Lục Chu run lên bần bật, nhìn tôi đầy không thể tin nổi:

"Nhưng... nhưng trước đây rõ ràng là cậu thích tôi mà."

Hôm nay đi chơi về muộn quá, tôi thực sự rất buồn ngủ.

Chẳng còn hơi sức đâu mà dây dưa với Lục Chu nữa.

Tôi chỉ đành ngáp một cái rồi nói: "Vậy thì xin lỗi nhé, đã khiến cậu hiểu lầm rồi."

Nói xong liền lướt qua cậu ta, chuẩn bị về nhà ngủ.

Để mặc Lục Chu đứng ch/ôn chân tại chỗ rất lâu, rất lâu...

14

Hôm sau đến trường.

Vừa vào lớp tôi đã thấy Tô Mộng D/ao đang khóc.

Bạn học xung quanh đều đang an ủi cô ta.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt mọi người lập tức thay đổi.

Tô Mộng D/ao chạy thẳng đến trước mặt tôi.

"Là cậu, chắc chắn là cậu đã nói gì đó với anh Chu."

"Nếu không thì anh ấy đã không chặn tôi, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe."

Tôi thắc mắc chỉ tay vào mình:

"Tôi ư?"

"Nhưng chẳng phải mấy ngày nay hai người đi chơi rất vui vẻ sao?"

"Ngày nào cậu cũng gửi ảnh đi chơi cho tôi, tôi còn tưởng tình cảm hai người rất tốt cơ mà."

"Cậu đừng buồn quá, Lục Chu người đó hay lên cơn, biết đâu vài hôm nữa cậu ta hết b/ệnh, lại thêm cậu vào danh sách bạn bè thôi."

Vừa dứt lời, ánh mắt những người khác nhìn Tô Mộng D/ao cũng thay đổi.

"Cứ bảo hoa khôi trong sáng, hóa ra lại nhiều tâm cơ thế."

"Đúng đấy, đều là người trưởng thành cả rồi, ai mà chẳng biết cô ta gửi những tấm ảnh này cho Lâm Tuệ với mục đích gì."

Sắc mặt Tô Mộng D/ao trắng bệch, giọng nói cao vút lên:

"A, Lâm Tuệ, cậu nói bậy bạ gì đấy? Tớ gửi ảnh cho cậu hồi nào?"

Ngay sau đó, ánh mắt cô ta nhìn về phía cửa lớp, bỗng cười lạnh một tiếng:

"Lâm Tuệ, cậu thì tốt đẹp gì cho cam."

"Rõ ràng là thích Lục Chu, vậy mà còn đi quyến rũ Tạ Diễm. Chẳng phải vì Lục Chu đưa tiền cho cậu sao? Vì tiền mà cậu làm gì cũng được, loại con gái như cậu còn trơ trẽn hơn cả tớ."

Tôi nhìn theo ánh mắt của Tô Mộng D/ao, vừa vặn thấy Tạ Diễm đang đứng ở cửa.

Tim tôi thắt lại.

Những lời vừa rồi chắc chắn cậu ấy đã nghe thấy hết.

Cậu ấy sẽ gi/ận chứ?

Hay sẽ nghĩ tôi đúng là loại phụ nữ mà Tô Mộng D/ao đã nói.

Tạ Diễm đi về phía tôi.

Tôi hơi sợ cậu ấy sẽ động tay động chân.

Theo bản năng muốn ôm đầu.

Nhưng chàng trai chỉ nắm lấy tay tôi, đi về phía hàng ghế cuối lớp.

Khi đi ngang qua Tô Mộng D/ao, cậu ấy còn liếc nhìn cô ta đầy cảnh cáo.

Tô Mộng D/ao hoàn toàn không dám nói thêm lời nào nữa.

Bên cạnh cũng chẳng còn bạn học nào an ủi cô ta.

Cuối cùng chỉ đành khóc lóc chạy ra ngoài.

Cho đến tận giờ tan học, Tạ Diễm vẫn không hề nhắc lại chuyện vừa rồi.

Đối với tôi vẫn như trước đây.

Nhưng càng như vậy, lòng tôi càng thấp thỏm.

Có lẽ, cậu ấy chỉ muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng cho tôi.

Để tôi tự mình rời đi.

"Tạ Diễm."

Trên đường tan học, tôi gọi cậu ấy lại.

Chàng trai quay đầu nhìn tôi.

"Xin lỗi, chuyện Tô Mộng D/ao nói vừa nãy đều là thật..."

15

Tôi kể hết chuyện nhà n/ợ nần, chuyện Lục Chu thuê tôi quyến rũ cậu ấy cho cậu ấy nghe.

"Tôi biết, đây không phải là lý do để tôi lừa dối cậu."

"Nếu sau này cậu không muốn nhìn thấy tôi nữa, tôi có thể tránh xa cậu ra, cố gắng không... á!"

Lời chưa kịp dứt, trán đã bị người ta búng một cái thật đ/au.

"Đồ sói mắt trắng, tôi dạy cậu quyến rũ tôi, giờ thành công rồi lại định chạy à?"

Tôi ôm trán ngơ ngác nhìn chàng trai cao lớn trước mắt.

Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt đang có chút gi/ận dỗi của cậu ấy.

Đẹp đến lạ thường.

"Đồ ngốc, tôi có mắt, tự biết nhìn, cậu là người thế nào không cần người khác phải nói cho tôi biết."

"Hơn nữa ngay từ đầu cậu đã hỏi có thể quyến rũ tôi không, dù có bị cậu lợi dụng thì cũng là tôi tự nguyện, liên quan gì đến cậu?"

"Vậy là cậu không gi/ận nữa sao?" Tôi hỏi.

"Ai bảo? Cậu vẫn phải bù đắp cho tôi."

"Bù đắp thế nào?"

Cậu ấy đột nhiên cúi người lại gần, nhìn thẳng vào mắt tôi, thăm dò:

"Trước đây toàn là cậu hôn tôi, giờ có thể để tôi hôn một cái không?"

Rất công bằng.

Tôi gật đầu, lập tức nhắm mắt lại.

Đợi đến khi Tạ Diễm buông tôi ra, cả hai chúng tôi đều đỏ bừng mặt, thở hổ/n h/ển.

Cậu ấy hỏi tôi: "Bị tôi làm thế này có thấy gh/ét không?"

Tôi lắc đầu.

Cảm giác rất mềm, rất ngọt.

Trái tim như được lấp đầy bởi thứ gì đó.

Căng đầy, cảm giác như sắp tràn ra ngoài.

Tạ Diễm nói, chúng ta như thế này coi như là người yêu của nhau rồi.

Sau này tôi chỉ được phép hôn cậu ấy.

Không được phép hôn người khác nữa.

Tôi mơ mơ màng màng đồng ý.

Sau này tôi mới biết, những tin nhắn Lục Chu gửi cho tôi ở công viên giải trí đều bị cậu ấy xóa hết.

Chàng trai vẻ mặt đắc ý:

"Đây gọi là binh bất yếm trá, cậu ta để lại sơ hở cho tôi, thì đừng trách tôi dọn sạch chướng ngại vật từ trước."

Cậu ấy còn bảo, số tiền Lục Chu đưa cho tôi, cậu ấy đã giúp tôi trả lại rồi.

"Sau này cậu không cần phải làm thêm vất vả thế nữa, chủ n/ợ của cậu là tôi, chúng ta có khối thời gian để cậu từ từ trả n/ợ."

Từ khi có danh phận, thời gian Tạ Diễm ở bên tôi mỗi ngày lại càng nhiều hơn.

Vì biết rõ con đường mình đã đi qua.

Nên mỗi khi có nam sinh nào hơi tỏ ra thân thiện với tôi.

Đều khiến cậu ấy cảnh giác đến mức 12 phần.

Có lần chúng tôi thấy Lục Chu và Tô Mộng D/ao ở một góc công viên.

Hai người không biết đang tranh cãi chuyện gì.

Cuối cùng Tô Mộng D/ao t/át Lục Chu một cái thật mạnh.

Rồi khóc lóc chạy đi.

16

Ngày chuyển khỏi nhà họ Lục.

Tôi và mẹ đều mang theo rất nhiều hành lý.

Lục Chu dựa vào khung cửa nhìn chúng tôi.

Hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.

Tôi biết, cậu ta đang đợi tôi mở lời c/ầu x/in sự giúp đỡ.

Mấy ngày trước khi biết chúng tôi sắp chuyển đi.

Lục Chu đột ngột đứng dậy từ bàn ăn.

Chiếc ghế m/a sát xuống sàn tạo ra một âm thanh chói tai.

"Tại sao họ đi mà không ai nói với tôi?"

Bà Lục nhíu mày:

"Sao con lại trở nên thiếu giáo dưỡng thế này?"

"Hơn nữa chuyện này liên quan gì đến con, tại sao phải nói với con?"

"Trước đây chẳng phải con luôn gh/ét Tuệ Tuệ sao? Mẹ lại thấy nó đi là tốt, không cần phải nhìn sắc mặt con nữa."

Lục Chu bị chặn họng không nói được lời nào.

Cuối cùng chỉ nhìn tôi một cái thật sâu.

Rồi quay người về phòng.

Cánh cửa bị đóng sầm lại vang dội.

Từ ngày đó, chúng tôi không nói với nhau câu nào nữa.

Giờ đây, tôi cũng sẽ không chủ động tự làm nh/ục mình.

Hành lý trên tay được một đôi bàn tay to lớn tiếp lấy.

Tạ Diễm và vài người bạn của cậu ấy đến giúp chúng tôi chuyển đồ.

Khi bước ra khỏi cổng nhà họ Lục.

Tôi nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm