minh thấy thế, kéo thẳng Trần Nguyệt về phòng: "Chúng ta không ăn nữa!"

Bố chồng cũng về phòng, đóng cửa cái rầm.

Trong nhà phút chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại sự lạnh nhạt đến nghẹt thở.

Mẹ chồng trong phút chốc suy sụp, đôi môi run lên bần bật.

Tôi chợt hiểu ra tại sao bà lại mềm lòng.

Người phụ nữ thế hệ cũ như bà quá coi trọng gia đình, tình cảnh này đã khiến bà khó lòng chịu đựng, huống chi là "rút củi dưới đáy nồi"?

Đến lúc đó tan cửa nát nhà, có khi bà sẽ đi vào đường cùng với người thân, không thể quay đầu.

Bà làm sao mà không mềm lòng cho được?

Mẹ chồng quả nhiên vẫn không đấu lại được Trần Nguyệt.

Bởi vì trong lòng bà vẫn còn gia đình.

15

Tôi rất thương mẹ chồng, nhưng chỉ cần bà không buông bỏ được Lục Minh và bố chồng, chuyện này vẫn là bế tắc.

Tôi định đưa bà về chỗ tôi ở một thời gian, để khuyên nhủ tâm sự, nhưng bà không chịu.

"Y Y, con về đi, con yên tâm, mẹ biết phải làm gì mà." Mẹ chồng đẩy tôi ra.

Tôi khuyên can mãi, bà vẫn không nghe, nhất quyết bảo tôi đi.

Trần Nguyệt cũng ra tiễn tôi.

"Mẹ ơi, sao mẹ lại đẩy chị Y Y ra, không giữ chị ấy ăn cơm ạ?" Trần Nguyệt nói ngoài miệng vậy, nhưng trong lòng đang cười đi/ên dại:

"Đồ súc vật già, tưởng đấu được với bà đây à? Bà đã nắm thóp được mấy trụ cột trong nhà rồi, một bà già ăn bám như mày còn dám vênh váo với bà sao?"

Mẹ chồng cũng nghe thấy tiếng lòng của Trần Nguyệt, tay run lên vì gi/ận nhưng không m/ắng nữa.

Tôi tức đến phát đi/ên, mẹ chồng trực tiếp đóng cửa.

Tôi chỉ có thể đứng ngoài cửa nghe tiếng lòng của Trần Nguyệt:

"Lâm Y Y đúng là không biết x/ấu hổ, còn dám đến nhà tao, không lẽ là bà già kia gọi đến? Không được, mình phải kiểm tra, đừng để bị Lâm Y Y lén chuyển mất tài sản."

Trần Nguyệt rất tinh ranh, sợ tôi về để vơ vét tiền bạc.

Tôi m/ắng vài câu rồi ấm ức bỏ đi.

Ngày hôm sau lúc tám giờ tối, đúng lúc mẹ chồng đi nhảy quảng trường, tôi lại gọi video cho bà.

Tôi đã hạ quyết tâm, nhất định phải khai sáng cho mẹ chồng, bà mới là chìa khóa giải quyết vấn đề.

Kết quả khi gọi thông, bà đang quấn chiếc áo ngủ mỏng manh, co ro trong hành lang mà khóc.

Tôi hoảng hốt: "Mẹ, mẹ bị sao vậy?"

"Y Y... mẹ bị đuổi ra khỏi nhà rồi, Lục Minh và bố con gi/ận lắm, họ chưa bao giờ đối xử với mẹ như vậy..." Mẹ chồng khóc nức nở, đôi vai run lên bần bật.

Tôi vừa mặc áo khoác vừa hỏi: "Tại sao họ lại đuổi mẹ ra khỏi cửa?"

"Chuyện mẹ sang tên biệt thự và căn hộ cho con bị Trần Nguyệt phát hiện, nó khóc lóc đòi tr/eo c/ổ, Lục Minh và bố con gi/ận dữ..." Mẹ chồng giải thích, đôi mắt đỏ ngầu.

Tôi lập tức hiểu ra, đây là quả bom mà mẹ chồng đã ch/ôn giấu nay đã phát n/ổ.

"Dù là vậy, họ cũng không thể đuổi mẹ ra khỏi nhà được!" Tôi tức gi/ận không thôi.

"Trần Nguyệt nói không muốn nhìn thấy mẹ, nó khóc lóc kể lể rằng mẹ luôn nhắm vào nó, không yêu thương nó mà lại cưng chiều con - vợ cũ của anh ta, Lục Minh và bố con vì muốn dỗ dành nó nên đã đuổi mẹ ra ngoài..."

Mẹ chồng lau nước mắt, há miệng thở dốc, tuyệt vọng và cay đắng.

Tôi bảo bà bình tĩnh, tôi đến ngay.

Tôi hớt hải chạy đến nhà mẹ chồng.

Cửa đóng ch/ặt, thấp thoáng tiếng khóc của Trần Nguyệt.

Ngoài hành lang, mẹ chồng r/un r/ẩy vì lạnh, cơ thể g/ầy gò co lại thành một khối, ngựk áo đã ướt đẫm nước mắt.

Tôi vội cởi áo khoác ngoài choàng cho bà, rồi xông đến đ/á cửa:

"Các người đi/ên rồi phải không? Mở cửa ra cho tôi!"

Cửa mở, Lục Minh lạnh lùng nhìn: "Lâm Y Y, cô còn dám đến đây? Chuyện phân chia tài sản tôi đâu có đối xử tệ với cô? Sao cô dám lén lấy đi hai căn nhà của mẹ tôi!"

"Lâm Y Y, cô không sinh được con thì thôi, còn dám xâm chiếm tài sản nhà tôi, tôi gi*t cô!" Bố chồng vớ lấy cái sào phơi quần áo lao tới.

Tôi bị đ/ập một gậy vào đầu, đ/au choáng váng, nhưng tôi cũng tức đến phát n/ổ.

Tôi gào lên: "Một con Trần Nguyệt làm các người mất trí rồi hả? Nhìn xem mẹ chồng thành ra thế nào rồi, các người muốn để bà ấy lạnh ch*t đấy à!"

Cả hai nhìn sang mẹ chồng, bà vẫn đang khóc, khuôn mặt tràn đầy đ/au khổ.

"Mẹ, nếu không phải mẹ hồ đồ, thì con làm gì đến mức nổi gi/ận thế này? Mẹ nhắm vào Nguyệt thì thôi đi, còn dám lén cho Lâm Y Y bất động sản, thế là thế nào!" Lục Minh quát.

Bố chồng chỉ tay vào mẹ chồng m/ắng: "Bà đúng là làm người ta tức ch*t, Nguyệt là cô gái tốt thế kia, bà không thích, cứ nhất định phải thích con cá không trứng, nó có đẻ được quả trứng nào không!"

"Các người c/âm mồm lại, mau để mẹ chồng vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm!" Tôi đẩy họ ra.

Kết quả Trần Nguyệt nức nở bước ra, khàn giọng gào lên: "Trả nhà lại cho tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị cư dân mạng chỉ trích, tôi và con gái trở thành đôi bạn thân

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, con gái tôi ngày nào cũng nằm ườn ở nhà chơi điện thoại. Tôi không nhịn được nên tiện miệng than vãn một câu trên mạng, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng khiến tôi chấn động. 【Cô bé đáng thương quá, bạn bè đồng trang lứa đều được đi chơi, còn con bé chỉ có thể ở nhà chơi điện thoại.】 【Thế mà còn bị mẹ nó bêu rếu lên mạng nữa chứ.】 Tôi không hiểu nổi: 【Đáng thương chỗ nào? Rõ ràng là nó lười ra ngoài, chứ đâu phải tôi không cho nó đi chơi.】 Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là: 【Ngày nào cũng bảo con đi chơi, thế bà đã đưa tiền cho con chưa?】 【Chủ thớt à, bà nên thấy đủ đi, chơi điện thoại là hình thức giải trí đỡ tốn kém nhất rồi, con gái bà đang tiết kiệm tiền cho bà đấy.】 Thấy tôi không tin, cư dân mạng cá cược với tôi một ván. Ngày hôm sau, tôi làm theo lời họ dạy, bán tín bán nghi gõ cửa phòng con gái. "Công ty tặng hai tấm vé vào sở thú, con có muốn đi cùng mẹ không?" Con gái sững người mất 2 giây. Đột nhiên, nó buông điện thoại xuống.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Vì Ngọc Chương 7
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6