Ta chẳng màng đến quy củ, x/é toạc khăn trùm đầu đỏ, đ/ập vào mắt là đôi con ngươi đen láy, sâu thẳm và âm u.
Ta sợ đến h/ồn bay phách lạc, phản xạ đầu tiên chính là tuyệt đối không được để Hầu phủ bị liên lụy.
Ta lảo đảo quỳ rạp xuống trong kiệu, giọng nói r/un r/ẩy không thành tiếng:
"Vương gia tha mạng! Là ta tự ý chủ trương thay đích tỷ hồi thư! Ta không quen biết ngài, ta cứ tưởng ngài chỉ là một thương nhân bình thường... Ta nhất thời nổi lòng tham nên mới mạo danh thay thế để lừa tiền của ngài, chuyện này không liên quan đến tỷ tỷ và cha mẹ ta! Những khế nhà, khế đất kia ta chưa hề đụng đến một phân, đều đã trả lại cho ngài rồi, c/ầu x/in Vương gia khai ân, muốn ch/ém muốn gi*t một mình ta chịu!"
Tiêu Thương Lan lại như thể vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm vậy.
Chàng cúi người xuống, cái bóng to lớn bao trùm lấy ta.
Đầu ngón tay thô ráp của chàng siết ch/ặt lấy cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào chàng, đáy mắt cuộn trào sự chiếm hữu nồng đậm đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Một mình nàng chịu?"
Chàng thì thầm bên tai ta, hơi thở nóng rực phả qua vành tai khiến lông tơ trên người ta dựng đứng cả lên.
"Thẩm Vãn Hòa, nàng thực sự coi bản vương m/ù sao? Đích tỷ của nàng tài hoa xuất chúng, người thanh nhã như cúc. Tài nữ như nàng ta, làm sao viết nổi mấy lời hỗn xược kiểu 'ca ca không thèm để ý đến ta nữa, ta sẽ rơi những hạt trân châu nhỏ' thế này."
Ta hoàn toàn cứng đờ, đôi môi trắng bệch.
Đó là lời lẽ cợt nhả ta viết bừa nửa năm trước để lừa một chuỗi minh châu Nam Hải.
Chàng cúi đầu, cánh môi gần như chạm vào môi ta, giọng điệu âm trầm đ/áng s/ợ:
"Thẩm Vãn Hòa, lừa tiền của bản vương, tr/ộm mất trái tim của bản vương, giờ lại muốn đi gả cho kẻ khác?"
Tiêu Thương Lan đột ngột siết ch/ặt lực đạo, lôi mạnh ta từ trong kiệu vào lòng, mặc cho phượng quan trên đầu ta va chạm kêu leng keng.
Chàng lạnh lùng quét mắt nhìn đội ngũ đón dâu đang im như thóc, giữa sắc mặt tái mét của vị Thám hoa lang kia, chàng ném ta lên chiếc xe ngựa đen huyền của Vương phủ.
Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, chàng ép sát vào, dồn ta ch/ặt cứng vào vách xe.
Chàng lấy lá thư tuyệt mệnh ta viết đêm qua từ trong ngựk ra, ngay trước mặt ta, x/é nát thành từng mảnh.
"Giả ch*t? Thẩm Vãn Hòa, nàng đúng là có bản lĩnh."
Những ngón tay thon dài của chàng thong thả cởi từng chiếc cúc áo trên mãng bào, đáy mắt rực ch/áy ngọn lửa hủy diệt:
"Đã nàng thích tính toán như thế, vậy chúng ta cùng tính xem, nàng phải làm Vương phi ấm giường cho bản vương bao lâu mới bù đắp nổi sự lừa dối này?"
05
Khi bị Tiêu Thương Lan th/ô b/ạo vác vào Nhiếp chính vương phủ, trong đầu ta chỉ còn đúng ba chữ:
Ch*t chắc rồi.
Đi ngang qua góc phố, ta lén vén một góc rèm xe, lại thấy vị Thám hoa lang đáng lẽ phải đ/au khổ tuyệt vọng kia, đang đứng tại chỗ tươi cười vẫy tay với ta.
Sau này ta mới biết, vị Thám hoa lang này vốn đã có người trong lòng, mối hôn sự này đối với chàng ta cũng chẳng khác nào hố lửa.
Nhưng hiện tại, ta đã rơi vào một hố lửa còn lớn hơn.
Trong thư phòng Nhiếp chính vương phủ, khí lạnh thấu xươ/ng.
Tiêu Thương Lan ném ta lên chiếc ghế gỗ tử đàn rộng lớn, cả người đ/è lên.
Ta sợ hãi nhắm ch/ặt mắt, co rúm lại thành một cục, giọng run như cầy sấy:
"Vương gia... số tiền đó, ta thực sự không hề đụng đến. Đều nằm trong rương cả, ngài lấy lại đi, tha cho ta một con đường sống..."
Cơn lôi đình gi/ận dữ như dự đoán không hề ập xuống.
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng thở dài bất lực, ngay sau đó, vòng eo ta thắt lại, cả người ta bị một lực mạnh kéo lên, ngồi vững vàng trên đùi Tiêu Thương Lan.
Ta kinh ngạc mở bừng mắt, chạm ngay vào đôi mắt đen láy đang ánh lên tia sáng, lại pha chút đắc ý của chàng.
"Tiền ư?"
Những ngón tay thon dài của chàng quấn lấy một lọn tóc của ta, giọng trầm thấp đầy quyến rũ, "Thẩm Vãn Hòa, nàng thực sự coi bản vương là kẻ ngốc, hoàn toàn không biết người viết thư suốt ba năm qua là nàng sao?"
Ta cứng đờ cơ thể, ngay cả thở cũng quên mất.
"Thẩm Vãn Đường mỗi lần trò chuyện với ta đều là sử sách, thơ từ. Nhưng mùa xuân năm đầu tiên, lá thư nàng gửi đến, nét chữ tuy vẫn bắt chước nàng, nhưng lại lộ ra vẻ thèm thuồng muốn ăn hạt dẻ rang đường."
Chàng cúi đầu, chóp mũi âu yếm cọ vào má ta, nói ra lời kinh người:
"Lúc đó ta đã biết, đổi người rồi."
Đồng tử ta co rút:
"Ngài... ngài đã biết ta là giả, tại sao vẫn cứ gửi tiền cho ta?"
"Không gửi tiền cho nàng, con cáo nhỏ nhát gan như nàng, liệu có chịu ngoan ngoãn ở lại Hầu phủ đợi ta đến bắt?"
Tiêu Thương Lan khẽ cười, sự rung động từ lồng ngựk truyền qua lớp vải, nóng rực khiến tim ta r/un r/ẩy.
"Ta đã sớm điều tra rõ rồi. Định Viễn Hầu phủ có một tiểu thứ nữ bản tính nhút nhát, lại ham tiền như mạng, ở nhà không dám nói lớn tiếng, vậy mà dám mạnh miệng đòi ta cửa tiệm phố Đông trong thư. Lúc đó ta đã nghĩ, rốt cuộc là cô nương nhỏ thiếu cảm giác an toàn đến mức nào, mới cảm thấy tích góp đủ tiền là có thể sống yên ổn qua ngày?"
Chàng siết ch/ặt cánh tay, giam ch/ặt ta trong lòng, giọng điệu vừa bá đạo vừa cưng chiều:
"Cho nên ta cam tâm tình nguyện tiêu tiền cho nàng. Nàng muốn cửa tiệm, ta cho nàng thứ tốt nhất; nàng muốn minh châu, ta cho nàng viên tròn nhất. Thẩm Vãn Hòa, ba năm qua, ta đang biến tướng nuôi vợ đấy."
Hốc mắt ta nóng lên, nỗi tự giày vò và ấm ức tích tụ suốt ba năm, trong câu "nuôi vợ" này của chàng hoàn toàn tan vỡ.
"Nhưng ta... ta lừa ngài. Ta không chỉ lừa tiền của ngài, ta còn muốn bỏ trốn..."
Tiêu Thương Lan hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, ánh mắt sâu thẳm:
"Trốn? Mọi món hời trên đời này nàng đều chiếm hết rồi, đâu có chuyện dễ dàng như vậy?"
Chàng bóp cằm ta:
"Vãn Hòa, nàng tưởng mình là kẻ l/ừa đ/ảo vụng về, thực ra, ta mới là kẻ đi săn đã ủ mưu từ lâu."
Chàng lấy từ trong ngựk ra một ấn tín đại diện cho thân phận Vương phi, không nói lời nào nhét vào tay ta:
"Khoản đầu tư ba năm này, hôm nay bản vương phải thu món lãi đầu tiên."
06
Ngày hôm sau, ta ôm tâm thế quyết tử bước vào cửa Định Viễn Hầu phủ.
Ngày hôm qua Tiêu Thương Lan cư/ớp dâu giữa chốn đông người, không chỉ t/át sưng mặt Thám hoa lang, mà còn chà đạp danh tiếng Hầu phủ xuống đất.
Ta co rúm sau lưng Tiêu Thương Lan, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, giọng r/un r/ẩy không ra hình th/ù:
"Vương gia, lát nữa nếu cha ta có dùng gia pháp, ngài... ngài nhất định phải giữ mạng cho ta."
Đầu ngón tay thon dài của Tiêu Thương Lan khẽ móc vào lòng bàn tay ta, cười đầy gian xảo: