「Tiểu nhi phúc bạc, không gánh nổi long ân của bệ hạ.」
Hắn r/un r/ẩy mở lời.
「Xin bệ hạ hãy thu hồi thành mệnh...」
Tiểu Hoàng đế như thể không nghe thấy gì.
Vừa sai người soạn thảo thánh chỉ, vừa không quên bồi thêm một nhát d/ao.
「Thế tử mượn tám vạn lượng bạc của nhà họ Tần, nhớ sớm hoàn trả đấy nhé!」
Mặt Trấn Nam Hầu xanh như tàu lá chuối.
Ông ta chắc chắn không biết khoản tiền mượn từ đâu mà tăng lên thành tám vạn, nhưng ông ta không dám hỏi.
Lý Trinh sau khi bãi triều, cả người cứ ngẩn ngơ.
Chàng nắm tay ta, không dám tin vào sự thật.
「Trước kia trẫm đề nghị điều gì, nếu không phải Thái hậu phản đối thì là Nhiếp chính vương không đồng ý. Triều thần cãi nhau mấy canh giờ, cuối cùng chẳng đi đến đâu.」
「Hôm nay... thuận quá! Thuận đến mức khó tin!」
Ta vỗ vỗ vai chàng, tiện tay đổ hết đống th!t mỡ không thích ăn vào bát chàng.
Sau đó bắt đầu làm người tung hứng.
「Người đắc đạo được nhiều sự giúp đỡ, tất cả là do bệ hạ thánh minh!」
12
Nghe nói Trấn Nam Hầu sau khi mang thánh chỉ về phủ, liền đá/nh cho Thế tử một trận tơi bời.
Trận đò/n đó náo nhiệt đến mức, tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Minh Tiêu vang vọng khắp cả con phố, lũ chó nhà hàng xóm cũng phải hú theo suốt nửa đêm.
Nhưng dù có không muốn đến đâu, thánh chỉ chính là thánh chỉ.
Hầu phủ cũng phải gom góp, đ/ập nồi b/án sắt, cuối cùng trong vòng bảy ngày đã dâng đủ tám vạn lượng bạc.
Ta không giữ lại một đồng, mang hết số bạc đó đưa cho Lý Trinh.
Thành thật mà nói, vị tiểu Hoàng đế này cũng đáng thương thật.
Binh quyền nằm trong tay phụ thân ta, tài chính nằm trong tay mẫu thân ta.
Còn chàng, chỉ có vài lão già trung thành như Thái phó ủng hộ, còn lại đa phần là lũ cỏ đầu tường.
Nhìn thấy số bạc ta dâng lên, Lý Trinh sững sờ.
Sau đó, chàng bật khóc.
Chàng ôm chầm lấy ta, nước mắt rơi lã chã, giọng nói cũng có chút r/un r/ẩy.
「Niệm nhi, ai cũng muốn cư/ớp đoạt mọi thứ từ ta, chỉ có nàng, chỉ có nàng là đối xử với ta chân thành!」
Ta bị chàng ôm ch/ặt đến mức suýt không thở nổi.
Số bạc Trấn Nam Hầu giao ra thực chất cũng là tiền thâm hụt quốc khố.
Ta chẳng qua là trả lại cho chàng mà thôi.
Nhưng thấy chàng khóc một cách chân tình như thế, ta cũng không nỡ vạch trần.
Lý Trinh lau nước mắt, quyết định đẩy sớm đại lễ phong Hậu.
Chàng còn đích thân chạy đến cung Thái hậu, nghiến răng c/ầu x/in Thái hậu lấy chiếc phượng quan mà Tiên đế ban cho Nguyên hậu ra.
Khi mẫu thân đưa phượng quan cho ta, bà cười không khép được miệng.
「Thằng nhóc này quỳ lạy ta xưa nay chưa bao giờ tâm phục khẩu phục, nay vì con mà đến mức trán cũng dập đỏ ửng cả lên.」
Phụ thân trèo tường vào, phủi bụi trên gấm bào, kh/inh khỉnh hừ lạnh một tiếng.
「Đàn ông có ai là tốt đẹp? Dù hôm nay nó thật lòng, biết đâu ngày mai lại thay đổi!」
Ta: ...
Phụ thân à, có khi nào người cũng là đàn ông không?
「Niệm nhi con còn nhỏ, tuyệt đối không được tin vào lời ngon tiếng ngọt của đàn ông!」
Mẫu thân chộp lấy cái bình hoa muốn đ/ập ông.
Phụ thân cổ nghển ra, thách thức mẫu thân đ/ập vào đầu mình.
Cho đến khi họ lại ôm lấy nhau, ta mới đảo mắt, ôm phượng quan bỏ đi.
13
Ngày đại lễ phong Hậu, cả thành phố treo đèn kết hoa, náo nhiệt như ngày Tết.
Trùng hợp thay, ngày Hoàng đế ban hôn cho Thẩm Minh Tiêu cũng là cùng một ngày.
Cả kinh thành có hai nhà tổ chức hỷ sự, một là Hoàng đế phong Hậu, hai là Hầu phủ thế tử cưới biểu muội.
Thử nghĩ mà xem, Hoàng hậu vốn là vị hôn thê cũ của Thế tử.
Chỉ cần không phải kẻ n/ão bị cửa kẹp, ai cũng nhận ra sự bất thường.
Lý Trinh làm như vô tình chỉnh lại tay áo mình.
「Thật sự là trùng hợp, trẫm không hề có ý gây khó dễ cho Hầu phủ, càng không phải sợ nàng còn tình cũ.」
Hừ!
Q/uỷ mới tin.
Đại lễ hànhz hạz cả một ngày, ta nằm liệt trên giường vì mệt.
Cung nữ vừa bóp chân cho ta, vừa kể chuyện đại hôn của Trấn Nam Hầu phủ để ta giải khuây.
「Nghe nói Hầu phủ ngoài vài người thân không thể từ chối ra, quan lại văn võ trong triều chẳng có ai đến cả. Rư/ợu tiệc bày mấy chục bàn, chắc đồ ăn thừa đủ cho Hầu phủ ăn cả tháng.」
「Có người còn thấy quản gia Hầu phủ lén lút chạy ra tiệm cầm đồ, đem cầm cố mấy món bảo vật của Hầu gia.」
Tám vạn lượng đấy!
Còn cả số bạc "mượn" từ Hộ bộ nữa.
Chắc là phải cầm cố hết gia sản ba đời của Hầu phủ mới đủ.
Lý Trinh đẩy cửa bước vào, mặt đỏ bừng, bước chân hơi loạng choạng.
Chắc là bị chuốc rư/ợu ở phía trước không ít.
Bình thường chẳng ai dám chuốc rư/ợu Hoàng đế, nhưng phụ thân ta thì dám!
Chàng nằm thẳng cẳng lên đùi ta, hơi rư/ợu hòa lẫn mùi long diên hương khiến ta hơi choáng váng.
「Đứng dậy!」
Ta bị chàng nhìn đến mức ngượng ngùng, dùng sức kéo hai cái.
Không kéo nổi.
Chàng đột nhiên cười ngây ngô, đôi mắt sáng lấp lánh.
「Hoàng hậu của trẫm thật đẹp.」
Ta chưa kịp nói gì, chàng đã ấn đầu ta xuống rồi hôn tới.
「Niệm nhi, trẫm... ta sẽ đối xử tốt với nàng!」
Động tác vụng về, lóng ngóng, răng còn va vào ta một cái.
Ta li/ếm li/ếm môi, thắc mắc hỏi:
「Mẫu thân ta... ý ta là, Thái hậu không sắp xếp cung nữ dạy chuyện phòng the cho bệ hạ sao?」
Mặt Lý Trinh đỏ bừng, tận vành tai cũng ch/áy lên, lắp bắp.
「Ta, ta không cần!」
Nói đoạn, chàng lật người đ/è ta xuống.
Thành thật mà nói, một tên lính mới như chàng, trải nghiệm không tốt lắm.
Nhưng thấy chàng nghiêm túc lại căng thẳng như vậy, ta cũng không nỡ đả kích chàng.
14
Ngày hôm sau, chúng ta đến cung Thái hậu thỉnh an.
Mẫu thân cầm chén trà, chậm rãi nêu tên mấy người.
Toàn là con gái, cháu gái của các đại thần, ai nấy đều xinh đẹp như hoa, gia thế hiển hách.
「Hoàng đế đã đại hôn, nên vì hậu cung mà khai chi tán diệp. Những đại thần này đều có công với xã tắc, chọn nữ tử trong tộc họ nhập cung, có thể ổn định triều cương...」
「Đủ rồi!」
Lý Trinh đỏ mắt, lớn tiếng ngắt lời mẫu thân.
Tiếng quát này đầy uy lực, ta suýt nữa thì không quỳ vững.
Theo ta được biết, trực tiếp chống đối Thái hậu như vậy, có lẽ là lần đầu tiên trong đời chàng.
Nói xong bản thân chàng cũng hơi run, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
「Trẫm có Hoàng hậu một người là đủ, con cái của trẫm cũng chỉ có thể do Hoàng hậu sinh ra!」
「Tâm tư của Thái hậu, vẫn nên dùng vào việc khác thì hơn!」
Nói xong, chàng kéo ta đang quỳ đứng dậy, quay đầu bỏ đi.
Ta bị chàng kéo đi loạng choạng, quay đầu nhìn mẫu thân một cái.
Bà đang cầm chén trà chậm rãi thổi bọt, khóe miệng còn treo một nụ cười khó hiểu.
Trên đường về cung, Lý Trinh nắm ch/ặt tay ta không hề buông, lòng bàn tay đầy mồ hôi.